Grace rời khỏi Hanley và lái xuống đường New Bucknail, rẽ trái tại ngã tư Limekiln. Mười phút sau, cô dừng xe trước cửa phòng tập Steele’s và bước vào trong.
Thật kì quặc khi trở lại đây sau một thời gian dài như vậy, nhất là trong hoàn cảnh này. Grace đã nghĩ có lẽ mình sẽ không bao giờ tới đây thêm lần nào nữa, dù là yêu cầu công việc. Dù cảnh sát vẫn để mắt tới anh em nhà Steele, tình hình dường như đã lắng xuống kể từ tháng Mười năm ngoái. Grace muốn nghĩ rằng đó là nhờ mình, nhưng cô không được phép tự phụ như vậy.
Không có ai ngồi bên chiếc bàn tiếp tân bé tí, cô cứ thế đẩy cánh cửa xoay và bước vào phòng tập. Nó chẳng hề thay đổi chút nào kể từ lần cuối cô tới đây. Không khí tràn ngập mùi mồ hôi và cao su, một cặp thiếu niên đang vung nắm đấm vào nhau trên sàn đấu quyền Anh. Tiếng nhạc ầm ầm như muốn dộng vào tai cô. Trước đây nó chưa từng lớn đến vậy. Cô tự hỏi có phải Eddie đã đi vắng hay không và liệu Leon đã quay về chưa.
Cô để ý thấy một thiếu niên mặc vest đang nâng tạ. “Eddie có ở đây không?” Cô hét lên với cậu ta.
Gã trai trẻ hất đầu ra sau. “Trong văn phòng của ổng.”
Grace băng qua căn phòng. Cô tử tế gõ cửa và đứng đợi.
“Gì?” Giọng Eddie vang lên.
Cô chuẩn bị sẵn tinh thần trước khi bước vào. Liệu hắn có đang chờ đợi cô không?
“À, Grace, thật vui khi được gặp cô!”
Giọng hắn nghe có vẻ thực sự hài lòng, nhưng cô biết nó ẩn chứa chút mỉa mai.
“Đây không phải một chuyến thăm xã giao đâu, Eddie. Tôi đang làm việc.” Cô ngồi xuống trước mặt hắn mà không cần đợi được mời. “Anh có biết gì về việc Dean Nicholls bị tấn công mấy hôm trước không?”
“Không chắc tôi có biết hắn không nữa.” Hắn nhíu mày suy nghĩ rồi sau đó lắc đầu. “Có chuyện gì vậy?”
Lại một lần nữa, giọng hắn nghe có vẻ quan tâm, nhưng Grace không để mình bị lừa. Cô nhớ lại những gì Chantelle Nicholls đã nói trên điện thoại. Dean đã nói rằng cậu ta đã được khuyên nên tránh xa ra, nhưng cậu ta không biết đó là ai. Có phải Grace là người được nhắc đến không? Đó mới là lần đầu tiên họ gặp nhau, nhưng cậu ta đã đe dọa cô, và Eddie, nếu hắn thực sự đã lái chiếc xe đó, đã chứng kiến cậu ta làm vậy.
“Cậu ta đã bị đánh,” cô nói tiếp.
“Ồ, tệ thật. Tôi phải nhớ gửi cho hắn vài quả nho mới được.”
“Bớt nói nhảm đi. Anh đang chơi trò gì vậy?” Grace muốn biết.
“Tôi chẳng biết cô đang nói gì nữa.”
“Tại sao anh lại xuất hiện bên ngoài nhà Bishop tối hôm đó? Tôi đã thấy anh trong lúc đang nói chuyện với Dean.”
“Vậy cô hẳn cũng biết ai đã tấn công hắn sau đó chứ!” Eddie cười khanh khách.
Grace cố kiềm chề không trợn ngược mắt lên, tiếp tục giữ im lặng để hắn nói tiếp.
“Tôi đang đi thu nợ thì điện thoại vang lên,” hắn nói. “Tôi đã dừng lại và trả lời.”
“Anh mong tôi sẽ tin chuyện đó sao? Tôi có thể kiểm tra đấy.”
“Thì quan trọng gì chứ? Việc thằng Nicholls nào đó bị tấn công chẳng liên quan gì tới tôi cả. Dù nó cho thấy cô cần phải tự bảo vệ mình tốt hơn.”
