Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
62
Thứ Tư

❊ ❊ ❊

Grace tăng tốc máy chạy lên mức tối đa trong phút cuối cùng của buổi chạy nửa giờ. Cánh tay vung mạnh, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, cô chạy như thể sinh mạng của mình phụ thuộc vào nó. Cô đã thiết lập chương trình ở cường độ cao vô cùng khó khăn. Đến được đích là cả một thách thức, nhưng cô có thể làm được.

Giờ là sáu giờ sáng. Sau khi gặp ác mộng và trò chuyện cùng Simon tối qua, cô không thể ngủ lại được nữa. Mỗi khi cô nhắm mắt, hình ảnh của Peter Bentley lại xuất hiện. Hắn vòng tay qua cổ các nạn nhân, hết người này đến người khác; rồi bàn tay đó vòng quanh cổ cô trong khi cô cố gắng đẩy hắn ra. Cuối cùng, cô bật dậy và tới phòng tập tại nhà.

Sau khi bài tập kết thúc, cô đi tắm rồi quay lại giường. Simon đã dậy nhưng vẫn nằm đó, vậy nên cô rúc vào cạnh anh một lát. Anh kéo cô vào lòng, mắt vẫn nhắm nghiền.

“Em thơm thật đấy,” anh nhận xét. “Em có ngủ được chút nào không?”

“Không hẳn, nhưng em vui vì anh có. Em xin lỗi.”

“Không có gì đâu. Thật đấy.”

Grace vuốt ve khắp dọc thân hình anh. “Có lẽ chúng ta nên làm gì đó khi cả hai đều đã tỉnh.”

“Em đang mơ tưởng điều gì thế?” Mắt Simon vẫn nhắm, nhưng cô có thể chắc chắn rằng anh chẳng hề ngủ chút nào.

“Một bữa sáng ngon lành?”

Một con mắt hé ra. “Em chỉ nghĩ được vậy thôi sao?”

“Ước gì có thêm thời gian.”

“Hãy mạo hiểm chút nào.”

Cô cười khúc khích. “Cái gì, lại nữa, sớm vậy sao?”

Grace xoa xoa cổ khi rời khỏi xe. Nhiều giờ lái xe trong hai ngày qua đã tàn phá các khớp của cô. Thật may là người thứ hai trong danh sách thăm viếng của Bentley sống ở Bucknall, chỉ cách đồn cảnh sát Bethesda chưa đến hai dặm.

Đây là chuyến đi đầu tiên sau buổi họp giao ban và cô lại đưa Frankie đi cùng. Trước một dãy nhà nhỏ, cô đánh xe vào khoảng trống và sải bước lùi lại vài căn cho đến khi tìm thấy số nhà mà họ đang tìm.

“Tôi tự hỏi liệu lần này sẽ thế nào,” Frankie nói. “Sau khi gặp gỡ người phụ nữ đầu tiên trong danh sách, tôi cá là cô ta sẽ quả quyết rằng Bentley vô tội. Làm sao hắn có thể thao túng người khác như vậy được nhỉ?”

“Đôi khi người ta chỉ tin vào thứ họ muốn,” Grace nói. “Nhiệm vụ của chúng ta không phải là tìm ra lý do, mà là tóm cổ đám khốn nạn.”

Dù vậy, Grace cũng tò mò muốn biết liệu kiểu người nào lại đến thăm một tên sát nhân hàng loạt đều đặn mỗi tháng. Cô càng tò mò hơn bởi Bentley có đến ba người phụ nữ tới thăm. Hắn chẳng hề quyến rũ và, theo ý kiến của cô, chẳng hề giống một kẻ có thể lừa gạt phụ nữ, chứ đừng nói là tận ba người.

Nhưng cũng có thể chính điều đó đã khiến những người phụ nữ ấy bị mê hoặc. Nếu Bentley lại được tự do giết người thì hẳn họ sẽ chẳng còn hứng thú gì với hắn nữa. Với Grace mà nói, cô sợ rằng một bữa ăn quá lửa cũng sẽ dẫn tới một bàn tay vòng quanh cổ. Cô chẳng thể hiểu được tại sao lại có những người muốn sống như vậy.

