Cô nghĩ về chuyến viếng thăm đó, về lúc mà mọi chuyện bắt đầu.
Đó là gần một năm trước. Cô mất nhiều thời gian để đến đó hơn bình thường. Các phương tiện gần như bất động trên đường cao tốc do vụ tai nạn. Cô đã tự hỏi liệu mình có nên tự lái xe không khi dự báo thời tiết đã nói rằng trời sẽ có tuyết. Nhưng hóa ra không phải vậy; thay vào đó, trời đổ mưa xối xả.
Cô không được phép tới muộn. Trống ngực cô đập thình thịch khi nghĩ tới việc bỏ lỡ chuyến viếng thăm. Cô không thể đợi thêm một tháng cho tới khi được gặp lại anh. Cô phải nói với anh về kế hoạch của mình, về diễn biến của nó và thông báo cho anh về tình hình ngoài kia.
Cuối cùng, cô cũng tới được bãi đậu xe. Cánh cổng nhà tù đóng lại sau lưng cô với một tiếng kêu vang rền mười lăm phút sau. Cô nhảy dựng lên mỗi khi chuyện đó xảy ra, dù cô đã quen với những cánh cửa bị khóa, những chiếc chìa khóa leng keng cũng như sự tù túng của chúng.
HM Wakefield là nhà tù với mức an ninh tối đa cao nhất nước Anh. Nó có biệt danh “Dinh thự Quái vật” bởi số lượng lớn những tên tội phạm tình dục và những tên sát nhân nguy hiểm bị giam giữ tại đây. Cô ghét cái tên đó. Anh không phải là quái vật - với cô thì không.
Phải mất một thời gian để thích nghi, nhưng cô đã dần trở nên thoải mái hơn sau mỗi lần đến đây. Khi đã vào trong, khi đã ở cạnh anh, cô sẽ quên đi tất cả những thứ khác: họ đang ở đâu, tại sao anh lại ở đây. Anh sẽ không được tự do sớm, vậy nên sẽ phải mất một thời gian trước khi họ có thể ở bên nhau.
Cô bước dọc theo hành lang cùng các thân nhân khác, những con chó ở đằng xa đang chực chờ đánh hơi bất cứ loại thuốc nào mà ai đó có thể lén lút mang vào. Cô đã thấy rất nhiều người bị bắt trong lúc xếp hàng đợi để gặp anh suốt những năm qua. Như thể họ nghĩ rằng mình muốn làm gì cũng được. Mọi người đều nên tuân thủ các quy định, ừ thì, hầu hết mọi người.
Cô bước vào phòng dành cho khách. Có khoảng hai mươi cái bàn, mỗi bàn có hai chiếc ghế và hầu hết đều có một người đàn ông ngồi đối diện với một chiếc ghế trống. Giờ cô đã biết mặt kha khá người trong số đó cũng như gia đình của họ. Thường thì cô sẽ để ý khi thấy có ai đó vắng mặt và có lẽ đã được trả tự do.
Cô đảo mắt quanh phòng, chờ đợi được gặp anh, khao khát muốn thấy anh. Và anh đây rồi. Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên mặt và cô vẫy tay khi mắt họ chạm nhau, gần như lao về phía anh.
Cô đã chải chuốt rất kỹ. Mái tóc dài màu vàng của cô được gội sạch và sấy khô, đôi môi tô son đỏ nhưng không trang điểm quá nhiều, mặc một chiếc váy bó sát, mang tất đen và giày cao gót. Một chút kỳ ảo pha trộn cùng thực tế. Đúng như những gì anh thích. Nụ cười cảm kích của anh cho thấy nó thật bõ công.
Cô ngồi xuống đối diện với anh và mỉm cười. “Dạo này anh thế nào?” Cô hỏi.
“Vẫn bình thường. Thời gian trong này trôi rất chậm. Tích tắc. Tích tắc.” Anh cười toe. “Chuyện với J sao rồi?”
“Chậm mà chắc.” Cô gật đầu, nhận ra vẻ phấn khích tương tự trên khuôn mặt anh.
“Hắn thuộc kiểu gì?”
“Vô cùng dữ dội.”
“Liệu anh có thích hắn không?”
“Chuyện đó thì quan trọng gì chứ?”
“Anh muốn biết.”
Cô gật đầu. “Em nghĩ là có.”
Anh quay mặt khỏi cô trong một thoáng và sự hoảng loạn lập tức xuất hiện. Nếu cô đã tìm nhầm người thì sao? Liệu anh có thích không? Nhưng rồi anh quay lại với ánh mắt tin tưởng và cô nhận ra rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.
“Khi nào thì em có thể bắt đầu?” Anh muốn biết.
“Sẽ phải mất thời gian - anh biết mà. Em cần giành được sự tin tưởng của hắn.”
Gã đàn ông và người phụ nữ ở bàn bên cạnh bắt đầu cãi nhau. Những lời to tiếng ấy đã lọt đến tai các lính gác, hai trong số đó bước tới sau lưng và tách họ ra.
Anh lắc đầu và quay lại phía cô, đảo mắt. Rồi anh mỉm cười.
“Vậy là em nghĩ mọi thứ vẫn đúng theo kế hoạch?”
“Vâng, em nghĩ vậy.”
“Thật tốt khi được nghe điều đó. Anh đã cảm thấy tốt hơn rất nhiều khi được gặp em, tình yêu của anh?”
Vào thời điểm ấy, đó chính là những gì cô muốn nghe, là những gì cô cần. Những lời anh nói để trấn an cô. Anh yêu cô; anh muốn cô làm chuyện này. Hoàn hảo, thật quá hoàn hảo. Và từng phần trong kế hoạch của cô cũng vậy.