Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Sau buổi họp giao ban, Grace lao xuống tầng dưới để tắm và thay trang phục thường ngày: quần bò và áo len đen cùng giày Converse. Cô buộc tóc lên và đội thêm một chiếc mũ len. Mọi người sẽ biết cô là ai, nhất là khi cô đi cùng đội của mình, nhưng chúng sẽ giúp cô bớt nổi bật đi một chút để có thể nghe ngóng được gì đó từ đám đông. Vào thời điểm này, chỉ một mẩu thông tin nhỏ cũng có thể dẫn họ tới chỗ kẻ sát nhân. Cô cần phải biết người ta đang bàn tán những gì.

Grace không trông đợi gì ở buổi tưởng niệm, nhưng cô hiểu được tầm quan trọng của nó, cả với họ cũng như với cộng đồng. Ban đầu nó là dành cho Lauren Ansell, nhưng khi tin tức về vụ sát hại Diane Waybridge đã được lan truyền, đối tượng của buổi lễ đã được mở rộng. Yêu cầu bắt buộc là phải có các cảnh sát ngầm tham dự để làm giảm bớt nỗi sợ hãi, trong khi những người còn lại sẽ tập trung vào vụ Diane. Việc đó là cần thiết nếu muốn thu thập thông tin. Kẻ giết người rất có thể đang có mặt trong đám đông.

Nhưng cô cũng biết rằng đám đông có thể trở nên thù địch với họ. Trong mắt vài người, họ đã để hai người phụ nữ chết, dù họ vẫn đang làm việc trong vụ Lauren và không lường trước được việc sẽ sớm có thêm một người phụ nữ bị siết cổ như vậy. Không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy một vụ tấn công khác sắp xảy ra. Lực lượng cảnh sát phải tự mình giải quyết mọi thứ - lên chiến lược, suy nghĩ, giải quyết vấn đề. Mọi việc đều cần có thời gian. Cuộc điều tra của họ phải bắt đầu từ đâu đó.

Cô cùng Sam quay lại Học viện Dunwood. Sam cũng đã thay đồ và mặc tương tự với quần bò, giày thể thao và áo khoác. Cả hai đều mang khăn quàng cổ và mũ - trời có gió và lác đác mưa.

“Tôi không thể tin được là hai vụ giết người lại gần nhau đến vậy,” Sam nói trong lúc cài dây an toàn. “Tôi đã cố nghĩ về nó, nhưng thật không hợp lý chút nào. Thật thất vọng khi tên sát nhân không để lại danh thiếp hay gì đó để chúng ta kết nối họ lại nhanh hơn. Mặc dù có lẽ đó chính là lý do khiến chúng không làm thế, tôi nghĩ vậy.”

“Tại sao cô lại nghĩ rằng hung thủ muốn bị nhận dạng?”

“Ờ thì, các thi thể không hề bị che giấu, phải không? Cứ như thể chúng cố tình để nó lộ liễu nhằm chế giễu chúng ta vậy. Ngay trước mũi chúng ta, nói vậy cũng được.”

“Có lẽ vậy, nhưng có thể chúng nghĩ rằng có nhiều điểm tương đồng giữa hai người phụ nữ.” Grace lại hòa mình vào luồng giao thông thêm một lần nữa.

Rất nhiều kẻ giết người hàng loạt thích gắn thẻ nạn nhân của mình hoặc để lại gì đó trên thi thể như một chữ ký cho vụ giết người. Những kẻ khác lại thích lấy đi thứ gì đó như một món quà lưu niệm. Cho nên có vẻ thật lạ lùng khi hung thủ không làm bất cứ điều gì như vậy.

Không thể tiến lại gần trường hơn khi tới nơi, Grace đành đậu xe cách đó hai con phố và họ hòa cùng đám đông đang đi về phía cổng. Sẽ có một buổi lễ tưởng niệm ngắn và một số học sinh sẽ nói vài lời. Cho đến lúc đó, nhóm của cô sẽ ẩn mình trong đám đông.

Grace tách khỏi Sam và cô bắt đầu quan sát đám đông, tìm kiếm Simon cũng như Perry và Frankie. Simon đã nói rằng anh sẽ đến cùng Natalie và Teagan. Cô quay lại khi cảm thấy có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình. Người anh trai cùng cha khác mẹ của cô, Eddie, nổi bật giữa đám đông. Hắn gật đầu khi mắt họ gặp nhau.

