Tại Stafford, Grace đậu xe bên ngoài căn nhà số 5 đường Warwick. Người phụ nữ ra mở cửa đã ở tuổi gần sáu mươi. Bà ta lau tay bằng một chiếc khăn ăn rồi lùa nó qua mái tóc hoa râm ngắn. Grace lén lút nhìn Frankie. Có phải Bentley thích những người phụ nữ lớn tuổi không? Có lẽ hắn thấy họ dễ bị thao túng hơn.
“Xin chào, tôi là sĩ quan điều tra Allendale và đây là cảnh sát Higgins.” Grace giơ thẻ cảnh sát lên, Frankie cũng làm theo. “Chúng tôi tin rằng đây là địa chỉ của Elizabeth Shelby. Có phải vậy không?”
“Chắc ý cô là Lizzie.” Người phụ nữ cứng người ngay lập tức. “Con gái tôi không còn sống ở đây nữa. Có chuyện gì vậy?”
“Bà có biết cô ấy đang ở đâu không?” Grace nói tiếp. “Chúng tôi bắt buộc phải tìm ra và nói chuyện với cô ấy càng sớm càng tốt.”
Người phụ nữ mở rộng cửa. “Tôi nghĩ hai người nên vào nhà.”
Grace và Frankie bước vào. Ngay lập tức, mùi bánh nướng xộc thẳng vào mũi họ. Grace hít một hơi, nhận ra đã đến giờ ăn trưa khi dạ dày cô kêu gào phản đối.
Cô mỉm cười. “Chúng tôi sẽ không quấy rầy lâu đâu, thưa bà…”
“Shelby. Xin cứ gọi tôi là Lesley. Mẻ bánh của tôi sẽ chín trong khoảng hai phút nữa. Tôi nướng chúng để bán, tôi không muốn chúng cháy khét đâu.” Bà chỉ về phía cánh cửa. “Hai người vào trong đó chờ chút đi, tôi sẽ đi pha nước.”
“Không cần đâu, cảm ơn!” Grace gọi với theo bà.
Cô và Frankie bước vào một phòng khách dễ chịu. Nó có vẻ hết sức bình thường, tương tự như nhà của những người phụ nữ khác mà họ đã đến thăm. Cô quay lại khi nghe thấy tiếng Lesley đằng sau.
Khi trở lại, Lesley ngồi xuống, ra hiệu cho họ làm điều tương tự.
“Lần này con bé đã làm gì thế?” là câu đầu tiên bà hỏi khi tất cả đã yên vị.
Grace thấy Frankie hào hứng chúi người về trước trong lúc rút sổ tay ra. Grace cũng lấy của cô ra. Cô muốn chắc chắn rằng họ không để lỡ điều gì.
“Chúng tôi muốn hỏi cô ấy vài câu,” Grace giải thích, không muốn tiết lộ quá nhiều. “Bà có thể cho tôi biết lần cuối bà gặp con gái là khi nào không?”
“Tôi không thể nhớ chính xác. Nó ghé thăm vài tháng một lần. Chúng tôi thường kết thúc bằng việc cãi nhau và nó bỏ đi. Thật sự thì, cả hai chúng tôi đều chẳng thích chuyện đó chút nào. Giờ tôi sợ phải nghe thấy tiếng gõ cửa.”
Grace bị sốc trước sự cam chịu của bà, nhưng vẫn không tỏ thái độ gì. Lesley rõ ràng đã có một trải nghiệm vô cùng tồi tệ và Grace cần phải tìm ra ngọn nguồn của nó.
Trước khi cô có thể cất lời, Lesley đã nói tiếp.
“Nó là một đứa bé hạnh phúc cho đến khi năm tuổi. Nhưng lúc chồng tôi đột ngột qua đời vì một cơn đau tim, nó đã quẫn trí và trở nên mất kiểm soát.” Lesley với lấy khăn giấy trong hộp, nhưng thay vì sử dụng, bà lại vò nó trong tay. “Con bé đang ở trường khi chuyện đó xảy ra, và lúc đã đủ khôn lớn, nó trách tôi vì đã không chăm sóc ông ấy đúng cách. Luôn tìm cách móc mỉa tôi. Nhưng chuyện đó quá bất ngờ. Tôi còn không thể nói lời tạm biệt với ông ấy. Khi đó Marvin mới ba mươi hai tuổi.”
