Teagan Cole đang đứng trong bếp và có một cuộc tranh luận nảy lửa với mẹ cô, Natalie.
“Nhưng ai cũng có mặt, chỉ trừ con,” cô rên rỉ, mặt dài ra.
“Mẹ không quan tâm tới chuyện đó. Mẹ muốn con ở nhà với mẹ tối nay.”
Natalie bước qua chỗ con gái và dang tay ra, nhưng Teagan cự tuyệt và né người thoát khỏi cái ôm của mẹ.
“Con muốn đi chơi với bạn. Ở trong câu lạc bộ thanh niên thì con sẽ không sao đâu. Mẹ của Cait và Court sẽ đón con, cả đi lẫn về. Con sẽ chẳng có lúc nào ở một mình và…”
“Không là không, Teagan ạ, và đó là lời cuối cùng của mẹ đấy.” Natalie lắc đầu. “Việc mẹ muốn con có mặt ở nơi an toàn chẳng hề quá đáng chút nào.”
“Mẹ định làm con bẽ mặt khi không cho con đi sao?”
“Ồ, đừng quan trọng hóa vấn đề như vậy chứ!”
“Chính mẹ vẫn luôn thế đấy thôi!”
Natalie ném cho cô một cái nhìn cảnh cáo.
“Cặp sinh đôi cần con,” cô cố thử thêm lần nữa.
“Mẹ cần con ở nhà.”
Teagan hầm hầm lao ra khỏi bếp. Trong phòng của mình trên tầng, cô quăng mình lên giường và với tay lấy iPad. Hồi đầu giờ tối, cô đã nhắn tin cho Caitlin. Dù không được phép ra ngoài, cô vẫn phải nói chuyện với cặp sinh đôi. Caitlin đã trả lời rằng sẽ gọi lại cho cô sau vài phút nữa.
Teagan rất buồn vì không thể đến câu lạc bộ thanh niên cùng họ. Tất cả những người quan trọng đều sẽ có mặt ở đó, cô rất muốn được gặp Lewis và nhận được một cái ôm từ cậu ấy. Và đây là lần đầu tiên một chuyện khủng khiếp như thế này xảy ra trong đời cô, vậy nên cô muốn được ở cùng bạn bè, được chia sẻ với họ về chuyện đã xảy ra.
Lauren đã chết và cô còn phải lịch sự với Grace. Cô ta khá tử tế, nhưng với tư cách là người mà bố mình hẹn hò cùng thì Teagan không thích cô ta chút nào. Nếu cô ta không lảng vảng quanh ông ấy thì giờ bố mẹ cô có thể đã đoàn tụ.
Cô nằm ngửa ra và thở dài. Cô đủ khôn ngoan để nhận ra rằng bố mẹ mình đã không hạnh phúc trong một thời gian dài, nhưng họ vẫn ở bên nhau vì cô, cho đến khi cô đủ trưởng thành. Cô biết rằng họ sẽ phải xa nhau và cô không trách Grace vì điều đó, nhưng thật khó để có thể đổi phe. Cô cũng không muốn làm mẹ buồn, dù giờ bà đã có Adrian.
Cô khá thích Adrian, dù cô chưa từng thừa nhận điều đó. Nhưng cô vẫn cảm thấy khó chịu nếu ông ấy muốn chuyển tới ở cùng họ, điều mà cô nghĩ sớm muộn cũng sẽ xảy ra. Sau tất cả, cô vẫn là con một. Cô sẽ không can thiệp vào chuyện ai sống ở đâu, và công bằng là bố mẹ cô cũng đang hạnh phúc. Nhưng cô thích biến cuộc sống của họ thành địa ngục bằng việc so sánh người này với người kia.
Đột nhiên, cảm giác tội lỗi ập tới và đôi mắt cô đẫm lệ. Làm sao cô có thể nghĩ về mình sau những gì đã xảy ra với Lauren? Bạn cô đã chết - bị sát hại. Cô đúng là một đứa ranh con ích kỷ.