Cô thầm rên rỉ, muốn bước tới để hỏi xem Megan thế nào, nhưng đồng thời lại không muốn nói chuyện với hắn. Cô cố giữ bình tĩnh và khi họ bước qua nhau, cô nhận ra Kathleen Steele, người phụ nữ đã tái hôn với người cha tệ bạc của cô sau khi cô và mẹ thoát khỏi nanh vuốt của lão ta, đang đứng cạnh hắn.

“Tôi không nghĩ mình sẽ gặp hai người ở đây,” Grace nói với họ.

“Đó là ý của Megan,” Eddie giải thích. “Và con trai tôi, Charlie, cũng muốn tới.”

Grace nhìn quanh, phần nào mong đợi Leon, em trai của Eddie và là người anh trai cùng cha khác mẹ còn lại của cô, đi cùng với họ, nhưng cô không thể thấy hắn.

“Leon đang ở Tây Ban Nha,” Eddie nói thêm. “Nó đang trong kỳ nghỉ.”

Grace cố giấu đi sự ngạc nhiên khí bị hắn nhìn thấu tâm can.

Grace vẫn chưa gặp Charlie, người vẫn luôn cố giữ khoảng cách với cô. Nhưng cô quay sang đám đông bên cạnh, thoáng nhận ra cô cháu gái đang đứng ở giữa, được vây quanh bởi bạn bè. Megan Steele có vẻ là một cô gái nổi tiếng, tự tin, và cô rất vui vì điều đó.

Cô cảm thấy Kathleen vừa đặt tay lên cánh tay mình.

“Thật ra thì, tôi không biết liệu mình có thể nói riêng với cô vài lời hay không,” bà ta đề nghị.

“Ồ?” Grace tự hỏi liệu có phải chỉ có mình Megan muốn tới đây hay không. “Về chuyện gì?”

“Tôi không thể nói ở đây được. Cô có thể tới gặp tôi được không, làm ơn?”

“Tôi không chắc liệu mình có thời gian không. Như bà biết đấy…”

“Làm ơn,” Kathleen van nài. “Tôi cần cô giúp.”

“Có thể sẽ phải mất chút thời gian trước khi tôi…”

“Tôi sẽ không giữ cô lại quá vài phút đâu. Cô có thể ghé qua vào ngày mai trên đường tới chỗ làm không?”

“Như vậy thì có hơi sớm quá.”

“Vậy để sau cũng được.” Kathleen siết nhẹ cánh tay cô. “Làm ơn.”

“Tôi sẽ cho bà biết nếu tôi có thời gian.” Grace gật đầu, đồng thời biết rằng mình sẽ tới, dù chỉ là để thỏa mãn đầu óc. Tò mò thì hại thân, vậy thôi. “Tôi sẽ nhắn tin cho bà biết trước.”

“Cảm ơn cô.”

Cô quay lưng lại với Kathleen và đâm thẳng vào sếp của Simon, biên tập viên mảng tin tức tội phạm của tờ Stoke News, Phil Thurston. Grace rủa thầm; đêm nay càng lúc càng tệ hơn.

Phil là thủ phạm chính đằng sau vụ đưa cô lên mặt báo hồi năm ngoái, cho mọi người biết về mối quan hệ của cô với nhà Steele, và kể từ đó họ đã trở thành kẻ thù của nhau. Anh ta không thích cách cô tự bảo vệ mình. Cô không thích cách anh ta chống lại và cố gắng khiến cô gặp rắc rối với đội của mình cũng như với công chúng bằng những tin tức về cô bất cứ khi nào có thể. Và cô biết anh ta đã ép Simon phải cung cấp thông tin. Simon đã kể cho cô nghe việc anh đã nhiều lần từ chối anh ta như thế nào. Nhưng dù sao cô vẫn phải cố hòa hoãn với anh ta. Phil có thể khiến cô bị tổn thương hơn nhiều so với mức mà cô có thể gây ra cho anh ta.

“Grace! Gặp cô mới vui làm sao!” Phil thỏ thẻ. “Cũng phải một thời gian rồi ấy nhỉ.”

