Công viên Trung tâm là một khu đất rộng lớn trống trải ở trung tâm thành phố. Nằm tại vùng ngoại vi của Hanley, đây là địa điểm ưa thích của những người dắt chó đi dạo, trượt ván, đạp xe, từng em bé đứng bên bờ hồ cho vịt ăn cùng cha mẹ và cả người đi bộ nói chung. Hôm nay, lối vào trên đường Hanley được chăng dây, xe cảnh sát đã có mặt, các sĩ quan đã được bố trí và những dải băng bảo vệ hiện trường phấp phới phía đằng xa.
Grace giơ thẻ cảnh sát ra cho một sĩ quan mặc đồng phục làm nhiệm vụ giám sát những người ra vào. Thanh chắn được nâng lên và cô lái xe qua. Cô nhận ra xe của Nick ngay lập tức. Perry đã đến trước cô, xe của anh nằm ngay cạnh đó.
Một chiếc xe cứu thương đang đợi, sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Người đàn ông trung niên ngồi trên bậc lên xuống của xe, chú chó Border Collie nằm cuộn tròn dưới chân anh ta. Đó là người đã tìm thấy thi thể, Grace nghĩ vậy, dựa vào cách anh ta ôm ngực và cúi đầu như thể không sao tin nổi. Với cô thì việc xem các nạn nhân chỉ như một phần của công việc là điều hết sức khó khăn, và thật khó hình dung cảm giác của một công dân bình thường. Ít ra thì cô đã được huấn luyện để đối phó với những tình huống thế này - dù việc đào tạo thật khó để đáp ứng mọi tình huống.
Và mọi thứ càng trở nên khó khăn hơn vì tuổi của nạn nhân. Họ càng trẻ thì nỗi đau lại càng lớn. Vụ tấn công càng tàn bạo, cảm xúc của cô lại càng dữ dội.
Cô không ngừng tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với cô gái đó trong lúc khoác lên mình bộ đồ pháp y. Rồi cô đi về hướng dải băng bảo vệ hiện trường mà mình đã thấy trước đó.
Những câu hỏi cứ bủa vây ngay cả trước khi cô trông thấy thi thể. Tại sao vụ án mạng tiếp theo lại xảy ra gần vụ trước đến vậy? Tại sao hung thủ không cố gắng che giấu thi thể? Và họ đang tìm kiếm cùng một người, hay kẻ khác đã bắt chước vụ án mạng đầu tiên sau khi được biết chi tiết về cái chết của Laurel Ansell? Liệu hai vụ tấn công trong thành phố có phải do hai kẻ khác nhau thực hiện hay không? Điều đó hiếm khi xảy ra, nhưng lúc này thì chẳng điều gì có thể khiến cô ngạc nhiên được nữa.
Dù họ đã tìm thấy gì, Grace cũng biết rằng họ phải cắt cử thêm người để kiềm chế sự hoảng loạn sau khi báo chí phát hiện ra đã có thêm một phụ nữ nữa bị giết. Và cả để cảnh báo mọi người, bởi rất có thể hai sẽ dẫn đến ba, nhất là khi chúng xảy ra gần nhau thế này.
Cô bước vào trong lều để tìm gặp các đồng nghiệp.
“Chào buổi sáng, Grace.” Dave Barnett tặng cho cô một nụ cười trong lúc đang bận khám xét thi thể.
“Chào, Dave,” Grace đáp. “Chào buổi sáng, mọi người. Chúng ta có gì nào?”
“Cô tự nhìn đi.” Nick bước sang một bên để cô có thể bước lại gần.
Nạn nhân đang nằm trên một tấm thảm. Cô ấy đã bị vứt xuống một con mương với rác rưởi đầy xung quanh. Những suy nghĩ về điều có thể đã xảy ra tràn ngập trong tâm trí Grace, nhưng cô vội xua chúng đi. Cô cần đợi đến khi họ biết nhiều hơn - mọi sự phỏng đoán đều là vô nghĩa.
“Cô ấy có tên chứ?” Cô hỏi. “Có giấy tờ gì không?”
“Không hề,” Nick đáp. “Chỉ có những vết bầm trên cổ và mặt. Không có dấu hiệu bị xâm hại.”
“Ồ,” Grace ngạc nhiên. “Điều đó rất quan trọng, ông có đồng ý không?”
“Tôi nghĩ vậy.”
“Thời điểm tử vong?”
Grace liếc qua Dave để tìm câu trả lời trong lúc cúi xuống quan sát rõ hơn. Khoảng mười tiếng trước, theo nhận định của cô.
“Theo ý tôi thì khoảng từ chín giờ tối đến nửa đêm hôm qua.” Dave bước sang bên cho người chụp ảnh pháp y làm việc. “Tôi cho rằng cô ấy đã bị giết ở nơi khác rồi được đưa tới đây. Người ta thường không đi xa mà không mang theo điện thoại di động hay ít ra là chút tiền hoặc thẻ tín dụng. Chúng hẳn là đã bị vứt ở đâu đó.”