Thông báo về cuộc gọi FaceTime hiện lên trên iPad. Cô nhấn nút kết nối.
“Này,” một trong hai chị em sinh đôi nhà Piggott nói. “Courtney đang tắm. Sẽ lâu đấy. Mắt cậu trông hơi đỏ. Sao vậy cưng?”
“Tớ ổn mà,” Teagan khẳng định. “Tớ không thể tin được là cậu ấy đã chết. Vừa nãy tớ đã xem mấy thứ về Lauren trên bản tin…”
“Tớ cũng vậy.”
“Thật kì quặc khi thấy trường của chúng ta trên tivi. Có đến cả tấn hoa trên hàng rào.”
“Ờ, tối nay bọn tớ cũng mang đi một ít.”
“Tớ cũng có đây, nhưng phải chiều mai tớ mới đi đặt chúng được. Mẹ muốn đi cùng tớ.”
“Chà, tớ sẽ chụp lại chỗ bọn tớ đặt hoa để cậu có thể đặt cạnh đó.”
“Thật không thể tin được là cậu được phép đến câu lạc bộ thanh niên còn tớ thì không,” Teagan nói, hoàn toàn quên mất suy nghĩ ân hận trước đó.
“Đừng buồn. Bọn tớ sẽ gọi cho cậu khi tới đó. Cậu có thể nghe thầy mọi thứ.” Caitlin hất tóc ra sau. “Cậu có gặp ông thám tử hồi sáng không? Perry gì đó í.”
“Có. Cả Sophie cũng vậy. Ông ta nói đó là bởi chúng ta thân với Lauren.”
“Bọn tớ đã có một cuộc trao đổi ngắn ngay khi trở lại trường, cậu biết đấy. Rồi bọn tớ đợi ông bà già tôi trước khi ông ta nói chuyện với chúng tớ lần nữa. Ông ta khá thân thiện, giúp bọn tớ cảm thấy thoải mái.”
“Thì hẳn rồi - các cậu có làm gì đâu!” Teagan đảo mắt.
“Nhưng,” Caitlin trườn tới trước và thì thầm, “ngoài tên hung thủ ra thì bọn tớ là những người cuối cùng nhìn thấy Lauren còn sống, phải không, Court?”
“Ờ, đúng vậy.” Courtney ngồi xuống giường cạnh em gái. Cô đang mặc một chiếc áo choàng tắm màu hồng với một chiếc khăn tím quấn quanh tóc.
Teagan quan sát Caitlin nhích người trên giường để nhường chỗ cho chị mình.
“Chào cưng.” Courtney vẫy tay với Teagan.
“Chào cậu.” Teagan vẫy lại. “Ước gì tối nay tớ có thể đi với hai cậu.”
“Tớ biết.” Courtney thở dài. “Tớ cũng ước gì cậu có thể. Không có Lauren đã đủ tệ lắm rồi.” Cô bật khóc nức nở khi ôm lấy em gái.
Teagan nghe thấy tiếng hét ở đằng sau. “Ai vậy?”
“Phải đi rồi, Tee ạ,” Caitlin nói. “Mẹ đang gào lên với bọn tớ. Nói chuyện với cậu sau nhé?”
“Rồi rồi.” Teagan cố không tỏ ra chán nản. “Mai hai cậu có muốn đến đây không - cả Sophie nữa? Giờ trường đã đóng cửa…”
“Có, bọn tớ sẽ đến.” Courtney gật đầu.
“Nói chuyện sau nhé, cưng.” Caitlin tặng cho cô một nụ hôn gió và màn hình phụt tắt.
Teagan giận dữ. Thật bất công khi cô không thể đến câu lạc bộ thanh niên cùng bạn bè. Sau những chuyện xảy ra lúc sáng thì giờ đây tất nhiên nơi đó phải an toàn rồi.
Nhưng khi nhận ra rằng một người trong nhóm của họ đã biến mất, cô lại chìm trong nước mắt. Họ sẽ làm gì khi không có Lauren đây?