“Tôi rất tiếc vì chuyện đó,” Grace nói, giọng đầy chân thành.
“Nó là đứa con gái rất yêu cha,” Lesley nói tiếp. “Tôi không biết tại sao, nhưng nó đổ lỗi cho tôi về cái chết của ông ấy. Càng lớn thì những lời nó nói càng khó nghe hơn. Tại sao mẹ lại không nhận ra cha bị ốm?, nó cứ nhắc đi nhắc lại, như thể đó hoàn toàn là lỗi của tôi vậy.” Lesley cố gắng ngước nhìn họ trong tích tắc, một vệt ửng hồng xuất hiện trên má bà.
“Con bé luôn là đứa trẻ rất cứng đầu - tôi nghĩ có thể gọi là hư hỏng - và càng trở nên khó quản thúc hơn khi chỉ còn lại mình tôi. Nó dường như chẳng bao giờ lắng nghe. Tôi đã cố hết sức để uốn nắn nó. Nó gặp rắc rối ở trường và cuối cùng bị một nhân viên xã hội đưa đi.”
Grace im lặng, tò mò muốn nghe những diễn biến tiếp theo. Lizzie Shelby có vẻ rất hợp với Peter Bentley, hoàn hảo để có thể nhào nặn thành một người thu thập tin tức hữu dụng. Nhưng không phải hắn đã có Susan Bailey để làm chuyện đó rồi sao?
“Nó bắt đầu tụ tập với bạn bè đến tối muộn mới về, chơi thuốc, uống rượu. Khi đó, tôi vô cùng xấu hổ về nó - tôi còn chẳng hiểu nổi con gái của mình.” Lesley ngước nhìn họ, sự sỉ nhục hiện rõ trên mặt bà. “Vậy nên mọi điều gì nó làm đều là lỗi của tôi. Tôi đã không thể kiểm soát nó.”
“Bà không nên tự trách mình.” Grace cảm thấy mình có thể tin Lesley, chẳng có lý do gì bà phải bịa ra tất cả những chuyện đó cả. Và bà đã tình nguyện cung cấp thông tin mà chẳng cần hỏi tại sao họ lại đến tìm Lizzie.
“Nhưng đó đúng là lỗi của tôi!” Lesley nghe có vẻ quẫn trí. “Cô con gái bé bỏng của tôi đã đau buồn và tôi chẳng thể giúp nó vượt qua chuyện đó bởi tôi cũng nhớ Marvin rất nhiều. Tôi đã suy sụp và hoảng loạn sau cái chết của ông ấy.”
“Bà có biết cô ấy hiện sống ở đâu không?” Grace hỏi.
Lesley đứng dậy và đi đến chỗ tủ. Bà rút ra một quyển sổ và viết vài dòng vào đó. Rồi bà xé trang đó ra.
“Đây là địa chỉ gần nhất mà nó cung cấp cho tôi, khoảng sáu tháng trước.” Bà đưa nó cho Grace. “Tôi cũng không biết nó còn ở đó nữa không. Nó là đứa nay đây mai đó.”
Grace nhìn tờ giấy. Địa chỉ đó nằm ở Manchester. Cô chuyển nó cho Frankie để ghi lại vào sổ tay.
“Bà có bức ảnh nào của cô ấy không?” Cô hỏi.
“Cũng có vài tấm, nhưng chỉ đến khi con bé bỏ nhà đi hồi mười sáu tuổi thôi.” Lesley thở dài. “Dù có ghét nó đến mức nào, tôi cũng không thể vứt chúng đi được.”
Bà lại bước về phía tủ và lôi một cái hộp ra rồi đưa nó cho Grace.
