Bữa sáng hôm đó diễn ra tại quán cà phê The Quarter. Nằm trên phố Piccadilly ở Hanley, nó là điểm đến thường xuyên của cả Grace và Simon, bởi gần nơi làm việc của cả hai trên đường Bethesda. Nhưng họ đã không có thời gian để tới đây trong suốt hai tuần qua, vì vụ án đã tiêu tốn quá nhiều thời gian. Đó vẫn là chủ đề cuộc nói chuyện của họ.
“Sophie thế nào rồi?” Grace hỏi Simon trong lúc đợi đồ ăn. Anh kể cho cô nghe rằng mình đã gọi cho Jack Bishop vào sáng sớm. Điều cuối cùng họ nghe được là Sophie đã rời khỏi trạng thái hôn mê theo đúng dự kiến và đã có thể tự chăm sóc bản thân.
“Con bé ổn. Mới là những ngày đầu tiên thôi, vẫn cần được kiểm tra thêm.”
Grace thở dài thườn thượt. “Em thật không hiểu tại sao Shelby lại làm chuyện đó thêm lần nữa sau khi cô ta đã thoát được trong lần đầu tiên.”
“Phải, cô ta đã có thể bỏ đi và sẽ chẳng có ai phát hiện ra.”
“Ban đầu em đã nghĩ cô ta có thể đã yêu Bentley. Nhưng giờ thì em không nghĩ cô ta biết tình yêu là gì. Có lẽ đó chính là vấn đề: cô ta đã trộn lẫn tình yêu, thù hận và sự si mê để khiến những gã đàn ông đó giết người cho mình.”
“Vậy là em nghĩ cô ta bị ám ảnh bởi việc giết người?”
“Không. Trong mắt cô ta, ai đó đã tước đi người cha và cô ta đổ lỗi cho mẹ mình về chuyện đó. Vì thế có lẽ cô ta đã giết những người phụ nữ giống mình. Có lẽ cô ta nghĩ họ có cuộc sống gia đình hạnh phúc hơn mình. Cô ta bị ám ảnh bởi con số năm và đã giết năm người. Có lẽ cô ta đã bị chấn động quá lớn trước cái chết của cha mình ở tuổi đó rồi gắn liền nó với thời khắc cuối cùng mà mình còn được hạnh phúc.” Grace nhấp một ngụm cà phê trước khi nói tiếp. “Vậy nên em nghĩ cô ta không bao giờ muốn giết những gã đàn ông đó trừ khi không còn cách nào khác; cô ta chỉ lợi dụng nỗi đau của họ mà thôi. Joel Nicholls đã mất không chỉ một, mà đến hai người cha.”
“Và cô ta sẵn sàng để cả Bentley và Joel chịu trách nhiệm về mọi chuyện.”
“Phải. Em nghĩ cô ta không bao giờ chủ tâm giết bất cứ ai. Cô ta để những gã đó nghĩ rằng họ đang điều khiển mình, nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Vậy nên nếu Joel bị bắt, em chắc chắn cô ta sẽ nói rằng đó hoàn toàn là chủ đích của cậu ta. Rằng cậu ta đã bảo cô ta giết chóc, rằng toàn bộ đều là kế hoạch của cậu ta. Nhưng Joel đã thần tượng cô ta.”
“Chà, phải có ai đó làm vậy thôi!” Simon đùa.
Grace cười toe. Cô từng phải đối đầu với vài nữ quái, nhưng Lizzie Shelby là một trong những người tồi tệ nhất. Susan Bailey đã khiến cô ngạc nhiên, đặc biệt là vì cô ta được tin tưởng tới vậy. Cô ta cuối cùng cũng thú nhận rằng mình đã giúp đỡ Peter Bentley. Cô ta là người đã cung cấp thông tin về Joel Nicholls cho hắn. Cô ta đã nói với Peter rằng cha ruột của Joel đang ngồi tù và cha nuôi của cậu ta cũng đang chịu án. Theo yêu cầu của Bentley, cô ta đã theo dõi cậu ta trên Facebook cũng như tại trường, đồng thời cho hắn biết về sở thích của cậu ta cùng những người đàn ông khác trong trường. Điều đó đồng nghĩa với việc hắn có thể chuyển thông tin cho Shelby, người sau đó đã tiếp cận cả Joel và Jason.
Chantelle Nicholls đã bị buộc tội cung cấp chứng cứ ngoại phạm giả. Grace có thể hiểu được lý do cô ta bảo vệ Jason. Cô ta nghĩ em trai mình đã vướng vào một chuyện gì đó ít nghiêm trọng hơn nhiều và đã vô cùng hối hận khi bị thẩm vấn. Dean Nicholls đã không làm bất cứ điều gì sai trái, theo những gì họ điều tra được.
Vẫn còn vài điều chưa rõ ràng về việc những ai có liên quan trong vụ này và liên quan đến mức nào. Dù đã có ba người phụ nữ tới thăm Bentley trong tù, điều đó hoàn toàn không trái luật. Sẽ cần phải điều tra thêm để có thể chứng minh rằng Susan Bailey, và có thể là cả Denise Barber nữa, đã tự nguyện cung cấp thông tin cho Bentley, thay vì bị lừa.