“Quả vậy nhỉ,” cô đáp. “Buồn thay, với tôi thì vẫn chưa đủ dài.”

“Oạch, miệng lưỡi của cô sắc như dao vậy.” Anh ta cười, ngửa đầu ra sau và để lộ mấy chỗ trám răng.

Anh ta hoàn toàn không có chút sức hút nào, tuổi trung niên đã đối xử với anh ta thật tàn tệ. Phần lớn tóc đã rụng và eo thì phình ra quá mức. Grace cảm thấy mừng vì mình không phải thức dậy cùng anh ta mỗi sáng. Ọe, nghĩ thôi đã thấy gớm rồi.

“Tôi đang tìm Simon,” cô nói, cố gợi chuyện.

“À, một cái gai khác bên cạnh tôi.”

Dù vẫn còn khó chịu khi nghĩ đến vụ cãi cọ với Simon lúc sáng, Grace vẫn cảm thấy không hài lòng khi anh bị nhắc tới theo cách đó. Dù vậy, cô cũng sẽ không đả động đến tiêu đề của bài báo đó.

“Simon đã làm tốt công việc của mình,” cô bảo anh ta. “Anh có thể không thích điều này, nhưng chúng tôi là một đội ăn ý.”

“Hẳn rồi, cô là người nhà Steele cơ mà. Mèo lại hoàn mèo, phải không nào?”

“Cái gì cơ?” Grace vặn lại, xù lông lên trước sự ám chỉ của anh ta về xuất thân của mình. “Anh không bao giờ quên được chuyện đó, phải không?”

Phil trừng mắt nhìn cô. “Cô luôn rên rỉ khi tôi đăng thứ gì đó mà cô không thích.”

“Đó là bởi anh muốn biến mọi thứ thành một câu chuyện giật gân. Hẳn anh phải có đời tư buồn thảm lắm nên mới muốn phỉ báng tôi suốt như vậy.”

“Đừng tự tâng bốc mình nữa. Tôi chỉ viết về cô bởi người dân Stoke xứng đáng được biết sự thật, bất kể nó có đau đớn thế nào với những cá nhân có liên quan.”

Cô đảo mắt đầy giận dữ; giờ cô không rảnh để tranh cãi với anh ta.

“Tôi còn có việc phải làm.”

Cô huých vào người anh ta, khẽ nguyền rủa để giải tỏa tâm trạng. Thằng cha này đúng là một gã thất bại. Cô sẽ không để anh ta động tới mình. Cô tốt hơn như vậy nhiều.

Nhưng anh ta túm lấy cánh tay và ngăn cô lại.

“Tôi nghĩ cô cần phải hết sức cẩn thận với những việc mình nói và làm khi còn đang ở trong thành phố này. Đây là mảnh đất của tôi.”

Đây không phải lần đầu Grace tự hỏi liệu tay phóng viên này có ăn tiền của nhà Steele hay không, chẳng có gì ngạc nhiên nếu đám rắn độc đó làm vậy.

“Bỏ tay ra khỏi người tôi.” Cô bình tĩnh nói.

“Hoặc không thì?”

“Đừng có tự huyễn rằng anh đủ khả năng để thách thức tôi. Tôi có thể đánh gục anh trước khi anh kịp nhấc tay lên nữa. Và sau đó tôi sẽ tống anh vào tù trước khi anh có thể nói Xin lỗi, tôi sai rồi, Grace.

Họ gườm gườm nhìn nhau, nhưng anh ta để cô đi ngay khi cô thấy Simon bước tới chỗ họ.

“Mọi chuyện ổn chứ?” Simon hỏi, trông thấy ánh nhìn trên mặt cô khi Phil quay đi.

Cô mỉm cười. “Phải, em đang tìm anh.” Cô rướn người về trước và hôn anh, chẳng quan tâm đến việc bị người khác nhìn thấy. “Teagan sao rồi?”

“Nó dịu bớt rồi, nhưng nó đang ở cùng các bạn và…”

“Đừng nghĩ rằng em đã tha thứ cho cơn bốc đồng trước đó của anh,” cô ngắt lời. “Em vẫn giận đấy.”

Một sự im lặng bao trùm. Grace nháy mắt với anh và quay về phía đám đông.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.