Grace có thể chắc chắn rằng Simon muốn tới và nói chuyện với Teagan. Bởi cô cũng có chuyện cần nói với cô bé, cô bảo anh đợi và sẽ đưa anh tới đó ngay khi có thể. Anh đứng ngoài khu vực dải băng bảo vệ hiện trường khi cô và đội của mình tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với Sophie Bishop.
“Khóa chặt lối vào và chặn đường thoát phía sau,” cô hét lên với một sĩ quan đồng thời chỉ tay vào một người khác. “Anh có thể thông báo cho các hộ dân sống cạnh đây về chuyện đã xảy ra và cố giữ họ càng bình tĩnh càng tốt không? Đưa tin đến càng nhiều nhà càng tốt trước khi quá muộn.”
Nick đã có mặt tại hiện trường không lâu sau khi Grace tới. Nạn nhân được đưa vào xe cấp cứu, cửa xe đóng lại khi họ làm việc với cô bé trong vài phút. Theo thông báo cuối cùng, cô bé vẫn còn sống nhưng đã bất tỉnh, huyết áp đang ở mức thấp đáng báo động.
Grace giờ chỉ còn biết chờ đợi, lo sợ điều tồi tệ nhất nhưng đồng thời cũng hy vọng sẽ được nghe tin tốt lành. Cánh cửa mở ra một lúc và người tài xế nhảy xuống vỉa hè. “Chúng tôi đã ổn định nạn nhân đủ để chuyển tới bệnh viện Hoàng Gia Stoke,” anh ta nói.
“Cảm ơn,” Grace đáp. “Tôi sẽ tới đó ngay khi có thể. Chúng tôi còn phải thông báo cho gia đình của nạn nhân nữa.”
Có vô số câu hỏi đang lướt qua tâm trí Grace khi cô chạy đi tìm Simon. Tại sao lại tiếp tục ra tay sớm như vậy? Tại sao lại là một nữ sinh khác của Học viện Dunwood? Cứ như tiếp diễn một vòng lặp vậy. Và tại sao lại là cùng một người trong nhóm bạn đó chứ? Đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay một vụ tấn công được lên kế hoạch từ trước? Liệu có phải Diane Waybridge chỉ là một mánh khóe, một trò đánh lạc hướng, hay được chọn một cách có chủ đích?
Grace tự hỏi liệu Sophie Bishop đã định gặp ai và liệu đã gặp người đó hay chưa. Theo cô hiểu thì vẫn chưa có gì cho thấy nạn nhân chưa gặp được người mà mình tới để gặp. Liệu có phải người cô bé gặp chính là tên sát nhân mà họ đang tìm hay không?
Simon đang đứng cùng vài người khác, tay cầm cuốn sổ ghi chép. Anh bước lại ngay khi thoáng trông thấy cô.
“Anh đã sẵn sàng rời khỏi đây chưa, hay anh muốn tiếp tục ở lại?” Cô hỏi.
“Anh sẽ đi với em. Anh cần gặp con gái.”
Grace gật đầu, vui mừng vì anh nghĩ như vậy. Dù sao thì Teagan cũng chỉ có một người cha và bất cứ ai cũng có thể báo cáo về vụ án mà cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến sự nghiệp của Simon. Bên cạnh đó, Teagan có thể là người cuối cùng nói chuyện với Sophie khi cô bé còn sống, vậy nên Grace đã chuẩn bị sẵn rất nhiều câu hỏi và cô biết rằng mình không phải là người được Teagan yêu quý gì cho cam. Simon có thể khiến con gái mình dịu xuống đủ để cô hỏi những điều quan trọng.
Ngôi nhà cũ của Simon nằm cách khu Bennett khoảng một dặm, trong một dãy nhà thuộc sở hữu tư nhân. Việc lái xe đưa anh tới đó khiến cô cảm thấy khá khó xử. Grace chưa bao giờ bước chân vào ngôi nhà thuở còn kết hôn của anh, nhưng cô đã đi cùng vài lần khi anh đến đón hoặc đưa Teagan về nhà.
