Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
55

❊ ❊ ❊

Grace đi tìm Jason Tranter. Khi đó là giữa trưa và tiết học của anh ta vừa kết thúc.

“Tôi cần nói chuyện,” cô nói khi đứng trên hành lang với đám trẻ ùa ra xung quanh.

Cô biết rằng việc tiếp tục nói chuyện với mọi người trong trường không phải là một ý tưởng hay, nhưng trong khi vẫn còn ở đây, cô quyết định tận dụng cơ hội và tìm nơi nào đó yên tĩnh.

Jason vẫy tay ra hiệu cho cô bước vào một phòng học trống và đóng cửa lại. Ngay khi anh ta quay sang phía mình, cô có thể thấy được sự bối rối trong mắt anh ta.

“Tôi thường làm việc này ở đồn, nhưng vì không có thời gian…” Grace thông báo cho anh ta trước khi tiếp tục. “Tôi cần biết anh đã ở đâu tối qua trong khoảng từ tám giờ tới nửa đêm.”

“Cô đang đùa, đúng không?”

“Anh hẳn cũng biết rằng đã có thêm một vụ tấn công. Nó…”

“Phải, trên bản tin sáng nay. Nhưng nó không nhắc đến tên nạn nhân.”

“Là Sophie Bishop. Thông tin chi tiết hiện vẫn cần được bảo mật.”

“Chết tiệt, em ấy không sao chứ?” Jason chống tay xuống bàn để đứng vững trước khi ngồi xuống.

“Hiện em ấy đang trong tình trạng nguy kịch.”

Sự im lặng tuyệt đối bao trùm căn phòng khi anh ta cố lấy lại bình tĩnh. Rồi thái độ của anh ta thay đổi.

“Có phải cô đang ám chỉ rằng tôi có liên quan tới chuyện đó không?” Mắt anh ta nheo lại.

“Đã có bằng chứng mới được đưa ra ánh sáng.” Grace kể với anh ta về cái tên J trong nhật ký của Sophie. “J có thể là viết tắt của Joel Nicholls, người được cho là em ấy đã hẹn hò vào tháng trước. Nó cũng có thể là ai đó chúng tôi không biết, hoặc…”

“Nó có thể là viết tắt của tên tôi,” Jason ngắt lời cô. “Tôi có thể nói với cô rằng không phải đâu.”

“Tôi không nói rằng đó là anh.” Cô đưa tay ra trước khi anh ta có thể phản ứng thêm. “Nhưng hẳn anh đang cảm thấy khó chịu lắm khi lại có thêm một học sinh nữa của mình bị tấn công.”

“Điều đó không có nghĩa là tôi có liên quan tới chuyện đang xảy ra!”

“Vậy nhưng anh đã hoàn toàn đồng ý rằng em ấy đã phải lòng mình.”

“Ừ thì, đúng, nhưng tôi đã nói với cô rằng tôi chẳng có cảm xúc gì cả mà!”

“Ai đã đấm bầm mắt anh vậy?” Grace liếc nhìn vào mắt Jason, những vết xanh xanh vàng vàng vẫn lờ mờ hiện ra bên dưới. Cô không hiểu tại sao anh ta lại giấu họ chuyện đó.

Jason lắc đầu. “Tôi đã nói rồi. Tôi không thể thấy đó là ai.”

“Để tôi nhắc cho anh nhớ, anh đang nằm trong diện tình nghi đó.”

Anh ta vẫn không ngước lên nhìn cô.

Grace cố không tỏ ra nóng nảy. “Đã có rất nhiều oán hận chất chứa tại khu Bennett sau vụ sát hại Lauren Ansell. Nó đã dịu xuống một chút khi nạn nhân thứ hai không liên quan gì tới trường, nhưng lúc này tình hình lại như cũ vì Sophie Bishop. Tôi không muốn mọi thứ trở nên khó xử hơn nữa.”

