Grace đang ngồi bên bàn làm việc. Đã là chín giờ tối và mặc cho lời kêu gọi của các phương tiện truyền thông, vẫn chưa xuất hiện bất cứ bước ngoặt nào về cái chết của Lauren Ansell. Cô không muốn cả đội nhận ra mình đang thất vọng đến mức nào khi chẳng có bất cứ đầu mối nào về vụ sát hại cô gái trẻ.
Lauren có vẻ là một thiếu nữ rất được mến mộ. Hoạt động cuối cùng của cô bé diễn ra tại trường, cùng rất nhiều học sinh khác. Nhóm bạn gái của cô bé có vẻ cũng khá hiền lành, và chàng trai trong tấm ảnh mà cô bé từng hẹn hò trong một kỳ nghỉ đang ở nước ngoài vào thời điểm xảy ra vụ án mạng.
Ai lại muốn giết cô bé cơ chứ?
Grace không hề ngạc nhiên khi biết Teagan là bạn thân của Lauren. Dù cô và Teagan không được hòa thuận cho lắm, đôi khi cô vẫn thấy một Teagan đầy tươi trẻ đúng như lứa tuổi của mình mỗi khi cô bé không ở cạnh cô. Cô từng bắt gặp cô bé cười với Simon, kể những câu chuyện đùa, xem một đoạn clip ngớ ngẩn trên điện thoại. Cô cũng đã thấy cô bé vẫy tay điên cuồng khi được mẹ đến đón.
Grace hy vọng một ngày nào đó Teagan có thể chấp nhận mình, dù cô biết điều đó sẽ không thể đến trong một sớm một chiều. Teagan đã không còn thường xuyên cố ý buông ra những bình luận xúc phạm như trước và cũng thôi phớt lờ khi được Grace bắt chuyện. Nhưng Teagan cũng không bắt chuyện với cô, hỏi xem cô cảm thấy thế nào hay cô có muốn cùng xem những đoạn clip ngớ ngẩn trên điện thoại không. Khá là đau, nhưng cô chỉ mỉm cười và bỏ qua. Grace hiện không gặp cô bé nhiều lắm nên chuyện đó không là vấn đề, và cô cũng không định nghiêm trọng hóa nó. Miễn sao nó không khiến Simon phiền lòng.
Cả đội vẫn đang tất bật xung quanh cô, liên tục nói chuyện với nhau cũng như qua điện thoại. Perry và Frankie đang kiểm tra lại các hoạt động vào buổi sáng, trong khi Sam cùng đội công nghệ đang đối chiếu lại các thông tin thu được từ chiếc điện thoại đã bị bẻ khóa của Lauren, hy vọng sẽ tìm thấy gì đó.
Cô đứng dậy và đi gom những chiếc cốc, sau đó nhìn về phía Nick - vẫn đang ngồi trong văn phòng riêng.
“Làm một cốc chứ, Nick?” Cô hét lên.
Ông giơ ngón cái lên, mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Grace biết ông đang bận soát lại bản thông cáo báo chí tiếp theo của mình lần cuối, thứ sẽ được lên sóng vào sáng mai.
“Có gì mới mà tôi cần biết không?” Ông hỏi khi cô đặt chiếc cốc lên bàn ông vài phút sau.
“Vẫn chưa?”
Nick thở dài. “Tôi không thể ngừng nghĩ về cô bé tội nghiệp ấy được. Đã lâu lắm rồi mới có một vụ khiến tôi bị chấn động mạnh đến thế.”
“Hẳn là do tuổi của cô bé,” Grace phỏng đoán. “Mười sáu, vẫn còn quá trẻ.”
“Và cả sự lo lắng nữa.” Nick chỉ vào bức ảnh chụp hai cô bé được đóng khung trên bàn. Đó là hai cháu gái của ông, Rose và Lucy. “Tôi biết chúng mới chỉ mười với mười một tuổi, nhưng nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với chúng, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.”
Grace cầm bức ảnh lên. Đó là hai cô bé xinh đẹp, và dù giờ không phải lúc để mỉm cười, nhưng chúng đang bĩu môi theo cái cách mà Grace chắc chắn rằng sau này sẽ khiến chúng hối hận. Chúng giống nhau đến mức có thể bị nhầm là chị em sinh đôi. Nhưng dù sao, trang điểm đậm như vậy ở tuổi đó vẫn là hơi quá.
“Nhắc lại cho tôi xem chúng sống ở đâu trong thành phố nào?” Grace hỏi, đặt khung ảnh trở lại bàn.
“Chúng đã chuyển tới Stafford từ hai năm trước.” Một email được gửi tới và Nick rướn người về trước. “Nathan Stiller. Sẽ có một buổi cầu nguyện cho Lauren vào lúc bảy giờ tối mai. Thêm vào đó, trường sẽ mở cửa trở lại vào chiều mai. Anh ta muốn có ai đó tham dự buổi lễ.”
Grace cười. “Chúng sẽ là nhiệm vụ của tôi, nhỉ?”
“Buổi lễ, đúng vậy.” Nick vẫn không rời mắt khỏi màn hình. “Tôi muốn cô có mặt ở lễ tưởng niệm.”