“Susan Bailey?” Cô hỏi người phụ nữ vừa ra mở cửa.

“Không, tôi là chị gái nó. Tôi có thể giúp gì được không?”

Grace giơ thẻ cảnh sát ra. “Chúng tôi muốn nói chuyện với Susan, làm ơn.”

“Nó đang đi mua đồ.”

“Chị có biết bao giờ cô ấy quay về không?”

“Có lẽ khoảng mười phút nữa. Cửa hàng ngay bên kia đường thôi. Chuyện này là sao?”

“Chúng tôi buộc phải nói chuyện với cô ấy.” Grace chỉ vào xe của mình. “Chúng tôi đã tới đây…”

“Hai người có thể vào nhà nếu muốn.”

Họ theo người phụ nữ vào phòng khách và ngồi xuống ghế. Căn nhà gọn gàng sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi dù không quá hiện đại. Đồ nội thất lỗi thời, trong đó có một chiếc trường kỷ đã xuống cấp, và mùi ẩm thấp ngập tràn trong phòng.

“Xin lỗi vì đống lộn xộn này.” Người phụ nữ chỉ vào tường. “Chúng tôi đã đề nghị chủ nhà làm gì đó để giải quyết nó suốt vài tháng nay. Có vài viên ngói bị vỡ và nước mưa đã thấm xuống đó. Nhưng ông ta còn chẳng buồn xuất hiện. Tôi cũng chẳng kỳ vọng vào chuyện đó.”

“Có phải hai người sống ở đây không, chị…”

“Dawn Brodie. Susan sống cùng hai vợ chồng tôi. Nó đã ở đây được khoảng một năm rồi. Nó chẳng có vấn đề gì, chỉ hơi cô độc thôi. Vì thế, tôi mới giữ nó bên mình. Derek không thích chuyện đó lắm, nhưng anh ấy thường xuyên bận việc nên cũng chẳng mấy khi gặp chúng tôi.”

Grace mỉm cười với Dawn, cảm thấy có thiện cảm với cô ta. Có vẻ như mọi nơi mà cô đến, gia đình đều là ưu tiên hàng đầu. Nó khiến cô nổi da gà; có phải ai đó đang cố nói với cô điều gì đó không?

Cô nghe thấy tiếng chìa khóa ở cửa trước.

Dawn đứng dậy. “À, nó đây rồi,” cô ta nói, đi thẳng ra cửa.

“Tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi cảnh này sẽ thế nào,” Frankie nói, liếc nhìn quanh căn phòng khi chỉ còn lại họ.

Grace không biết mình đang mong đợi điều gì ở Susan Bailey, nhưng cô sửng sốt khi nhận ra cô ta ngay lập tức. Cô liếc qua Frankie, tự hỏi liệu cậu ta có quen người này không. Từ cái nhìn của cậu ta, rõ ràng câu trả lời là có.

Người phụ nữ đang đứng trước mặt họ làm việc tại căng tin của Học viện Dunwood.

Susan Bailey là một người phụ nữ bình thường đến mức tầm thường. Mái tóc hoa râm của cô ta được buộc túm lại sau gương mặt không trang điểm, trang phục gồm toàn những gam màu trầm. Đôi giày bệt màu nâu bên dưới chiếc váy nhung dài màu cà phê. Chiếc cúc màu hồng trên áo cardigan là dấu hiệu duy nhất của màu sắc.

Trông cô ta chẳng giống kiểu của Peter Bentley chút nào. Ít ra cũng không phải kiểu mà Grace nghĩ.

Gương mặt hơi đỏ, Susan bước vào phòng mà không nói một lời và ngồi xuống chiếc trường kỷ, hai đầu gối khép chặt, tay đặt trong lòng, lưng duỗi thẳng.

“Chúng ta lại gặp nhau rồi, chị Bailey,” Grace nói. “Khá là ngạc nhiên, tôi phải thừa nhận như vậy.”

