Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42

❊ ❊ ❊

Nathan Stiller được đưa vào Phòng Thẩm vấn số Một. Grace cùng Sam bước vào và ngồi xuống trước mặt anh ta, mở sổ tay ra. Cô hắng giọng và nhấn nút ghi âm trên thiết bị chuyên dụng.

“Tôi là sĩ quan điều tra Grace Allendale và đây là điều tra viên Sam Markham. Lúc này là mười một giờ sáng, ngày bảy tháng Tư năm 2019. Anh vui lòng cung cấp họ tên đầy đủ của mình được không?”

“Nathaniel Michael Stiller.” Nathan cũng hắng giọng.

“Tốt. Anh Stiller, anh hiểu rằng mình ở đây là để phục vụ công tác điều tra chứ?”

“Vâng. Tôi sẵn lòng giải đáp mọi thắc mắc.”

Grace nhìn Nathan. Rõ ràng anh ta không biết họ định hỏi gì. Anh ta hẳn cho rằng đây chỉ là một thủ tục, bởi anh ta là người đứng đầu ngôi trường vào thời điểm Lauren Ansell bị sát hại.

“Anh có biết người tên Diane Waybridge không?” Cô hỏi.

“Không, tôi nghĩ là không.” Nathan lắc đầu.

Grace cho anh ta xem ảnh của nạn nhân thứ hai. Nó được chụp tại bữa tiệc Giáng sinh của cô ấy. Diane đang đội một chiếc mũ giấy làm từ hộp bánh quy, tay nâng một ly rượu sẵn sàng mời bất cứ ai. Ánh đèn loang loáng trên da và tóc cô ấy, ăn khớp hoàn hảo với đôi mắt sáng lấp lánh.

Nathan lại lắc đầu, vẫn tỏ ra vô cùng bối rối.

“Anh có thể cho tôi biết gì về All Talk?” Cô hỏi tiếp.

Gương mặt anh ta lập tức biến sắc. Mất một lúc anh ta mới có thể lên tiếng. “Đó là một trang web mà tôi là thành viên.”

“Và anh truy cập vào đó để làm gì?”

“Ừ thì, tôi nói chuyện với mọi người trên mạng.”

“Về?”

“Nghe này, cô biết rằng tôi đã kết hôn - dù nó không liên quan tới chuyện này. Nhưng tôi có nói chuyện với những người phụ nữ trên mạng. Tất nhiên, tôi không bao giờ làm những chuyện đó.”

Grace gật đầu. “Anh có quyền làm bất cứ điều gì với cuộc sống riêng của mình. Tôi chỉ cần biết anh có quen Diane Waybridge hay không.” Cô ngừng lại một lúc. “Hoặc WildWoman73?”

Nathan vụt ngước lên nhìn cô. “Tôi biết cái tên đó, phải,” anh ta đáp. “Tại sao?”

“Nó thuộc về người phụ nữ bị sát hại hôm qua, nên chúng tôi đang cố gắng lập ra…”

“Người phụ nữ bị bỏ lại gần công viên Trung tâm?” Đôi mắt Nathan mở to. “Là cô ấy sao?”

“Chúng tôi tin là như vậy.”

“Ôi không.” Trông anh ta như thể bị xì hơi. “Dù sao thì, tôi cũng chưa từng gặp cô ấy.”

“Nhưng anh đã nói chuyện với cô ấy trong các phòng chat cũng như một hay hai diễn đàn gì đó trên All Talk?”

“Hầu như cô ấy toàn nói chuyện với một gã tên NightRider gì gì đó. Nhưng đúng vậy, tôi có nói chuyện với cô ấy vài lần.”

“Hai người đã gặp nhau chưa?”

“Chưa. Chúng tôi có nghĩ tới chuyện đó và đã trao đổi số điện thoại, nhưng cuối cùng chúng tôi quyết định rằng như vậy thật không phải lẽ. Cả hai đều đã lập gia đình. Chúng tôi sẽ không làm thế, dù tôi biết rằng nhiều người lên đó để tìm… Các hoạt động ngoài luồng.”