Jason gật đầu. “Thật không thể tin nổi chuyện này lại xảy ra với tôi. Những người phụ nữ tội nghiệp đó.”

“Vậy để nói cho rõ, tối qua anh đã ở đâu trong khoảng thời gian tôi vừa nhắc tới?”

“Tôi ở nhà, một mình.” Anh ta rên rỉ. “Chẳng có lợi cho tôi chút nào, phải không?”

“Có ai có thể làm chứng cho anh không? Hàng xóm chẳng hạn? Khi anh đi ra vườn?”

“Không, khi đó tôi đang dở chút việc. Người bạn duy nhất của tôi là Jack Daniel. Chỉ vậy thôi.”

Grace dừng lại để sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

“Chỉ để phòng ngừa thôi, nhưng tôi nghĩ tốt hơn hôm nay anh nên về nhà thay vì ở lại đây.”

“Tôi không nghĩ vậy đâu. Việc đó sẽ khiến tôi trông như thể có tội và tôi chẳng làm gì cả!” Jason khẳng định. “Quyền lợi của tôi thì sao hả?”

“Tôi chỉ muốn cảnh báo anh rằng mọi chuyện sẽ lại trở nên vô cùng khó chịu thôi. Mọi người sẽ muốn đổ tội cho ai đó. Bất cứ ai.”

“Đó là bởi các cô đã không tóm được đúng người!”

Grace lườm anh ta. Đến lúc này thì vẫn chưa có bất cứ bằng chứng nào để liên kết anh ta với các tội ác. Họ chẳng có lý do gì để bắt hay thậm chí là thẩm vấn anh ta thêm. Nhưng phải có lý do khiến anh ta giấu chuyện mình đã bị ai tấn công. Nếu anh ta nói dối cảnh sát chuyện đó, lấy gì để đảm bảo rằng anh ta thành thật trong những chuyện nghiêm trọng hơn? Ngay lúc này, cô rất có thể đang phải đối diện với tên sát nhân. Và cũng ngay lúc này, cô đang bực mình vì sự bất hợp tác của anh ta.

“Ai đã tấn công anh hả Jason? Chúng tôi cần phải biết. Ngay lập tức.”

Jason thở dài. “Một trong những người cha đã nhắm vào tôi. Bảo rằng anh ta nghe nói tôi đã quá thân mật với các nữ sinh ở câu lạc bộ thanh niên. Gọi tôi là kẻ biến thái và đấm tôi. Tôi không muốn nói với ai. Nó sẽ khiến sự nghi ngờ càng đổ lên tôi, mà tôi thì chẳng liên quan gì đến chuyện đó cả.”

“Vị phụ huynh đó là ai?” Grace hỏi.

“Patrick Danson. Con gái anh ta, Andrea, học lớp mười một. Em ấy đến câu lạc bộ thanh niên vào mỗi thứ Năm. Andrea cũng là bạn của Lauren. Hẳn anh ta đã ngồi đoán già đoán non ra gì đó. Anh ta bảo tôi tránh xa Andrea ra. Tôi đã cố giải thích rằng mình chẳng làm gì cả, nhưng rồi anh ta tấn công tôi.”

“Và anh không muốn kiện sao?”

“Không.” Jason liếc nhìn cô, má hơi đỏ lên vì ngượng. “Tôi rất xin lỗi, nhưng tôi không thể giúp gì cho cô được. Tôi ước gì mình có thể.”

Grace rút sổ tay ra và ghi lại chi tiết.

“Chúng tôi có thể sẽ cần anh tới đồn để hỏi thêm trong vài ngày tới.”

“Tốt thôi. Tôi chẳng có gì để giấu cả.”

Grace vẫn giữ khuôn mặt bình thản. Dù không hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng cô vẫn hy vọng rằng mọi chuyện đúng là như vậy. Bởi một ý nghĩ khủng khiếp vừa sượt qua đầu cô.

Liệu có thể nào Nathan và Jason là đồng phạm trong vụ này không?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.