Giữa tháng hai, liên quân Hoài Đông và Đam La mở rộng doanh trại ở sườn núi phía Bắc về phía Tây, để có thể giữ chặt hơn lối đi từ Tây Quy Phố đi về phía Nam đến thành Tế Châu.
Lâm Phược lại làm như cố ý giấu đầu hở đuôi, không giải thích tường tận ý nghĩa của thuật mổ sâu trên đảo Trác Mộc cho các tướng dưới quyền, gần như điều tất cả bộ binh, kỵ binh đến phía Bắc núi Nhật Xuất, muốn quyết chiến với người Cao Ly tại sườn núi phía Bắc núi Nhật Xuất.
Thủy quân Cao Ly có khoảng một trăm chiến thuyền tập kết gần đảo Hoàn, còn ở khu vực nội tuyến biển nông đầy rặng đá ngầm phía Bắc đảo Hoàn thì tập kết số lượng dân thuyền lớn hơn nhiều. Khác với Tĩnh Hải thủy doanh được trang bị chuyên dụng thuyền biển vận chuyển binh lính, bản thân thủy quân Cao Ly không có mấy chiếc hải thuyền lớn, trọng trách vận chuyển viện binh tự nhiên do dân thuyền và thuyền phu được trưng dụng đảm nhận.
Cho dù từ đảo Hoàn xuất phát đến bãi tắm ngoài thành Tây Quy Phố chỉ có hơn một trăm ba mươi dặm đường thủy, người Cao Ly vẫn lo lắng viện binh vượt biển sẽ bị chiến thuyền Tĩnh Hải thủy doanh đánh chặn giữa đường, mà năng lực hộ tống của thủy quân Cao Ly lại có hạn.
Người Cao Ly cuối cùng chọn đêm ngày mười chín, mượn gió Bắc thổi mạnh, đưa đợt viện binh đầu tiên vượt biển đi về phía Nam, từ bãi tắm ngoài cửa Bắc thành Tây Quy Phố đổ bộ lên đảo Đam La.
Ngoại vi quận Hải Dương là hàng ngàn hòn đảo đá ngầm, thuyền tuần tra trên biển của quân Hoài Đông không thể nắm bắt chính xác và kịp thời tình hình tập kết của quân đội Cao Ly, cho đến khi hạm đội của người Cao Ly quy mô lớn chạy ra khỏi vùng biển nông đầy rặng đá ngầm mới phát ra tín hiệu cảnh báo về đảo Đam La.
Thuyền tuần tra của quân Hoài Đông là loại thuyền tử mẫu được chế tạo đặc biệt, khi phát hiện địch tình sẽ châm lửa báo hiệu trên thuyền mẹ, phát đi tín hiệu cảnh báo, để thuyền con tách khỏi thuyền mẹ, thám báo và người tuần tra có thể ngồi thuyền con nhanh chóng rút lui.
Chủ lực Tĩnh Hải thủy doanh phải xuất cảng từ thành Tế Châu đi về phía Bắc, rồi tiến về phía Đông mới có thể đánh chặn thủy quân Cao Ly vượt biển tới, lúc đầu đi ngược gió sau đó ngược dòng. Cát Tồn Tín dẫn chủ lực thủy doanh tập kết nhanh chóng, lúc đuổi kịp tới vùng biển Tây Bắc đảo Tế Châu thì đã là lúc rạng đông.
Sườn núi phía Bắc núi Nhật Xuất lúc này bắt đầu thắp lên tín hiệu báo hiệu lần thứ hai, ám chỉ viện binh Cao Ly đã bắt đầu đổ bộ từ bãi tắm phía Bắc thành Tây Quy Phố.
Không phức tạp như địa hình thủy thế ở vùng biển nông đầy rặng đá ngầm phía Tây Nam quận Hải Dương, bờ biển phía Bắc đảo Tế Châu bằng phẳng hơn nhiều, hơn nữa Tĩnh Hải thủy doanh đối với vùng nước bờ biển phía Bắc đảo Tế Châu lại thông thuộc hơn người Cao Ly rất nhiều.
Lâm Phược không hề nghĩ tới chuyện phải đánh chặn viện binh Cao Ly trên đường tới để tiêu diệt, nhưng cho dù viện binh Cao Ly đã bắt đầu đổ bộ, một lần đổ bộ quy mô hàng ngàn người cũng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn. Tĩnh Hải thủy doanh vẫn có cơ hội tiếp cận từ phía sau, phát động tấn công, ép buộc thủy quân Cao Ly hộ tống phải ra nghênh chiến.
