Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30

❊ ❊ ❊

Xe của Diane Waybridge bị bỏ lại trước lối vào của một căn hộ song lập trên đại lộ Kelvin. Grace đã được báo trước rằng nó nằm cách đó vài con phố. Vì đang vội tới Học viện Dunwood nên cô đã để Perry đi kiểm tra chiếc xe trước khi đội pháp y tiếp cận nó. Cô quay lại trường chỉ vài phút trước khi sự kiện bắt đầu lúc một giờ chiều.

Trong hành lang, cô bắt gặp Jason Tranter đang nói chuyện với Nathan Stiller. Chà, họ không nói nhiều lắm, có vẻ giống như đang bất đồng vì điều gì đó hơn.

Cả hai cùng ngừng lời khi cô tới gần. Điều đầu tiên mà cô chú ý là Jason có một con mắt tím bầm.

“Chuyện gì đã xảy ra với anh vậy?” Cô chỉ vào nó.

“Chỉ là hiểu nhầm thôi,” anh ta lẩm bẩm trước khi bỏ đi.

Grace đợi đến khi anh ta đi khuất trước khi hỏi chuyện ngài hiệu trưởng.

“Anh ấy không nói,” Nathan bảo cô. “Nhưng vừa nãy chúng tôi không nói về chuyện đó. Tôi sẽ đóng cửa câu lạc bộ thanh niên cho đến khi có thêm thông báo mới và anh ấy không hài lòng với điều đó.”

“Tôi nghĩ làm vậy là đúng đắn,” Grace nói. “Tôi biết anh ấy toàn tâm vì sự an toàn của bọn trẻ và có lẽ nghĩ rằng chúng cần một nơi để giải tỏa, nhưng chúng ta cũng cần nghĩ đến cảm xúc của gia đình các em ấy nữa. Họ có thể xem đó là một hành động vô cảm.”

Nathan gật đầu và nhìn cô nghiêm túc. “Vụ giết người đã xuất hiện trên bảng tin sáng nay. Họ có nhắc đến một người phụ nữ bị siết cổ.”

Grace gật đầu.

“Liệu vụ đó có liên quan gì tới Lauren không?”

“Tôi không thể xác nhận bất cứ điều gì trước khi chúng tôi có thêm thông tin. Ngay khi có thể, chúng tôi sẽ cho anh biết.”

Cả hai cùng bước vào hội trường lớn. Grace đứng sang một bên và Nathan bước lên phía trước. Các học sinh xếp hàng rồi ngồi xuống, giáo viên và nhân viên đứng quanh góc phòng. Grace chú ý đến những người phụ nữ làm việc trong căng tin và lao công của trường. Simon cũng đang ở đây. Anh gật đầu với cô khi mắt họ chạm nhau.

“Được rồi, các em.” Nathan vỗ tay ra hiệu giữ trật tự và những tiếng xì xầm dừng lại. “Như các em đã biết, Học viện Dunwood đã đóng cửa từ thứ Ba sau cái chết bi thảm với một trong số chúng ta, Lauren Ansell. Có vài em quen biết Lauren và phần lớn các em giờ đã biết về em ấy qua tin tức. Việc phải ra đi ở độ tuổi quá trẻ và trong hoàn cảnh khủng khiếp như vậy thật sự là một bi kịch, và thầy biết rằng các em có rất nhiều câu hỏi. Vì thế, thầy đã mời sĩ quan điều tra Allendale tới để nói chuyện với các em.” Nathan nhìn về phía Grace. “Sĩ quan?”

Grace bước tới bên cạnh Nathan. Mắt nhìn về sân khấu phía sau, cô nhớ lại một ký ức hạnh phúc, khi cô giành được phần thưởng vì đã đứng đầu trong bài kiểm tra lịch sử và bước lên để nhận nó. Lần này nơi đây lại nhuốm màu đau thương. Cô không hề biết rằng hai mươi lăm năm sau mình sẽ phải nói về vụ sát hại một cô gái trẻ trước mặt toàn trường.

Cô liếc một lượt qua các dãy học sinh trước khi tìm thấy Teagan. Cô mỉm cười với cô bé, nhưng Teagan vờ như không thấy. Dù vậy, Grace vẫn cảm thấy hài lòng khi thấy nhiều học sinh đã quay lại. Thật khó khăn khi quyết định mở cửa trường học trở lại chỉ ba ngày sau vụ án mạng, nhưng cô thích quan điểm của Stiller rằng anh ta muốn các học sinh tới đây vào chiều nay và trở lại với chương trình học bình thường bắt đầu từ tuần sau.

“Cảm ơn.” Grace hắng giọng và bắt đầu. “Như hiệu trưởng Stiller đã nói, chúng tôi đang điều tra về cái chết của một học sinh, Laurel Ansell, người đã học năm cuối ở đây. Nếu có bất cứ ai trong các em muốn nói chuyện với tôi hay bất cứ đồng nghiệp của tôi, về bất cứ điều gì - dù nhỏ đến đâu, dù các em có nghĩ nó vớ vẩn đến mức nào - xin hãy bước lên. Chúng tôi ở đây để nói chuyện cùng các em.”

