Grace bị giật mình bởi những hình ảnh treo trên tường khi họ bước vào phòng học. Cứ như thể cô vừa bước vào một phân cảnh trong Game of Thrones. Cô cho rằng đây là một phòng học lịch sử, và dù nó là một bộ truyện giả tưởng, Nathan Stiller đã dùng sự nổi tiếng của nó để khuyến khích các học sinh tìm hiểu về thời kỳ đen tối.
Cô cố gắng để không nhìn chằm chằm vào tấm hình gần to bằng người thật của Sean Bean ở cuối phòng, đang quan sát tộc người thượng cổ vụng về. Phía bên phải, nhân vật hư cấu Daenerys Targaryen, Mẹ Rồng, trông thật hấp dẫn. Đó là một bộ phim truyền hình tuyệt đỉnh, và cả các cuốn sách cũng vậy. Grace cảm thấy hụt hẫng khi mùa bảy khép lại với một kết thúc lưng chừng sau khi cô đã xem marathon cả bộ phim. Cô đang nóng lòng được xem mùa cuối, nếu có thể sắp xếp được thời gian.
Robert Carmichael đang ngồi bên bàn làm việc ở đầu phòng. Anh ta có vóc người trung bình với mái tóc màu nâu sẫm. Khuôn mặt anh ta trắng bệch như phấn, mùi nôn thoang thoảng quanh người. Anh ta mặc quần thể thao màu xám và một chiếc áo phông đen nhăn nhúm, nhìn cũng biết là đồ dự phòng. Grace biết rằng anh ta không cố ý thay đồ. Đội pháp y hẳn đã thu lại chúng ngay khi anh ta rời khỏi hiện trường.
Sau khi giới thiệu, Grace yêu cầu anh ta kể lại những chuyện đã xảy ra vào sáng hôm đó.
“Đó chỉ là một tiết học như thường lệ, không có gì bất thường,” Robert bắt đầu nói. “Phần lớn các học sinh đang chạy trước tôi trên con đường nhỏ. Có một giáo viên trợ giảng hỗ trợ tôi ở đằng trước.”
“Tên người đó?” Cô hỏi.
“Sarah Flynn. Cô ấy chỉ ở cùng chúng tôi tối đa vài tuần.”
Grace ghi lại tên của người phụ nữ để đề phòng.
“Có vài học sinh nữ bị rớt lại phía sau và tôi đã phải thúc giục các em cố gắng hoàn thành,” Robert nói thêm.
“Có bao nhiêu học sinh trong lớp?” Perry hỏi.
“Ba mươi mốt.”
“Vậy là có hai mươi tám em chạy trên đường và ba em bị bỏ lại chỗ cánh đồng?”
Robert gật đầu. Anh ta đưa tay lên che miệng khi cố nuốt nhanh vài lần .
“Anh ổn chứ?” Grace hỏi, không biết liệu anh ta có bị ốm hay không. “Anh có muốn uống nước không?”
Robert lắc đầu, thoáng ngập ngừng trước khi nói tiếp. “Đáng ra tôi phải để mắt đến các em ấy.” Những giọt nước mắt trào ra. “Nhưng khi quay đầu nhìn lại, tôi vẫn thấy mấy em ấy đang chạy trên đường nên tôi vẫn chạy tiếp. Giờ tôi mới nhận ra rằng khi đó chỉ có hai em. Tôi đã gần về đến trường khi Courtney chạy tới tìm.”
“Courtney là một trong hai người đã tìm thấy nạn nhân?” Grace thắc mắc.
“Phải, Courtney Piggott. Em ấy nói rằng Lauren đã ngã gục trên cánh đồng và rằng em gái của mình, Caitlin, đang ở đó. Em ấy nói tôi cần phải khẩn trương lên, bởi em ấy nghĩ Lauren không còn thở nữa. Tôi bảo em ấy quay về trường và báo với hiệu trưởng, nhưng em ấy đang quá kích động nên tôi đã gọi cho Nathan trong lúc chạy ngược lại theo con đường. Khi tới chỗ Lauren, tôi nhận ra Courtney đã đi theo mình. Thật may là các em còn lại trong lớp đã quay về trường.”
“Anh có thấy bất cứ ai ở đó không?” Cô hỏi.
“Theo tôi nhớ thì không, nhưng lúc đó tôi đang rất lo cho Lauren.” Anh ta hít một hơi thật sâu trước khi ngước lên nhìn họ. “Khi đến gần, tôi có thể thấy em ấy đã ngừng thở nên tôi đã gọi xe cấp cứu. Tôi biết cách sơ cứu cơ bản, và tôi đã cố gắng cấp cứu cho em ấy. Cặp sinh đôi đứng khóc lóc bên cạnh tôi.” Anh ta nuốt khan. “Tôi đã cố gắng một lúc lâu, nhưng cuối cùng cũng nhận ra rằng mình đã mất em ấy. Đó là khi tôi bắt đầu chú ý tới những vết bầm trên cổ.”
