Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
70

❊ ❊ ❊

Teagan được nghỉ học. Cô đã đau buồn vì chuyện xảy ra với Sophie vào tối hôm trước đến mức không thể ngủ nổi. Mẹ cô đã đến vào giữa đêm và ôm cô vào lòng trong lúc cô khóc nửa nở. Cuối cùng, cô cũng ngủ thiếp đi, nhưng sáng hôm sau, mắt cô sưng vù đến mức gần như không mở ra nổi. Mẹ đã thương hại và cho cô một ngày nghỉ. Đó quả là một ưu đãi đặc biệt; thường thì cô sẽ bị ép đến trường bất kể có chuyện gì đi nữa.

Bố cô đã ghé qua lúc sớm và dùng cà phê cùng cô. Nói rằng mẹ cô đã gọi và cho ông biết Teagan đã buồn thế nào. Thật vui khi thấy cả hai cùng quan tâm đến mình, dù cô biết họ sẽ chẳng bao giờ quay lại bên nhau.

Cô bỏ quyển tạp chí mà mình đang cố đọc xuống bàn. Tất cả những gì cô có thể nghĩ đến vào lúc này là Sophie và Lauren. Việc có hai người bạn bị tấn công một cách tàn bạo đã ám ảnh trong tâm trí cô và dù đã cố tỏ ra dũng cảm, nó càng lúc càng trở nên tệ hơn, giống như tối qua. Không có Sophie, cô hoàn toàn lạc lối.

Courtney và Caitlin sẽ đến lúc sáu giờ. Giờ thì không cần bố mẹ phải nhắc nhở, cô cũng sẽ không đi ra ngoài một mình cho đến khi tình hình an toàn trở lại. Họ sẽ gọi pizza khi tất cả đã có mặt. Đó là một đặc ân từ mẹ cô.

Dù vậy, nó vẫn khiến Teagan lo lắng, giống như cách mọi thứ đã trở lại bình thường sau cái chết của Lauren. Dù kẻ giết người vẫn đang được tự do, cô biết Grace và bố mình đã làm tất cả những gì có thể.

Ngoài ra, việc là thành viên của nhóm bạn mà trong đó Lauren đã bị sát hại còn Sophie thì bị tấn công và bỏ mặc đến chết cũng khiến cô vô cùng sầu muộn.

Sophie vẫn đang hôn mê, nhưng giờ cô ấy đã ổn định và không còn trong tình trạng nguy kịch nữa. Tối qua thật vô cùng đau lòng, khi cô phải chứng kiến người bạn thân nhất của mình nằm đó với một đống ống dẫn và máy móc gắn trên cơ thể. Mẹ cô đã nói chuyện với các bác sĩ. Họ nói có thể não Sophie đã bị tổn thương, nhưng họ không thể chắc chắn cho đến khi cô ấy rời khỏi trạng thái hôn mê vào hôm nay. Thêm vào đó, cô ấy cũng có thể sẽ quên mất những chuyện đã xảy ra với mình.

Dù vẫn thường được nhận xét là người hoạt ngôn, khi đó Teagan hoàn toàn không biết phải nói gì. Thay vào đó, cô hài lòng với việc được trở lại cuộc sống hằng ngày, làm những việc bình thường, tới trường và gặp những người bạn khác. Dù cô vẫn cảm thấy có lỗi khi làm vậy. Cô không muốn nghĩ về chuyện sẽ xảy ra nếu Sophie không còn nữa.

Có tin nhắn mới trên điện thoại của cô. Là Joel.

Cậu ổn chứ? Nghe bảo cậu bị ốm.

Cô gõ câu trả lời:

Tớ ổn, chỉ hơi khó chịu chút thôi. Mai tớ sẽ đến trường.

Tiếp khách được không? Bọn tớ tới thăm cậu được chứ?

Tim cô đập loạn nhịp. Có thể cậu ấy sẽ tới cùng Lewis. Cô vội gõ lại.

Chắc chắn rồi. Khi nào?

Có tiếng gõ cửa. Khi mở ra, cô thấy Joel đang đứng trên thềm.