“Cô muốn gặp tôi có chuyện gì?” Susan hỏi, mắt nhìn xuống chân.

“Tôi tin rằng chị đã đến thăm Peter Bentley tại HM Wakefield trong suốt ba năm qua?”

“Phải. Chẳng có luật nào cấm chuyện đó cả, đúng không nào?”

“Tất nhiên là không rồi,” Grace giải thích. “Tôi muốn biết chị thấy hắn thế nào vào lần gặp cuối cùng. Hắn có tỏ vẻ kích động hay gì đó không?”

“Anh ấy đang ngồi tù. Tôi cho rằng hầu hết đều sẽ thấy nó rất buồn chán.”

Grace gật đầu, băn khoăn không biết phải đi nước này thế nào. “Tôi hiểu rằng chị…”

“Không, cô chẳng hiểu gì cả. Peter bị tống giam vì điều mà anh ấy đã không làm. Tôi đến thăm và làm bạn với anh ấy cho đến khi anh ấy được phóng thích và đến ở cùng tôi. Và sau đó…”

“Có phải chị đã quên rằng hắn đã giết bốn người phụ nữ và chuẩn bị ra tay với người thứ năm rồi không?”

“Toàn là dối trá.” Cô ta giơ tay lên trời như thể không muốn nghe thêm gì nữa. “Peter còn không hại đến một con ruồi.”

Dawn, lúc này đang đứng trên ngưỡng cửa, tặc lưỡi. “Ồ, đừng tự dối mình nữa, Susan. Hắn đã bị kết tội giết người. Hắn sẽ không sớm được trả tự do đâu và chỉ đang lừa em thôi.”

“Không phải. Anh ấy yêu em.”

Khi Susan tiếp tục nhìn xuống sàn, Grace và Dawn liếc nhìn nhau. Grace không khỏi cảm thấy tội nghiệp cô ta. Dawn đang cố khai sáng cho em gái mình, để rồi nhận ra cô ta không hề muốn được khai sáng. Susan không tin rằng Bentley có tội. Grace tự hỏi hắn đã thủ thỉ gì với cô ta khi ở trong đó.

Nhưng còn một điều nữa khiến cô thắc mắc, đó là tại sao ban đầu Bentley lại muốn gặp Susan. Trừ khi hắn thích việc được ca tụng, còn không thì cô ta chẳng có cửa nào trong mối quan hệ này. Denise Barber thì cô còn có thể hiểu, cô ta là người có quyền hành. Liệu hắn có yêu Susan không? Và liệu hắn có yêu người thứ ba đến thăm mình như vậy không?

“Hắn có hỏi gì về những cô gái ở Học viện Dunwood khi chị đến thăm hắn tuần trước không?” Grace tiếp tục.

“Không!”

“Vậy hai người đã nói những gì?”

“Không phải chuyện của cô.”

“Nhưng chị biết đấy, đó là việc của chúng tôi, nếu không chúng tôi đã chẳng tới đây.”

Grace thấy mặt Susan đỏ lên. Tất cả đều có thể thấy điều đó, nhưng Susan vẫn không hề ngẩng mặt lên nhìn họ.

“Tôi có thể xem qua phòng của chị không?” Grace để nghị.

Susan đứng dậy. “Không, cô không có quyền.”

Grace cũng đứng dậy, Frankie theo sau.

“Chúng tôi sẽ xin lệnh rồi quay lại vậy. Tôi biết là chị có những lý do riêng, nhưng thẩm phán hẳn sẽ không khoan dung nếu sau đó chúng tôi phát hiện ra rằng chị đã giúp đỡ và tiếp tay cho một tên tội phạm đâu.”

“Được rỗi, cô có thể xem! Miễn là sau đó cô biến đi giùm.”