“Anh đã nói sẽ để tôi yên mà,” cô nói.
“Đúng vậy.”
Cô nhìn hắn đầy nghi ngờ. “Tôi có thể tự lo cho mình.”
“Thật ư?” Eddie nhướng mày, nhưng không nói thêm gì nữa.
“Vậy anh có liên quan gì tới vụ tấn công đó không?” Cô hỏi lại lần nữa.
“Tôi đã thấy hắn đẩy cô vào hàng rào. Và sau đó cô đã cho hắn một cú ra trò trước khi hắn gục xuống.” Hắn tự cười vì câu đùa của mình.
Grace không cười lại. Thêm một lần nữa, cô không thể chứng minh được rằng hắn có liên quan.
“Chúng tôi sẽ kiểm tra camera an ninh thật kỹ để xem có thể tìm được gì.”
“Chúc may mắn với nó.” Eddie ngồi lặng đó một lúc trước khi nói tiếp. “Nếu cô muốn biết thì, tôi đã đi theo cô suốt từ đó tới giờ. Tôi chỉ muốn để mắt tới cô thôi.”
“Để biết công việc hiện tại của tôi là gì ư?” Cô nhíu mày với hắn.
“Không, bởi tôi muốn cô được an toàn.”
“Tôi đủ lớn rồi. Tôi không cần sự giúp đỡ của anh.”
Eddie quay đi chỗ khác một lúc, như thể đang cân nhắc xem nên nói gì. Rồi hắn quay lại phía Grace.
“Đằng nào cũng ở đây rồi, cô có thể giúp tôi chút chuyện không?”
“Làm gì có chuyện dễ thế.” Sự im lặng bao trùm căn phòng. “Gì?” Một lúc sau cô gắt lên.
“Đầu tiên, tôi muốn cảm ơn vì những gì cô đã làm cho Megan. Nó đá thằng đó rồi, Seth ấy. Kathleen cũng rất vui vì điều đó.”
Grace không nói gì, dù thầm cảm thấy hài lòng rằng những điều cô nói đã đem lại hiệu quả.
“Dù vậy, tôi vẫn muốn biết thêm về nó.”
Cô cười, biết rằng đây lại là một miếng mồi khác.
“Anh vốn đã biết nó rồi, không phải sao?”
“Từ đâu cô có suy nghĩ đó?”
“Ừ thì, tôi cho rằng anh đã tìm ra tất cả những gì cần biết từ nguồn của mình.”
“Tôi đã mất nguồn tin của mình năm ngoái, nhớ không?”
“Tôi tưởng anh đã phủ nhận rằng mình có liên quan tới điều tra viên Alex Challinor chứ?”
“Ai bảo tôi đang nói về Alex?”
Grace nhướng mày. “Tôi không thể cho anh biết thêm gì hơn được.”
“Dù là để giữ cho cháu mình an toàn sao?”
“Dù là vậy đi nữa.”
Cô đang nói dối. Sau những gì đã xảy ra với Teagan, cô không biết mình sẽ phải làm gì nếu có chuyện xảy ra với Megan nữa. Nhưng cô sẽ không nói điều đó với bất cứ ai.
“Nghe này, có tin đồn rằng từ trong tù, Trent Gibson vẫn giật dây những vụ cướp giật ngu ngốc xảy ra năm ngoái. Seth Forrester được cho là đang điều hành nó giúp hắn, chiêu mộ đám trai trẻ trên khắp thành phố.”
“Làm sao anh biết chuyện đó?” Cô tra hỏi.
“Tôi không thể cho cô biết mọi thứ được.”
Grace mở miệng định nói cô biết hắn đang nghĩ gì về thông tin mới tới, nhưng rồi lại thôi. Trent Gibson đã bị kết án vào năm ngoái vì tội sát hại Elliott Woodman, một ông bố trẻ đã bị đánh tới chết. Eddie đã tình nguyện cung cấp những thông tin về hắn cho cô. Mặc dù họ ở hai phe khác nhau, hắn vẫn muốn giúp cô. Đây là thông tin cô đã đưa lại cho đội của mình khi điều tra vụ án vào năm ngoái.
