Tại đồn, Grace dành phần lớn buổi sáng để xem xét các diễn đàn bí mật của All Talk. Cô đã ngồi lại cùng Andy suốt hơn một giờ hồi tối qua để học cách truy cập vào chúng. Cho đến giờ, họ đã xác định được những thành viên thường xuyên, nhưng việc đào bới các nhóm và những tin nhắn thật là một công việc nhàm chán.
Cô gõ tên của Diane Waybridge cũng như tên người dùng của cô ấy, nhưng không tìm được gì hơn ngoài những điều họ vốn đã biết. Có vài liên kết dẫn tới vài người mà cô ấy đã nói chuyện cùng, nhưng chúng đều có vẻ đều chỉ là những lời đùa cợt thân thiện và không có gì liên quan đến việc gặp gỡ. Với Steve Waybridge cũng vậy. Anh ta hoàn toàn chỉ tương tác với vợ.
Trong khi cô tìm kiếm trên mạng, các thành viên còn lại của đội đang tiến hành điều tra về các trang mạng xã hội của cả hai nạn nhân, điện thoại của họ, tài khoản ngân hàng của Diane cũng như nói chuyện với tất cả bạn bè của họ. Đã có vài bài báo cũng như thông tin được cung cấp nhưng cuối cùng chẳng dẫn tới đâu. Họ vẫn chưa kết nối được hai nạn nhân lại với nhau. Dường như hai người phụ nữ này chẳng hề biết nhau. Họ không hề giao thiệp với cùng một kiểu người, không hề có bạn chung hay thậm chí là bạn của bạn chung.
Dù số điện thoại của cô bé không hề xuất hiện trong danh sách đăng ký của trang web, Grace vẫn kiểm tra xem tên của Lauren Ansell có xuất hiện trên All Talk hay không và không thu được kết quả nào. Vài cái tên trong phòng Ảo tưởng Tội ác Đích thực đã trở nên quen thuộc với cô qua công việc. Cô đã ghi lại để kiểm tra trên hồ sơ của cảnh sát.
Nick bước tới cửa văn phòng của mình. “Ăn trưa ở gần đây - tôi trả?” Ông đề nghị. “Mắt tôi cần được nghỉ ngơi và giờ tôi có thể chén hết nguyên một con gà quay.”
“Nghe tuyệt đấy,” Grace đáp, mọi người xung quanh đều hưởng ứng theo cô.
Họ mất khoảng hai phút để đi bộ tới Chimneys. Sam, Perry và Frankie cũng đến, và năm người cùng vui vẻ trò chuyện trong lúc chờ thức ăn được mang ra. Chimneys là nơi tụ tập của họ cạnh đồn. Được cơi nới từ một lò nung gốm đã hoạt động nhiều năm, nó mang lại cảm giác về một “quán rượu ông già”, mặc dù bên trong khá hiện đại và thoải mái. Nó cũng nổi tiếng nhờ những bữa trưa tuyệt vời ngày Chủ nhật của mình.
Grace liếc nhìn xung quanh, tự hỏi liệu có nên nhắn tin cho Simon để hỏi về công việc của anh hay không. Anh có nói sáng nay mình sẽ dành chút thời gian cho Teagan, nhưng sau đó lại nhắn tin rằng cô bé đã đi mua sắm cùng mẹ. Nhưng Grace quyết định rằng tốt nhất là nên dành sự chú ý cho đội của mình.
“Ồ, trước khi tôi quên mất, đội pháp y đã thông báo rằng vết máu tìm thấy trên xe của Diane Waybridge là của cô ấy, đúng như chúng ta đã dự đoán - nhưng không tìm ra thêm bất cứ thứ gì thuộc về ai khác,” Nick khẽ nói.
Vai Grace rũ xuống.
Sam thở dài thất vọng. “Tôi đã hy vọng sẽ có một sợi tóc hay thứ gì đó tương tự, dù đúng là chúng cũng không ở trong xe quá lâu. Thật không thể tin được là chúng ta vẫn chưa biết được thêm điều gì so với khi tìm thấy nạn nhân.”
“Vẫn chưa, nhưng…”
Nick giơ tay lên. “Tôi biết chúng ta đang rất bận, nhưng chúng ta cũng cần phải nghỉ ngơi nữa. Không bàn tán gì trong hai mươi phút nữa, đó là lệnh.”
Grace tròn mắt nhìn Sam và thấy cô ấy cũng đang lấm lét nhìn mình. Thật khó để có thể dập tắt cơn hứng khởi đang lan truyền giữa mọi người.
“Có ai xem 24 Hours in Custody mấy hôm trước không?” Perry hỏi. “Nó gần giống một vụ chúng ta đã điều tra vài năm trước. Tôi thề là chúng ta đã bị quay lén, nó quá giống vụ của chúng ta!”