Cô bồn chồn liếc nhìn ngôi nhà lớn, thêm một lần nữa tự hỏi cuộc sống mà Simon đã bỏ lại sau lưng như thế nào. Làm sao anh có thể ghét việc sống trong một căn hộ với hai phòng ngủ thế này được cơ chứ? Một suy nghĩ gớm ghiếc lướt qua đầu cô. Cô không biết liệu Simon có thất vọng về cô, người vẫn đi thuê nhà ở tuổi gần bốn mươi thay vì sở hữu một dinh cơ tráng lệ hay không. Cô có kiếm được chút tiền khi bán căn nhà cũ ở Manchester, nhưng cô đã tiết kiệm nó để dành đến khi mình thực sự ổn định để có thể mua nhà, chính thức định cư tại Stoke.
Rồi cô tự trách mình khi đã nghĩ về anh như vậy. Simon đâu phải kiểu người đó. Anh đang bắt đầu lại, cũng như cô. Chỉ vậy thôi - không còn gì khác. Chính những sự kiện của đêm nay, chuyện đã xảy ra với Sophie Bishop, đã khiến cô cảm thấy bất an như vậy. Mỗi khi những chuyện thế này xảy ra, nó lại khiến cô nhận ra cuộc sống đáng quý đến mức nào.
“Anh thực sự không muốn vào đó,” Simon khẽ nói khi bước xuống xe. “Đặc biệt là trong trường hợp này.”
Grace gõ cửa và một lát sau có tiếng Natalie trả lời. Cô ấy cao hơn người đàn ông đang đứng sau mình, Grace biết rằng đó là bạn trai mới của cô ấy, Adrian. Cô ấy có gương mặt sắc sảo rất hợp với mái tóc ngắn màu nâu ánh đồng và đôi mắt xanh sáng giờ đang ầng ậc nước.
Không chút do dự, Natalie mời cả hai vào. Grace ngưỡng mộ cô ấy vì điều đó. Họ không thực sự biết về nhau, chỉ nhận ra người kia nhờ những lần gặp mặt xã giao, ví dụ như khi cô nói chuyện với Teagan tại Học viện Dunwood tuẩn trước. Vậy nhưng giờ đây, họ lại phải đối mặt trong một hoàn cảnh vô cùng ngặt nghèo, nhưng chẳng ai buồn bận tâm tới điều đó. Điều duy nhất quan trọng vào lúc này là tìm ra kẻ đã muốn giết Sophie Bishop.
Trước khi có thêm ai đó bị giết.
Grace vội xua ý nghĩ đó đi ngay khi nó vừa lóe lên trong đầu.
“Teagan đang ở trong phòng khách,” Natalie nói. “Tôi không thể dỗ con bé nín khóc được. Nó đã phải trải qua một cú sốc khủng khiếp.” Cô nhìn Simon.
“Không tốt chút nào, Nat ạ,” Simon bảo cô.
“Con bé… Sophie không sao chứ?” Natalie lảo đảo đứng tựa lưng vào đảo bếp.
“Cô bé đang trong tình trạng nguy kịch,” Grace nói với cô.
“Ôi, không.” Natalie đưa tay lên miệng, nước mắt giàn giụa tuôn trào. “Có phải chính là gã đã sát hại những người phụ nữ kia không? Cô có nghĩ con bé đã bị nhắm tới không?”
“Vẫn còn quá sớm để đưa ra kết luận,” Grace thành thật đáp.
Natalie nhìn Grace để tìm lời khuyên. “Tôi phải nói với Teagan thế nào đây?”
“Chúng tôi cần báo cho cha mẹ Sophie trước. Không biết cô có địa chỉ của họ không?”
“Có. Con bé chỉ còn bố thôi,” Natalie nói. “Mẹ nó đã mất vài năm trước. Jack là người phân loại thư vào ca đêm tại Royal Mail. Tôi sẽ cho cô số của anh ấy.”
Grace gửi lại thông tin cho Nick trong lúc Simon tiếp tục cập nhật tình hình cho Natalie và Adrian. Khi cô ngắt máy, có tiếng nói thốt lên từ phía sau.
“Cậu ấy chết rồi, phải không?”
Họ cùng quay lại và thấy Teagan đang đứng trên ngưỡng cửa. Cô bé mang vẻ mặt sững sờ, đôi mắt ướt đẫm, điện thoại cầm trên tay.