“Vậy là các thành viên nói chuyện với nhau về những ảo tưởng tình dục của mình?” Grace hỏi.

Nathan gật đầu, mặt lại đỏ lên.

“Và anh hoàn toàn phủ nhận việc từng gặp gỡ Diane Waybridge?”

“Phải, đúng vậy.”

“Nhưng anh có thấy như vậy thật bất hợp lý không?”

“Tôi có thể hiểu được cô đang nghĩ gì, nhưng cô sai rồi.”

“Vậy là anh không…”

“Tôi muốn ra về ngay lập tức, làm ơn.” Nathan rướn người về trước.

“Sẽ tốt hơn nếu anh ra về khi chúng ta đã xong việc.”

Nathan vẫn ngoan cố đứng dậy.

“Cập nhật tình hình,” Grace nói, “anh Nathaniel Stiller đang rời khỏi phòng. Cuộc thẩm vấn kết thúc vào lúc mười một giờ mười lăm phút sáng.” Cô rướn người về trước và tắt máy.

“Cô nhầm rồi,” Nathan cáu bẳn. “Tôi chẳng liên quan gì tới mấy vụ giết người đó hết. Và cô sẽ nhận ra điều đó khi tóm được kẻ thực sự phải chịu trách nhiệm.”

“Tôi chỉ làm việc của mình thôi, anh Stiller ạ,” Grace bảo anh ta, đồng thời cũng đứng lên. “Tôi có hai người phụ nữ đã bị sát hại không thể trở về với gia đình nữa. Tôi sẽ không xin lỗi vì bất cứ sự khó chịu nào mà mình gây ra cho người khác trong quá trình điều tra đâu.”

Nathan trông thật ngượng ngùng khi được Sam dẫn ra khỏi phòng. Grace không biết phải nghĩ gì về cuộc nói chuyện vừa rồi nữa. Cô tin Nathan khi anh ta nói mình chưa từng gặp nạn nhân. Phản ứng của anh ta nói với cô điều đó. Nhưng cô vẫn chưa thể loại bỏ hoàn toàn mối nghi ngờ với anh ta.

Cô gọi cho Andy ở đội kỹ thuật. “Anh có đang ở đồn không?” Cô hỏi khi anh ta nhấc máy.

“Có. Cô cần gì tôi sao?”

“Anh có tìm thêm được gì về các diễn đàn không?”

“Có, đang truy cập vào vài cái đây.”

“Tuyệt. Tôi đến chỗ anh ngay đây. Tôi cũng muốn xem xét chúng.”

Sau khi nói chuyện với Andy, Grace quay lại phòng làm việc và thấy Perry đang ở đó một mình. Cô quyết định nhân cơ hội này để nói chuyện, cũng như cập nhật tình hình vụ án cho anh, và tiến tới ngồi tựa trên cạnh bàn của anh. Perry đang ngồi chống cằm, mắt chăm chú nhìn màn hình. Trông anh có vẻ mệt mỏi; tất cả bọn họ đều như vậy.

“Trang web này, All Talk, khá là đáng ngại,” cô bảo anh. “Càng đào sâu vào nó, tôi càng cảm thấy lạc lõng. Từ góc độ của người ngoài như chúng ta, đó là nơi mọi người tới để trò chuyện cùng nhau, phần nào đó giống như một blog. Nhưng nếu đăng nhập như một thành viên, có vẻ như anh sẽ bị chủ trang web xem xét và sau đó được phép truy cập vào vài diễn dàn khá là bệnh hoạn. Thành thật mà nói, tôi không nghĩ chúng chỉ là tưởng tượng thôi đâu.”

Anh ngước nhìn cô và ngồi trở lại ghế của mình. “Ai sở hữu trang web đó?”