“Chúng ta có vụ mất tích nào được báo cáo không?” Nick hỏi.
“Tôi đang kiểm tra,” Perry bảo ông.
Đến lúc đó Grace mới nhận ra rằng anh đang nghe điện thoại. Cô vẫy tay với anh.
Có chút huyên náo bên ngoài lều và rồi Frankie xuất hiện. Cậu ta giơ ra một túi bằng chứng với thứ gì đó màu hồng ở bên trong.
“Các đồng nghiệp đã tìm thấy chiếc điện thoại.” Frankie đưa nó cho Phó Chánh thanh tra, và ông nhấc chiếc điện thoại ra khỏi túi.
Nick kiểm tra bên trong bao điện thoại bằng da, nơi có một chiếc túi. Bên trong là một tấm ảnh. Với một cái nhíu mày, ông đưa nó cho Grace.
“Ôi trời.” Grace nhăn mặt.
Bức ảnh chụp hai đứa trẻ, có lẽ là sinh đôi, cả hai cùng cười tươi trong lúc ôm chầm lấy nhau. Nếu chúng là con của nạn nhân, đây sẽ lại là một vụ khó khăn nữa dành cho cảnh sát.
“Yêu cầu đội công nghệ tìm kiếm tên và địa chỉ của nạn nhân,” Grace bảo Frankie.
“Không cần. Chúng ta đã có báo cáo về một phụ nữ bị mất tích,” Perry nói với họ. “Diane Waybridge - hai mươi chín tuổi và là mẹ của một cặp sinh đôi bốn tuổi. Kết thúc ca làm việc tại Hanley lúc chín giờ tối qua và vẫn chưa thấy về nhà. Người chồng đã báo cáo mất tích vào lúc mười giờ chín phút, khi thấy bãi đất trống mà cô ấy thường đậu xe hoàn toàn trống trải. Tôi cá rằng đây chính là cô ấy.”
Grace bước ra khỏi lều, đứng hít thở không khí trong lành một lúc. Cô có thể thấy trung tâm thành phố ở phía xa. Phía bên trái là hai ngọn đồi lớn mà cô hẳn sẽ thích thú được leo lên trong một ngày rảnh rỗi. Đằng sau họ, con đường lớn đang đưa người lao động tới nơi làm việc và học sinh tới trường.
Cả hai làn đường đều đang rất nhộn nhịp. Đã sắp tới giờ cao điểm. Họ đang ở gần một khu dân cư đông đúc, bao quanh bởi các khối nhà và những căn hộ song lập, cùng một dãy nhà thuộc quyền sở hữu của hội đồng thành phố.
Sẽ có nhiều sĩ quan phải đến gõ cửa từng nhà và thu thập lời khai trong hôm nay. Khu vực tìm kiếm ở đây cũng sẽ rất rộng. Tất cả phải làm việc cật lực để giải quyết hai vụ giết người, đặc biệt là khi chúng có thể có liên quan đến nhau.
Nhưng ở đây rất khác với cánh đồng nơi Lauren Ansell được tìm thấy. Nó không quá trống trải, giúp giảm nguy cơ bị trông thấy. Diane Waybridge hẳn đã bị bắt cóc, các vết bầm trên cơ thể cô ấy cho thấy có lẽ đã có ẩu đả xảy ra.
Lần này phải có ai nhìn thấy gì đó chứ.
Điều họ cần xác định càng nhanh càng tốt là thi thể đã được đưa tới đây bằng cách nào, và liệu nạn nhân đã bị giết chính tại hiện trường này hay bị giết rồi sau đó mới được đưa tới đây như Dave đã gợi ý.
Cô hét lên để gọi một sĩ quan. “Anh có thể bắt đầu thu thập lời khai từ dãy nhà của hội đồng được không? Có thể sẽ có người thuê nhà trông thấy ai đó sử dụng lối đi ấy vào đêm qua.”
“Làm ngay đây, thưa sếp.”
Khi anh ta đi khỏi, Grace điểm lại những gì đã biết: hai người phụ nữ bị siết cổ chỉ trong ba ngày, cả hai đều không có dấu hiệu bị xâm hại. Điều đó cho thấy tên sát nhân có thể thuộc một trong ba loại: bị bất lực, là phụ nữ, hoặc một kẻ lấy việc giết người làm vui.
Với cô, thật khó quyết định đâu mới là thứ tệ hơn.
Trước khi rời khỏi, cô sẽ tự mình đi bộ tới trục đường chính để xem có thể thấy được những gì từ đường Hanley.
Perry bước đến bên cạnh cô. “Chúng ta cần phải tăng tốc.”
“Chúng ta đã bao giờ thả lỏng đâu.” Cô khẽ mỉm cười, dù biết rằng tình hình đã trở nên hết sức cấp bách. “Có lẽ chúng ta đang có thêm một tên giết người hàng loạt nữa, kẻ có thể ra tay bất cứ lúc nào.”