“Không, nhưng em ấy đang nguy kịch,” Grace nói, không muốn vòng vo tam quốc. “Lúc này mọi thứ đều vô cùng bấp bênh.”
Teagan lao vào vòng tay Simon. Simon ôm chặt lấy cô bé.
“Bọn cô cần phải tóm được kẻ đã làm chuyện đó, Teagan ạ,” Grace khẽ nói. “Chúng ta nói chuyện chút được không?”
Họ cùng bước vào phòng khách. Natalie ngồi cạnh Teagan và khi cô bé đã đủ bình tĩnh để nói chuyện, Grace bắt đầu đặt câu hỏi.
“Cháu có biết Sophie đang định tới đâu không?” Cô hỏi.
“Không.” Teagan ngẩng lên, gương mặt nhợt nhạt. “Nhưng cậu ấy đang hẹn hò với ai đó.”
“Em ấy có nói là ai không?”
Teagan lắc đầu. “Cháu không thể hiểu được tại sao cậu ấy lại muốn giữ bí mật chuyện đó.”
“Vậy là cháu không thể đoán được đó là ai?”
“Không.” Teagan lại đưa tay lau nước mắt. “Bố cậu ấy làm việc ca đêm, vậy nên ông ấy không biết cậu ấy đã lẻn ra ngoài. Ông ấy sẽ vô cùng tức giận cho mà xem.”
Grace biết đó sẽ là điều cuối cùng mà Jack Bishop nghĩ tới khi biết tin. “Và cháu vẫn chưa nói với ai về chuyện đã xảy ra chứ?” Cô hỏi. “Với các bạn cháu?”
“Cháu chưa nói với ai cả. Cháu đã bị sốc. Cháu gọi cho cô, rồi bố gọi cho cháu, rồi cháu nói với mẹ. Đó là tất cả, cháu bảo đảm đấy.”
“Cảm ơn cháu,” Grace nói. “Vào lúc này thì tốt nhất là chúng ta nên giữ bí mật về càng nhiều chi tiết càng tốt. Các tin đồn sẽ lan khắp thành phố vào sáng mai, nhưng… vì gia đình nạn nhân…” Cô lại nhìn Teagan. “Vậy người mà em ấy gặp đó, cháu có nghĩ đó là bạn trai không?”
Teagan gật đầu. “Tháng trước thì cậu ấy vẫn còn hẹn hò với Joel Nicholls - một cậu ở trường bọn cháu - nhưng chỉ đi chơi với cậu ta vài lần thôi. Cháu đã cố tìm ra người hiện tại là ai, nhưng cậu ấy không chịu nói cho cháu biết.”
“Nhưng hầu như chuyện gì các con cũng nói với nhau mà,” Natalie xen vào. “Mẹ thấy lạ khi con bé lại không háo hức muốn kể cho con biết đấy.”
“Chính xác thì em ấy đã nói gì về cuộc hẹn?” Grace đặt câu hỏi. “Em ấy có nói họ gặp nhau ở đâu không? Hay tối nay họ định sẽ đi đầu?”
Teagan lại lắc đầu. “Cậu ấy chưa thế này bao giờ. Giờ thì có lẽ cháu sẽ chẳng bao giờ biết.”
Khi thấy Teagan lại òa khóc, Grace nghĩ rằng đã đến lúc để đi.
Khi đã ở bên ngoài, sau khi nói lời tạm biệt với con gái, Simon bước tới cạnh cô.
“Em đưa anh về nhà nhé?” Cô hỏi.
“Anh sẽ đi cùng em, nếu được.”
“Em sẽ tới bệnh viện. Anh có muốn nhìn lại hiện trường không? Em có thể thả anh trên đường và đến đón anh sau đó.”
Anh gật đầu. “Giờ khi thấy Teagan đã ổn, anh cảm thấy khao khát muốn được làm việc.”
Cô khẽ mỉm cười với anh. Có vài thứ đang khuấy động trong tâm trí cô. Cô cần được ở một mình, cần dành thời gian nghĩ về chúng. Nhưng có lẽ việc đó sẽ phải gác lại sau.