Grace mở nắp và gỡ sợi dây buộc quanh xấp ảnh. Chúng thuộc về một cô gái trẻ - một bức trên xích đu, một bức ngồi cùng một người đàn ông trên trường kỷ, một bức với Lesley đang mở quà Giáng sinh. Đằng sau một bức ảnh có một cái họ mà cô không nhận ra.
“Ở đây viết là Lesley Whiston. Là bà sao?” Grace hỏi.
“Phải, đó là tên thời con gái của tôi. Không có bức ảnh nào gần hơn cả, tôi e là vậy, nhưng con bé trông khá giống tôi.”
“Bà có đến thăm cô ấy không?” Frankie hỏi.
“Không, tôi không nghĩ là mình được chào đón. Và bên cạnh đó, tôi đã không ra ngoài nhiều năm nay rồi. Bệnh sợ không gian rộng,” Lesley giải thích. “Bác sĩ của tôi nghĩ rằng nó có liên quan đến việc cảm thấy an toàn khi ở trong nhà. Vậy nên, tôi đã không tới thăm Lizzie. Nhưng dù sao thì nó vẫn là con gái tôi. Dù chẳng thể thay đổi được gì, nhưng tôi vẫn gửi cho nó một khoản trợ cấp hàng tháng. Nó được trích từ khoản tiết kiệm mà Marvin đã để lại cho tôi và tôi đã chia sẻ cho nó một chút. Nó sẽ là luôn là cô con gái bé bỏng của tôi.”
Grace cảm thấy tội nghiệp cho người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình, đặc biệt là sau khi đã hiểu nhầm và cho rằng chính bà đã tới thăm Peter Bentley.
“Liệu… liệu cô có thể tiết lộ cho tôi biết tại sao cô lại tìm nó không?” Lesley hỏi. “Nó lại gặp rắc rối gì sao?”
“Chúng tôi cần nói chuyện với cô ấy để hỗ trợ một cuộc điều tra. Lúc này, chúng tôi vẫn chưa thể chắc chắn liệu cô ấy có liên quan hay không.”
“Ôi trời. Tôi hy vọng nó không làm hại ai thêm nữa.”
“Bà có nghĩ cô ấy đã làm vậy không?” Grace dò hỏi.
“Tôi… tôi không biết. Nó luôn là một người rất khó đoán.”
“Bà có ai đỡ đần không?” Grace nói lảng đi để bỏ qua việc cô đã không trả lời câu hỏi trước đó.
Lesley mỉm cười. “Cha mẹ tôi không còn khỏe nữa, nhưng họ đã hỗ trợ tôi rất nhiều. Tôi không biết mình sẽ làm gì nếu thiếu họ nữa. Cô có tin được rằng tôi từng có một công ty kế toán riêng với bảy nhân viên không? Mọi thứ sụp đổ khi tôi không còn chịu đựng nổi Lizzie nữa. Việc mất Marvin đã tạo ra một hố đen mà tôi vẫn chưa tìm được cách thoát ra.”
Dù Grace rất mạnh mẽ, cô cũng từng trải nghiệm nỗi đau đó và hiểu rằng nó có thể phá hủy mọi thứ như thế nào. Cô đóng sổ tay và đứng dậy.
“Nếu bà cần nói chuyện, có lẽ tôi có thể giới thiệu vài người.” Cô đưa danh thiếp cho Lesley.
Lesley nhận nó và tiễn họ ra cửa.
“Cậu không cần phải nín thít vậy đâu,” Grace bảo Frankie khi họ đã bước trên đường.
“Đâu có! Tôi đã bị kinh ngạc và không thể thốt nên lời.”
Cô thoáng mỉm cười với cậu ta rồi lắc đầu. “Chúng ta cần phải tìm ra Shelby ngay lập tức. Để xem cô ta sẽ nói gì. Việc đó hẳn sẽ chẳng dễ dàng gì khi không có được hình ảnh gần nhất. Chúng ta cần đào bới thêm chút nữa.”