Diane Waybridge đập mạnh tay vào khung xe khi họ lái dọc theo con đường mà cô không thể nhìn thấy. Mỗi khi chiếc xe giảm tốc độ, cô lại đập tay nhanh gấp đôi.
“Cứu!” Cô hét lên. “Cứu tôi!”
Nhưng nhạc trong xe đã được mở lớn cho đến khi họ lại tiếp tục di chuyển. Cô khóc nức nở. Chẳng có ai nghe thấy cô cả. Thật vô vọng.
Sự hoảng loạn dâng lên, bầu không khí ngột ngạt bủa vây lấy cô khi những câu hỏi “Chúng là ai?” và “Chúng muốn gì?” bắt đầu xuất hiện. Cô chỉ thấy một, nhưng cô chắc chắn rằng chúng có hai người. Có phải cô chỉ bị nhét vào trong xe của mình một cách ngẫu nhiên? Có phải chúng đã rình ở bãi đất trống để đợi một người bất kỳ quay lại và số phận đã khiến cô trở thành người đó?
Hay cô đã bị bắt cóc để đòi tiền chuộc? Thu nhập của chồng cô cao hơn mức trung bình của vùng này, nhưng họ không hề giàu có. Dù vậy, nếu có thể đoàn tụ với gia đình thì cô sẵn sàng để chúng lấy hết từng xu mà họ có.
Liệu chúng có làm hại cô không? Liệu có phải Steve đã chọc giận ai đó hay không? Bởi cô chắc chắn rằng mình chưa từng làm thế.
Tất cả những câu hỏi này chạy qua đầu cô khi họ tiếp tục di chuyển. Cô đã mất đi khái niệm về thời gian - họ đã đi một phút, năm phút hay nửa giờ? Liệu thời gian đang chậm chạp trôi đi hay đồng hồ của cô đang đếm ngược?
Cô cố không nghĩ về việc chúng đang đưa mình tới đâu, chúng sẽ làm gì với cô khi chiếc xe dừng lại.
Liệu cô có nên chống trả bằng nắm đấm hay không? Cô không phải một chiến binh, nhưng cô sẽ tự vệ nếu cần thiết. Nhưng tình thế hai đánh một thì quả là bất lợi. Cả hai có thể lao vào trong lúc cô vẫn đang nằm trong cốp xe và cô sẽ không thể thoát ra được.
Dừng lại!
Cô đang vô cùng hoảng loạn. Cô ước gì mình đã chú ý hơn đến những hướng dẫn tự vệ mà cô đã đọc trên báo suốt bao năm qua. Cô phải giữ được sự tỉnh táo cho đến khi biết chuyện gì đang xảy ra.
Con đường bên dưới cô bắt đầu trở nên gập ghềnh. Cô bị đập đầu khi bánh xe lao xuống một ổ gà rồi lại trồi lên mặt đường. Rồi chiếc xe dừng lại. Có một khoảnh khắc im lặng khi cô nín thở, căng tai lắng nghe. Cô chẳng nghe thấy gì.
Liệu có ích gì khi hét lên mà chẳng biết mình đang chống lại cái gì không? Chúng có thể sẽ lái đi nếu cô quá ồn ào.
Cô quyết định giữ im lặng, toàn thân run rẩy khi các dây thần kinh của cô bắt đầu bị kích động. Cô thầm cầu nguyện khi cửa hậu được nâng lên. Phải mất vài giây thì mắt cô mới chấp nhận được thực tế rằng bên ngoài trời cũng đã tối.
Cô thấy mình đang ở giữa rừng.
Cô không nhận ra bất cứ đặc điểm nào của chúng.
Đứng trước mặt cô là hai bóng người, cả hai đều đội mũ trùm đen - một người cao hơn người kia vài inch. Chúng đều mặc đồ đen.
“Các người muốn gì?” Cô hỏi, răng nghiến chặt lại khi nói. “Tôi có thể đưa các người tiền.”
Kẻ đứng gần hơn nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra và ném cô xuống đất.
“Thôi nào, bà chị, chắc chắn là chị có thể chống trả tốt hơn chứ?”
Diane biết mình thực sự đang gặp rắc rối khi cả hai tên cùng cười phá lên. Lớn tiếng và khản đặc, theo đánh giá của cô. Mắt cô lướt từ tên này sang tên kia, rồi đảo xuống dưới đất để tìm xem có gì để làm vũ khí được không.
Dùng cả hai tay hai chân, cô bò về phía một đống gạch xây nhà. Nhưng một trong hai kẻ bắt cóc đã túm lấy chân và lật ngửa cô ra. Cô nắm chặt tay lại và vung lên, chân đá điên cuồng. Nhưng hai tay cô đã bị giữ lại và một tên ngồi đè lên cô, ghìm chặt người cô xuống.
Khi đôi tay đeo găng lướt qua cổ, cô không thể ngăn được những giọt nước mắt tuôn rơi.
Trong im lặng, cô thầm cầu nguyện sẽ được gặp lại gia đình. Trong thâm tâm, cô biết rằng điều đó sẽ không xảy ra.