Grace cho rằng Shelby hẳn phải thường xuyên tới câu lạc bộ thanh niên, dù cô ta phủ nhận điều đó. Vậy là cô đã đúng - mọi thứ đều dẫn về Học viện Dunwood, ngay cả khi những suy đoán ban đầu của cô là hoàn toàn chệch hướng.
“Ít ra thì em cũng không phải chịu đựng thêm bất cứ dòng tít báo ngớ ngẩn nào của anh nữa,” Grace trêu chọc.
“Này!” Simon giả bộ nở nụ cười rầu rĩ.
Cô cười khúc khích.
“Anh rất vui vì em đã tóm được chúng,” anh nói. “Và Teagan cũng không sao rồi. Anh không biết làm sao cảm ơn em cho đủ nữa.”
“Em chỉ làm công việc của mình thôi mà.” Grace phẩy tay.
“Em đã cứu mạng con gái anh, anh chắc chắn sẽ luôn ghi nhớ điều đó.”
“Con bé đã vô cùng dũng cảm,” Grace khẳng định. “Em phải thừa nhận rằng thật tốt khi nó đã chịu nói chuyện tử tế với em. Giờ có vẻ bọn em không còn là kẻ thù nữa.”
“Em là người hùng của con bé!”
Grace không nghĩ nhận xét đó là chính xác. Nhưng Teagan đã khiến cả hai ngạc nhiên vào tối qua khi xuất hiện với một bó hoa khổng lồ và một hộp chocolate mà Grace ưa thích. Vẫn còn quá sớm, nhưng thật tốt vì họ đã trở nên thân thiện hơn. Không phải chỉ với cô, mà cả Simon cũng vậy.
“Grace, anh có điều này phải hỏi em.” Simon hắng giọng.
Cô liếc nhanh qua anh.
“Mọi chuyện giữa chúng ta đã tiến triển vô cùng tốt đẹp,” anh nói, với lấy tay cô. “Em có nghĩ chúng ta nên khiến nó trở nên nghiêm túc hơn không?”
“Ồ!” Cô cứng người, hoàn toàn chưa sẵn sàng cho điều này.
Xung quanh họ càng lúc càng ồn ào; muỗng cà phê khuấy, tách đặt xuống đĩa, khách hàng nói chuyện với nhau và các nhân viên ghi lại yêu cầu của khách.
“Nếu em cho phép, anh muốn dọn vào sống cùng em,” anh nói tiếp.
“Chẳng qua là anh thích nhà em hơn thôi.”
Tiếng cười của cô thật giả tạo, nhưng cô không biết phải nói gì. Cô yêu Simon, không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng liệu cô có sẵn sàng để gắn bó lâu dài? Việc sống chung sẽ đẩy mối quan hệ của họ lên một nấc thang hoàn toàn mới. Đồ đạc và tiền sẽ phải chia sẻ, đồng thời đống bát đĩa phải rửa cũng tăng gấp đôi.
Mà nghĩ lại thì, nó cũng có khác biệt lắm so với cuộc sống hiện tại của họ đâu nhỉ? Cô mỉm cười. Simon vốn đã dành rất nhiều thời gian ở nhà cô rồi.
Cô không thể cho anh một câu trả lời, chủ yếu là vì cô vẫn chưa nghĩ ra. Sẽ cần thêm chút thời gian để suy nghĩ về việc này.
“Không sao đâu, anh đã quá đường đột.” Simon phẩy tay trước mặt. “Quên những gì anh vừa nói đi.”
“Không sao mà!” Cô hơi rướn về trước một chút. “Em cần chút thời gian, chỉ vậy thôi.”
Anh gật đầu và nhìn xuống cốc của mình. Cô nhận ra rằng anh đã bị tổn thương. Nhưng nếu muốn có được cô, anh phải đợi cho tới khi cô sẵn sàng.
Dù vậy, cô cũng không chắc mình đang ngại điều gì nữa.
“Vậy, em sẽ làm gì trong phần còn lại của ngày nghỉ này?” Simon đổi chủ đề. Đồ ăn của họ vẫn chưa được phục vụ.
“Chẳng có gì nhiều, thật đấy. Chắc em sẽ ghé qua các cửa hàng rồi đi dạo loanh quanh.”
“Còn anh thì phải tường thuật lại mấy vụ kiện ở tòa án trong hôm nay.” Anh liếc nhìn đồng hồ. Đã gần chín rưỡi. “Ít nhất anh cũng có đủ thời gian để dùng bữa sáng với bánh yến mạch.”
Grace mỉm cười. Simon là người phù hợp dành cho cô, cô biết điều đó. Và cô sẽ không để anh phải đợi quá lâu. Nhưng cô có những bí mật không thể chia sẻ với anh, và chúng làm cô lo lắng.
Cô không muốn lừa dối, nhưng cô cũng không thể nói với anh những điều mình sẽ thực sự làm vào hôm nay.