Grace để ý thấy anh ta đang nhìn xuống sàn, tưởng chừng như thi thể đang nằm dưới chân họ. Cô không khỏi cảm thấy thương cảm cho người giáo viên. Anh ta chỉ làm việc của mình và chuyện này sẽ để lại vết sẹo đi theo anh ta tới suốt đời. Mọi người sẽ nhìn anh ta khác đi, dù anh ta chẳng làm gì sai cả.
Người ta thường cảm thấy hối hận sau khi những chuyện như vậy xảy ra. Chỉ mất vài giây để một chuyện khủng khiếp xảy ra, một cuộc đời bị hủy hoại: một đứa trẻ vùng khỏi vòng tay người bố và chạy xuống con đường đông đúc; một người phụ nữ đi qua con hẻm tối thay vì quãng đường vòng dài hơn; ai đó lái xe quá nhanh bởi họ đang trễ hẹn. Dù họ có thể không hoàn toàn đúng, Grace vẫn có thể thông cảm cho họ.
“Tôi đợi Nathan tới và anh ấy đã xác nhận điều đó. Các nhân viên y tế đến không lâu sau đó và cũng cố tìm cách cứu em ấy, nhưng chúng tôi đều biết Lauren đã chết. Rồi cảnh sát đến và tuyên bố nơi ấy là hiện trường vụ án.” Robert gục đầu vào tay và kêu khóc thảm thiết. “Đó là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi phải kiểm tra thêm lần nữa để chắc chắn rằng không có ai bị tụt lại.”
Khi Robert đã bình tĩnh lại, anh ta rời khỏi căn phòng. Grace quay sang phía Perry và thở dài.
“Anh chàng tội nghiệp đó sẽ bị ám ảnh vì điều này. Anh ta sẽ tự hành hạ bản thân vì đã không có mặt ở đó, vì đã để mắt tới phần lớn cả lớp chỉ trừ vài em; dù tôi cũng không chắc anh ta sẽ làm điều đó thế nào. Anh ta sẽ nghĩ rằng đáng ra mình đã có thể ngăn được cái chết nếu chạy phía sau mấy em đó.”
“Anh ta đâu thể thấy mọi thứ được.”
“Hãy thử nói điều đó lúc anh ta thức dậy với mồ hôi đầm đìa sau cơn ác mộng mà trong đó Lauren đang chạy thì bị tóm lấy và anh ta chẳng thể làm gì được.”
“Nghe có hơi kịch quá đấy,” Perry thêm vào.
“Tôi cá đó là chuyện sẽ xảy ra. Carmichael chẳng làm gì sai, nhưng chúng ta đều biết rằng anh ta sẽ trở thành vật tế thần cho đến khi chúng ta tóm được thủ phạm.” Grace kiểm tra tin nhắn trên điện thoại. “Chúng ta phải nhanh chóng hỏi chuyện cặp sinh đôi đó,” cô xác nhận. “Điều đầu tiên chúng ta cần kiểm tra là liệu Lauren có bạn trai hay không.”
“Cô nghĩ rằng em ấy đã bị một học sinh khác sát hại ư?” Perry cau mày. “Ý tôi là, tôi cũng không loại trừ khả năng đó. Nó cũng có thể xảy ra, nhưng mà, thật ư?”
“Giả sử Lauren biết kẻ giết mình là ai, theo tôi thì chúng ta cần xem xét gã người yêu ghen tuông đầu tiên.” Grace nhún vai. “Cũng có thể Caitlin hoặc Courtney Piggott có hiềm khích gì đó với nạn nhân. Cặp sinh đôi có thể đã bao che cho nhau.”
Perry nhăn mặt. “Cũng có khả năng… dù như vậy thì thật đáng sợ.”
Dù từng chứng kiến những điều tương tự trong quá khứ, Grace cũng phải rùng mình khi nghĩ về chuyện đó.
“Theo tôi thấy thì mọi thứ vẫn còn rất mơ hồ, khi mà chẳng hề có nhân chứng hay camera để kiểm tra.” Điện thoại của Grace đổ chuông và cô đọc tin nhắn vừa được gửi tới. “Là Nick. Ông ấy muốn anh nói chuyện với cặp sinh đôi nhà Piggott trong lúc tôi và ông ấy đi báo tin cho cha mẹ Lauren.”