“Chúng tôi đang tìm hiểu. Nhưng tôi có cảm giác chúng ta sẽ cần xin trát tòa và đóng cửa nó sau cuộc điều tra. Nó có thể vô hại, nhưng…”

“Chúng ta chỉ có thể làm những gì nằm trong khả năng của mình,” Perry đáp.

Grace gật đầu. “Tôi có thể nói nhỏ chuyện này không?” Cô xích lại gần anh hơn, liếc nhanh xung quanh để xem có ai ở gần không rồi cúi đầu xuống. “Anh có biết gì về Seth Forrester không?”

“Khá là nát,” Perry nói. “Hắn hai mươi hai tuổi, từng xộ khám vì tội trộm cắp vặt và đột nhập trái phép, nhưng chỉ độ vài năm thôi. Sao nào?”

“Megan Steele đang hẹn hò với nó.”

“À.”

Grace thở dài. “Tôi biết mình chẳng liên quan gì tới gia đình đó, nhưng sau chuyện xảy ra với mẹ con bé, tôi cảm thấy mình phải có trách nhiệm trông chừng nó. Đặc biệt là vào thời điểm này.”

Perry ngồi thẳng lưng trở lại. “Cô có thường xuyên gặp con bé không?”

“Không hề.”

“Cô có muốn không?”

“Có, nhưng tôi biết điều đó là không thể.”

“Tại sao?” Perry hỏi.

Grace ngập ngừng. “Anh không thấy rằng đó là xung đột lợi ích sao?”

“Với đám người lớn nhà Steele thì có thể. Nhưng con bé vẫn còn là trẻ con.”

“Tôi biết. Nhưng kể cả vậy cũng thật khó.”

“Cô có thể gặp con bé ở một nơi nào đó trung tính.”

“Tôi cũng đang nghĩ tới chuyện đó,” Grace thừa nhận.

Perry lại rướn người về trước và ngập ngừng. “Chuyện với Forrester có nghiêm túc không?”

“Tối đa thì được khoảng vài tuần, tôi nghĩ vậy. Kathleen Steele đã liên lạc để hỏi xem tôi có biết hắn hay không.”

Grace không định nói với anh rằng cô đã gặp Kathleen hay đề cập tới bất cứ ai trong gia đình đó.

“Ờ thì, hắn là chỗ quen biết với Leon. Chúng tôi nghi ngờ hắn chịu trách nhiệm cho vài vụ vận chuyển hàng cấm.”

Grace dài mặt ra. Từ tận đáy lòng, đó là điều cô đã mong đợi sẽ tìm thấy, nhưng cô không hề cảm thấy hài lòng khi phát hiện ra nó là sự thật. Cô vô cùng hy vọng rằng giờ Megan sẽ chịu nghe lời khuyên của mình.

“Anh có nghĩ rằng hắn được giật dây để giám sát Megan không?” Cô hỏi.

“Có thể. Nhưng nếu con bé có chút gì giống mẹ, nó sẽ có chính kiến rất mạnh và không dễ bị điều khiển đâu. Hãy cùng nhau đi uống cà phê. Sẽ không ai biết đâu.”

“Chúng ta đang ở trong một cuộc điều tra án mạng.”

“Đó cũng là điều khiến cô quan tâm tới con bé. Cô chỉ cần nửa tiếng để thư giãn đầu óc.” Điện thoại trên bàn Perry đổ chuông và anh với lấy nó. “A lô, Perry Wright đây.” Anh đưa tay lên che ống nói. “Một buổi cà phê.”

Grace gật đầu, dù Perry không hề nhìn về phía cô. Cô cảm thấy hài lòng vì hiện tại anh không hề nghi ngờ gì mình. Anh đã hoàn toàn có thể quay ngoắt lại với Grace vì mối quan hệ của cô với nhà Steele.

Một buổi cà phê, điều đó thì cô lo được. Cô sẽ xem mình có thể sắp xếp cuộc gặp vào đầu buổi sáng, trước khi cô có thể đổi ý hay không.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.