Một cánh tay giơ lên. Grace liếc về phía giáo viên chủ nhiệm và nhận được một cái gật đầu.

“Vâng?” Cô nói.

Một cậu trai đứng dậy, hàng thứ ba từ dưới lên, ghế thứ hai từ ngoài vào. Grace nhận ra đó là Lewis Granger, người mà cô đã nói chuyện vào tối thứ Ba trước khi bước vào câu lạc bộ thanh niên. Áo sơ mi không cài khuy cổ, cà vạt lỏng hơn mức quy định, nhưng ít ra cậu ta cũng có mặc đồng phục.

“Mất bao lâu để chết sau khi bị siết cổ?” Lewis hỏi.

Tiếng xì xầm vang vọng khắp hội trường.

“Trật tự đi nào, các em!” Nathan lớn tiếng.

“Đó không phải là loại câu hỏi mà tôi nghĩ tới,” Grace nói. “Cũng không phải thứ tôi có đủ khả năng để trả lời.”

Cô nhướng mày nhìn Lewis. Tất nhiên, cô hiểu rằng cậu ta cảm thấy tò mò; đó là một vụ giết người rùng rợn. Chẳng có gì ngạc nhiên khi nó khiến người ta cảm thấy bị cuốn hút cũng nhiều như sợ hãi.

“Nhưng đã có thêm một người phụ nữ nữa được tìm thấy vào sáng nay, phải không ạ?” Lewis tiếp tục. “Nó ở trên Twitter. Có phải cô ấy cũng bị siết cổ không? Có phải cùng một hung thủ không?”

“Lúc này thì chúng tôi vẫn chưa thể nói gì được,” Grace trả lời.

“Nhưng…” cậu nhóc ngồi bên cạnh cậu ta lên tiếng.

“Không hỏi được câu nào tử tế thì ngồi xuống đi!” Nathan hét vào mặt họ.

“Lauren là bạn của bọn em!” Lewis đáp.

“Đủ rồi!” Nathan cảnh báo.

Grace giơ tay lên. “Tôi nghĩ các em đều hiểu rằng trước tiên cần thông báo cho gia đình của nạn nhân, và sau đó chúng tôi cần tiến hành xác nhận nhân dạng chính thức trước khi có thể tiết lộ thêm bất cứ thông tin chi tiết nào.”

“Chà, nếu vậy thì đó là do lỗi của cô nên chuyện đó mới xảy ra.” Lewis nói bằng giọng buộc tội. “Đáng ra cô phải bảo vệ họ.”

Những tiếng xì xầm lại bùng lên.

“Đủ rồi!” Nathan hét lên. “Granger, nếu em không có gì quan trọng để nói thì tôi cho rằng em nên ngồi xuống. Sĩ quan điều tra Allendale vô cùng bận rộn khi phải làm việc với vụ án, vậy nên…”

Lewis nhún vai và làm theo, nhưng cậu ta đưa mắt lườm Grace. Cô cảm thấy mặt mình đang biến sắc. Chuyện này còn tệ hơn cả việc phải đối mặt với đám đông báo chí.

“Chúng tôi rất hy vọng rằng đây là hai vụ án riêng rẽ.” Grace lại phát biểu. “Nhưng nếu bất cứ ai có thông tin gì, xin hãy cho mọi người biết và chúng tôi sẽ nói chuyện với các em.”

Grace đợi đến khi tất cả học sinh đã rời khỏi hội trường trước rồi mới tiếp tục nói chuyện với Nathan.

“Tôi xin lỗi về Lewis Granger và Joel Nicholls,” anh ta lên tiếng. “Granger có thể là một kẻ gây rối đích thực.”

Grace giơ tay lên bảo anh ta dừng lại. “Chúng hẳn phải cảm thấy tò mò. Hẳn phải đến một nửa muốn biết, nửa còn lại thì quá sợ phải tìm hiểu. Đó là bản chất của con người. Tôi gặp chuyện đó suốt ấy mà, bất kể các khán giả bao nhiêu tuổi đi nữa.”

“Dù vậy, điều đó vẫn không thể bào chữa cho sự bột phát của em ấy,” Nathan nói trước khi một giáo viên khác vẫy tay từ cuối hội trường và anh ta gật đầu chào tạm biệt Grace.

Grace nhìn theo khi anh ta rời đi. Cô không khỏi cảm thấy thông cảm với anh ta, người đang bị gánh nặng trách nhiệm đè nặng trên vai.

Bên ngoài sân, cô trông thấy Perry và anh vẫy tay gọi cô.

“Họ có đối xử tốt với đồng chí không?” Anh nói đùa.

Cô nhếch môi. “Cũng ổn. Vài cậu nhóc có khiến tôi hơi buồn một chút.”