Cô đang định nói tiếp thì cánh cửa mở ra. Grace nhảy dựng lên khi thấy Leon đứng ở cửa. Việc cả hai anh em ở cùng một nơi thật khiến người ta dựng tóc gáy, bởi trông họ chẳng khác gì bản sao của nhau.
“Cô ta đang làm cái gì ở đây?” Leon hỏi anh trai mình mà không nhìn Grace. “Cô ta không được chào đón.”
“Cô ta tới để gặp Eddie,” Grace đáp. “Nhưng thật vui khi được gặp anh, Leon ạ. Anh thế nào - đi nghỉ vui chứ?”
“Cô muốn gì?” Leon đáp, phớt lờ sự mỉa mai của cô.
“Lần theo một vụ tấn công. Dean Nicholls.”
“Tôi hy vọng lần này cô sẽ không buộc tội tôi như lần trước chứ, vụ giết Elliott Woodman năm ngoái ấy? Mà dù sao thì, tôi cũng chẳng liên quan.”
Cô lén lút liếc nhìn Eddie và thấy hắn đang khẽ lắc đầu. Cô có cảm giác hắn muốn tránh không để cho em trai mình biết rằng họ đang thảo luận về Trent Gibson.
“Vụ đó là nhờ ơn một người bạn của anh, không phải tôi,” cô đáp.
“Sao cũng được.” Leon lườm cô. “Cô có định ở lại lâu không, bởi tôi đang có chuyện làm ăn cần nói với Eddie? Vấn đề gia đình.”
Grace đứng dậy. “Tôi rất vui khi thấy hai người đã cư xử đúng mực suốt từ năm ngoái đến giờ.”
“Dù sao thì bọn này cũng đâu làm gì quá sai trái đâu,” hắn lẩm bẩm.
Grace nhận ra hắn đang nói về các bữa tiệc bất hợp pháp mà đội của cô đã dẹp hồi năm ngoái. Những bữa tiệc nơi các cô gái trẻ được đưa tới để giải trí cho những lão già nhếch nhác.
“Ồ, thật sao?” Cô gắt lên, không kiềm chế được cảm xúc. “Chà, để cho anh biết, một trong những cô gái đó đã bị cưỡng bức dã man sau khi bị đưa tới để phục vụ tám người đàn ông trong một tối, và sau đó còn không được trả tiền. Vài bữa tiệc đã biến thành như vậy đấy!”
“Cái gì?” Leon ngồi thẳng dậy. “Không, làm gì có mấy chuyện đó. Họ là những quý ông đáng kính. Tôi sẽ biết nếu có chuyện.”
“Đã có những cáo buộc…”
“Cáo buộc chẳng có nghĩa lý gì hết.” Leon nghiêng đầu qua một bên và nhướng mày.
“Tôi đã không thể theo vụ đó vì cô gái ấy quyết định không đâm đơn kiện.” Cô dừng lại để tạo thêm áp lực. “Thêm vào đó, kẻ làm chuyện ấy đã mất mạng. Dale Chapman - người đã quấy rối em gái anh khi cô ta còn bé. Anh hình dung được rồi chứ?”
“Là hắn sao?” Leon lắc đầu. “Chết tiệt. Tôi đã không biết.”
“Chà, giờ thì anh biết rồi đấy.”
“Thôi nào, cả hai người.” Eddie thở dài ngao ngán. “Ít ra thì chúng ta cũng cố tỏ ra tôn trọng nhau được không? Không có ai biết chuyện đó thì tốt cho cô hơn, phải không hả Grace?”
“Không ai cần biết gì cơ?”
“Rằng cô vẫn giữ liên lạc với gia đình suốt từ đó tới giờ,” Eddie nói.
“Nhưng tôi đâu có!”
“Và em cũng không muốn cô ta như vậy!” Leon phản đối.
Grace trợn tròn mắt trước khi rời khỏi phòng, thầm nguyền rủa chính mình. Cô đã mất bình tĩnh khi ở trong đó. Đáng ra cô không nên nói về những bữa tiệc đó. Nhưng Leon xứng đáng được biết về chuyện đang xảy ra. Và ít ra họ cũng đã kết thúc nó.
Nhưng cô hẳn sẽ bị nguyền rủa mất nếu làm tròn vai em gái của họ. Ngay cả khi đó có thể là điều cô mong mỏi từ tận sâu trong tim.