“Bây giờ được không?” Cậu nói.

“Tớ không ngờ cậu tới sớm vậy!” Cô mỉm cười, nhìn ra sau lưng và không giấu nổi nỗi thất vọng khi cậu chỉ đến một mình. Cậu đang mặc đồng phục, nhưng cô chắc chắn rằng có mùi nước hoa cạo râu thoang thoảng trong không khí.

“Lewis không đi cùng cậu sao?” Cô cố nói một cách vu vơ nhất có thể.

“Xin lỗi, tớ muốn tới một mình.” Chân cậu gõ nhịp trên cầu thang. “Cậu không phiền chứ? Tớ cần ai đó để nói chuyện. Về Sophie.”

Vừa nghe nhắc đến cô bạn thân, đôi mắt Teagan liền ngấn lệ.

“Không sao.” Cô mở rộng cửa. “Vào đi.”

“Mẹ cậu không có nhà chứ?” Cậu hỏi ngay khi vừa đặt chân vào nhà. “Tớ không hòa hợp với các bậc phụ huynh lắm.”

“Bà ấy đi làm rồi, Adrian cũng vậy. Còn lâu họ mới về.” Cô đi về phía bếp. “Cậu muốn uống gì không? Trà hay nước trái cây?”

“Nước trái cây, cảm ơn.”

Joel đứng tựa lưng vào bàn. Cô để ý thấy má cậu đỏ ửng. Cô nghĩ hẳn cậu đã phải chạy tới đây. Lúc này đang là giờ ăn trưa. Họ chỉ có một giờ để làm chuyện đó nên cậu sẽ phải sớm quay lại trường.

“Cậu ổn chứ?” Cô bất ngờ hỏi.

“Ừ, nhưng tớ có chuyện muốn nói với cậu. Cậu biết chuyện ông già Soph cấm bọn tớ gặp nhau chứ? Thật ra thì, bọn tớ vẫn tiếp tục.”

“Là cậu!” Teagan há hốc miệng. “Cậu ấy không chịu nói với tớ.”

“Tớ đã bắt cậu ấy thề phải giữ bí mật.” Cậu bước về phía cô. “Dù sao thì, ông ta cũng không thích tớ.”

“Ôi, Joel.” Cô gật đầu, nhầm tưởng rằng thái độ của cậu là sự u sầu. “Vậy là hai người đã bí mật hẹn hò?”

“Ờ.”

“Chà, tớ biết cậu ấy chẳng vui vẻ gì với những gì bố mình đã nói. Cậu ấy nghĩ tới cậu rất nhiều.”

“Cậu ấy bảo cậu vậy sao?”

“Thường xuyên luôn ấy!”

Cậu nhún vai, thái độ mà cô cho rằng thật kỳ lạ. Rồi cô nhíu mày.

Khoan đã!

Joel vừa nói rằng mình đã tấn công Sophie ư? Rằng cậu ấy đã tới gặp và cố siết cổ cô ấy? Bởi vì nếu đúng vậy, cậu ấy cũng là người đã ra tay với phụ nữ kia. Và chính cậu ấy đã giết Lauren.

Không, không thể là cậu ấy được. Cậu ấy là bạn - không phải kẻ giết hại họ.

“Vậy chính cậu là người mà cậu ấy đã gặp hôm Chủ nhật?” Cô hỏi, giọng nhòe đi.

Joel tiến thêm một bước, nhìn cô bằng ánh mắt lạ lùng. “Phải, chính là tớ.”

Teagan bất động trong một khắc. Rồi cô vùng chạy về phía cửa bếp.

Hắn kéo ngược tóc cô lại và bịt miệng cô bằng một tấm vải. Cổ họng cô nghẹn ứ khi cố hét lên, mũi cô ngửi thấy một thứ mùi kinh tởm. Cô hít vào mỗi lúc một nhiều hơn trong cơn hoảng loạn.

Trong tuyệt vọng, cô cào vào cánh tay hắn. Nhưng điều đó thật vô ích. Cô bất lực nhìn tay chân mình rũ xuống, cảm thấy thế giới dần tuột khỏi tầm tay.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.