“Ít ra cũng có một chương trình cho thấy cảnh sát thực sự hoạt động như thế nào,” Grace cười khúc khích. “Khi xem một bộ phim trinh thám, tôi dành phần lớn thời gian để hét vào tivi.”
“Tôi cho rằng nếu họ thực hiện một chương trình tuyệt đối chân thực,” Nick bình luận, “nó sẽ toàn những chuyện giấy tờ và ngân sách, thiếu hụt nhân lực và những cuộc thanh tra không ngừng nghỉ đến phát chán.”
“À, nhưng đó là lý do khiến chúng ta có thể làm tốt công việc của mình,” Sam nói.
“Rồi, rồi!” Nick nâng ly lên. “Hãy nốc cạn ly trước khi có ai đó phát hiện ra và mỉa mai gì đó về việc chúng ta đang không tập trung vào vụ án…”
Grace mỉm cười. Bạn không bao giờ có thể thắng được dư luận.
Sau cuộc họp giao ban tối, Nick đề nghị mọi người hãy về nhà và đi ngủ sớm. Dù đã có một bữa trưa đầy bất ngờ, nhưng họ đã phải dồn hết sức làm việc không ngừng nghỉ kể từ sau vụ sát hại Lauren Ansell. Tất cả đều cần có thời gian nghỉ ngơi để sạc lại năng lượng.
Grace nằm dài trên trường kỷ, gác chân lên đùi Simon. Họ đang xem một bộ phim trên Netflix, nhưng nếu có ai hỏi cô về nội dung, cô không chắc mình có thể trả lời đúng.
Tâm trí cô vẫn đang đuổi theo những gì đã tìm được vào hôm đó. Thật khó chịu khi phải chờ đợi những thông tin đó cung cấp cho họ những gì họ muốn - cũng như những điều mà hai người phụ nữ đó xứng đáng. Như thường lệ, Nick đang làm rất tốt trong việc giữ cuộc điều tra đi đúng hướng, nhưng cô có thể thấy rằng ẩn dưới lối cư xử độc đoán đó là sự bối rối. Rõ ràng ông đang phải chịu áp lực từ cấp trên. Họ có hai vụ án mạng chưa được giải quyết và không có bất cứ kẻ tình nghi nào trong cả hai. Cô không hề trông đợi buổi họp giao ban sáng mai.
Họ đồng thời cũng có vài vụ tấn công phải giải quyết mà cô đã chuyển cho Perry và Frankie để tiến hành điều tra song song với chiến dịch Middleport. Hai người đã bị tấn công khi đang rút tiền từ các điểm giao dịch. Các báo cáo cho thấy nghi phạm là một đám thanh niên chạy xe máy. Nó cũng xảy ra vào năm ngoái trong vụ án mạng gần nhất của họ, nhưng đã chấm dứt ngay sau đó.
“Tâm trí em đang vẩn vơ chốn nào vậy?” Simon xoay xoay mấy ngón chân của cô.
Grace vươn thẳng hai tay. “Ô, anh biết mà. Hoàn toàn tập trung vào công việc trong lúc cuộc điều tra đang diễn ra.”
“Có thể hiểu được. Đã vài ngày không có thêm điều gì thú vị xuất hiện rồi.”
“Chẳng thú vị quái gì khi có người bị giết cả!” Cô trách móc.
“Xin lỗi!” Anh giơ tay lên. “Anh là phóng viên, vậy mà vẫn dùng nhầm từ. Nhưng em hiểu anh muốn nói gì mà.”
“Thật buồn là em hiểu.” Cô thở dài.
“Stoke News bọn anh còn có thể làm gì thêm nữa không? Đăng một bài về, ồ, anh không biết nữa, sự an toàn hay gì đó tương tự? Giúp đỡ bằng cách liên lạc với Radio Stoke, Signal Radio, đăng tải nhiều hơn trên mạng xã hội?”
Cô cân nhắc một lúc rồi lắc đầu. “Em không biết. Đó là vấn đề. Em ghét việc cảm thấy thế này.” Cô nhanh chóng đứng dậy. “Em cần làm một ly. Có lẽ nó sẽ giúp em ngủ được. Anh muốn uống không?”
“Có, cho anh xin.”
Ở trong bếp, cô lấy mấy chiếc ly ra và rót chai rượu vang trong tủ lạnh. Rồi cô tìm thấy hai túi khoai tây chiên và mang tất cả ra phòng khách.
Cô đặt mấy túi khoai vào lòng Simon và lại ngồi xuống cạnh anh. Tivi đang được tạm dừng và anh ấn nút để chương trình tiếp tục phát.
Cô cười thầm khi rúc vào cạnh anh. Anh đang giành lấy chiếc điều khiển tivi. Rồi cô chợt ngừng lại. Mọi thứ đang dần trở lại bình thường, tâm trí cô không còn bị ám ảnh bởi hình bóng của Matt nữa.
Giá mà mọi thứ trên đời đều có thể bình thường như vậy.