Mười phút sau, Grace trở lại tầng một. Dawn đã đúng. Tất cả những gì căn phòng đó chỉ ra là một người phụ nữ cô đơn, sống cùng vợ chồng chị gái. Cuộc sống của cô ta có vẻ chẳng dễ dàng gì. Nhưng rồi cô lắc đầu để xua đi nhận xét đó. Nhiệm vụ của cô không phải là tìm ra lý do. Dù sao, Susan Bailey cũng phải được tra hỏi thêm.

“Tôi muốn chị theo chúng tôi về đồn,” cô bảo Susan.

“Cô sẽ bắt tôi sao?” Susan tròn mắt.

“Chúng tôi cần ghi lại lời khai của chị về những điều chúng ta vừa thảo luận, thưa chị Bailey.” Grace nắm lấy cánh tay cô ta. “Và hỏi thêm vài câu nữa.”

“Anh ấy vô tội.” Cô ta lườm Grace. “Tôi hiểu anh ấy.”

Grace không đáp. Có quá nhiều điều mà cô muốn nói. Bên cạnh đó, trừ khi cô ta là đồng phạm, còn không thì đây không phải việc của cô. Nếu Susan chọn tiếp tục mối quan hệ với một tên tội phạm đã bị kết án thì cô cũng chẳng thể làm gì để ngăn cô ta lại, trừ khi nắm được bằng chứng cho thấy cô ta có liên quan đến vụ án.

Trong những năm mới vào nghề, Grace đã vài lần bị lừa bởi những người trông có vẻ tội nghiệp nhưng hóa ra lại vô cùng quỷ quyệt và có khả năng thao túng người khác. Đó chính là điều cô đang nghi ngờ ở Susan. Cô ta có vẻ cứng đầu. Có thứ gì đó ẩn sau sự cô đơn ấy. Tốt xấu gì thì nó cũng cần được đưa ra ánh sáng.

Khi đã trở lại đồn, Grace đưa Susan Bailey vào phòng thẩm vấn.

“Sẽ có người nói chuyện với chị sớm thôi,” cô bảo cô ta trước khi quay lưng bỏ đi.

“Không phải cô sao?” Susan hỏi, kéo ghế ra.

“Tôi có chuyện khác cần được ưu tiên hơn. Trừ khi chị muốn đợi và nói chuyện với tôi khi tôi trở về?”

Susan lắc đầu kịch liệt và ngồi xuống.

“Tôi sẽ mang cho chị đồ uống và chút gì đó để ăn. Chị đã báo cho trường rằng hôm nay mình sẽ không tới chưa?”

“Rồi.”

“Tốt. Giờ thì, chị còn gì để nói với chúng tôi nữa không?”

Susan lắc đầu, lại cúi mặt nhìn xuống sàn.

Grace để cô ta lại đó. Có lẽ Sam sẽ cậy được miệng cô ta. Cô đã bảo cô ấy giữ Susan lại càng lâu càng tốt trước khi thả cô ta ra. Hãy khiến cô ta ngộp thở. Cô chắc chắn rằng cô ta đang che giấu gì đó. Và nếu biết được nó là gì, họ có thể ra lệnh bắt và giữ cô ta lại lâu hơn.

“Cậu nghĩ chuyện này rồi sẽ thế nào?” Grace hỏi Frankie khi cậu ta bước sau cô về phía chiếc xe.

Cậu ta lắc đầu. “Tôi không thể hiểu được suy nghĩ của cô ta. Nhưng chúng ta cũng đâu còn gì để hỏi cô ta nữa, không phải sao?”

“Việc cô ta đã chăm chú lắng nghe từng lời của chúng ta khi phục vụ tại căn tin thì sao?”

“À.” Frankie gật đầu. “Vẫn thật kì quặc khi một người như vậy lại đến thăm một kẻ như Bentley trong tù.”

“Đúng vậy. Cô ta hoàn toàn khác với Denise Barber.” Grace lại đưa tay xoa cổ. Linh cảm cho cô biết Susan Bailey không phải một trong những kẻ giết người. “Nhưng giờ thì, đến lúc quay lại xe rồi. Hãy đến xem người thứ ba tới thăm hắn, Elizabeth Shelby, là người thế nào nào.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.