Perry rút điện thoại ra và giơ tay lên. Anh ấn ấn quẹt quẹt một lúc rồi xoay màn hình lại cho cô xem. Đó là một phần của tờ Stoke News số ra hôm nay.

“Cô đã đọc nó chưa?”

Kẻ siết cổ Stoke - hai người phụ nữ đã chết.

“Ôi, cái…” Grace lớn tiếng rên rỉ.

Cô sải bước tới chỗ Simon, khi đó đang nói chuyện với người phụ nữ mà cô cho là người địa phương hoặc một phụ huynh. Simon đang chăm chú nhìn cô ta, cuốn sổ mở trên tay và thỉnh thoảng lại cúi xuống trong những chỗ quan trọng.

“Thật kinh khủng, phải không,” người phụ nữ nói, “khi mà một chuyện như vậy có thể xảy ra ngay cạnh nhà mình. Và giờ đã có hai người - cảnh sát đang làm gì thế không biết? Tôi còn không dám đi ra ngoài…”

“Nói vài lời được chứ?” Grace vỗ vào cánh tay Simon và hất đầu đến một chỗ cách đó vài bước chân.

Simon giơ một ngón tay lên với người phụ nữ kia. “Đợi tôi một phút.”

Người phụ nữ đảo mắt và khoanh tay lại, nhưng vẫn đứng đó. Grace không khỏi đưa mắt nhìn cô ta. Cô ta vừa mới trải qua thời khắc vinh quang. Những điều cô ta vừa nói sẽ xuất hiện trên bản tin. Sẽ có nhiều thứ bị phóng đại khi người được gọi là nhân chứng trở nên quá phấn khích. Thường thì chúng có hại hơn là có ích.

Kẻ siết cổ Stoke ư?” Grace rít lên ngay khi họ vừa ra khỏi tầm nghe. “Thật sao?”

Simon trông có vẻ không thoải mái. “Chà, đó là cách mọi người gọi hắn, vậy nên anh chỉ làm theo thôi.”

“Làm sao anh biết chắc rằng đó là hắn?”

“Anh… anh không biết, nhưng siết cổ là một hành vi gần gũi và riêng tư, và hai người phụ nữ trông khá giống nhau. Không phải điều đó rất rõ ràng sao?”

“Vậy nên anh sẽ không bao giờ trở thành cảnh sát được,” cô cáu bẳn. “Anh nhảy ngay tới kết luận.”

“Cho anh xin.” Giọng anh cũng giận dữ tương tự.

“Anh làm mọi người sợ hãi trong lúc bọn em đang cố kiểm soát tình hình.”

“Hai người phụ nữ đã bị sát hại. Anh đâu phải là kẻ làm mọi người sợ hãi.” Anh lắc đầu bực bội. “Ồ, anh hiểu rồi. Em có thể hết mình vì công việc, còn anh thì không ư?”

“Anh nên thể hiện chút lòng trắc ẩn đi,” cô nói.

“Anh đã làm rồi! Có cả bài phỏng vấn với hiệu trưởng trong đó, về tương lai rộng mở của Lauren, nếu em chịu khó không chỉ đọc mỗi tiêu đề.”

Grace đỏ mặt xấu hổ.

“Dù em có nói gì đi nữa, người dân địa phương cũng cần được biết,” Simon nhấn mạnh. “Trong đó còn có cả số điện thoại hỗ trợ và email nữa. Anh nghĩ chúng sẽ có ích.”

“Anh chỉ cần hỏi trước thôi mà,” cô hài lòng, giờ đã bình tĩnh hơn. “Công việc của em…”

“Không quan trọng hơn công việc của anh trong mối quan hệ của chúng ta.”

Đến lượt cô ném cho anh một cái nhìn băng giá. Anh đang nghiêm túc sao?

“Thật vui khi biết được vị trí của mình,” cô đáp lại một cách trẻ con.

Simon lắc đầu bực tức. Mọi người đang nhìn về phía họ. Anh lùi lại một bước và quắc mắt nhìn cô.

“Em sẽ không có việc để làm nếu lũ khốn đó không sát hại hai người phụ nữ,” anh nói. “Vậy sẽ thế nào nếu anh đăng những thông tin mà mình cho là phù hợp, còn em thì tóm kẻ giết người? Điều đó sẽ tạo thành một tiêu đề tuyệt vời, em có nghĩ vậy không?”

Grace mở miệng định nói, nhưng Simon đã bỏ đi. Người phụ nữ mà anh đang phỏng vấn vẫn đang đợi, thế là với một nụ cười tươi rói và “xin lỗi vì chuyện đó”, anh đã nhanh chóng quay lại chế độ phóng viên.

Grace bỏ đi, đầu ngẩng cao. Nếu anh ấy nghĩ mình có thể sử dụng thông tin của cô rồi ngay sau đó lại làm mấy trò ngớ ngẩn với nó, tốt hơn là anh ấy nên nghĩ lại đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.