Cát Tồn Tín dẫn chủ lực thủy doanh thứ hai điều chỉnh phương hướng, muốn đánh úp bãi tắm phía Bắc Tây Quy Phố, lúc này trên biển dấy lên sương mù. Nghịch dòng sương mù dày đặc là điều cấm kỵ trong hải chiến. Nếu không đến lúc tình thế nguy cấp, Cát Tồn Tín đương nhiên sẽ không vì tiêu diệt một bộ phận thủy quân Cao Ly mà để thủy doanh thứ hai mạo hiểm tiến vào khu vực biển nông nhiều rặng đá ngầm để tác chiến.
Cát Tồn Tín tạm thời thay đổi kế hoạch, dẫn thủy doanh thứ hai đóng quân ở cửa biển góc Tây Bắc đảo Tế Châu. Thủy quân Cao Ly và tàu chở khách muốn quay về quận Hải Dương vận chuyển đợt viện binh thứ hai qua, cửa biển góc Tây Bắc là một tuyến hàng hải họ rất có thể sẽ đi qua, lựa chọn tối ưu hiện tại của Cát Tồn Tín chính là ôm cây đợi thỏ ở rìa khu vực có sương mù, hoặc chờ sương mù tan đi rồi lại tiến đánh vùng biển bãi tắm phía Bắc Tây Quy Phố.
Do còn hơn bốn ngàn quân quận Hải Dương đang kiểm soát dải đất hẹp phía Tây, phía Bắc thành Tây Quy Phố đến bãi tắm, việc đổ bộ của viện binh Cao Ly, tuy rằng trong đêm tối có hoảng loạn, hỗn tạp nhưng cũng khá nhanh chóng.
Lâm Phược đang ở doanh trại Đông Than, đứng trên tảng đá nhìn về bãi tắm phía Tây. Tuy rằng đã nổi sương mù mỏng, nhưng mảnh đèn đuốc hỗn tạp kia, dưới sự phản chiếu của lửa trại, bóng người chập chờn, có thể nhìn thấy đại khái, chỉ là nhất thời không thể nhìn ra chuyến này rốt cuộc có bao nhiêu viện binh Cao Ly tới.
Sau khi biết viện binh Cao Ly vượt biển, doanh trại Đông Than nhanh chóng tổ chức giáp tốt, muốn từ con đường hẹp giữa thành Tây Quy Phố và bãi tắm bờ Bắc chọc vào để tấn công viện binh Cao Ly vừa đổ bộ.
Quân quận Hải Dương vốn đã biết trước viện binh sẽ tới, lợi dụng sự che chở của màn đêm, đã thiết lập trận địa đánh chặn ở góc Đông Bắc Tây Quy Phố, phong tỏa lối đi của quân Hoài Đông khi cường tập bãi tắm bờ Bắc. Giao chiến bất lợi, bên bờ biển lại nổi sương mù mỏng, Lâm Phược bèn để Triệu Hổ từ bỏ lần cường tập này.
Vào buổi sáng sớm khi sương mù sắp tan, sau khi đợt viện binh đầu tiên đổ bộ, dưới sự chỉ huy của Thống chế sứ Thôi Quyền Thần, thủy quân Cao Ly và hạm đội vượt biển từ bỏ đội hình biên đội, phân tán quay về quận Hải Dương ở phía Bắc từ Tây Quy Phố.
Chủ lực Tĩnh Hải thủy doanh thứ hai tuy rằng cuối cùng đã bắt giữ được gần hai mươi chiếc tàu vượt biển của người Cao Ly, nhưng đa phần là dân thuyền do người Cao Ly trưng dụng, tiêu diệt thủy quân Cao Ly chỉ hơn một trăm người.
Đêm ngày hai mươi mốt, người Cao Ly lại một lần nữa phái đợt viện binh thứ hai từ quận Hải Dương, vừa ra biển thì gặp gió Bắc đổi thành gió Đông Bắc, gió thổi rất lớn, mà hải lưu phía Bắc đảo Tế Châu cũng là chảy từ Đông sang Tây, toàn bộ hạm đội vượt biển bị lệch về phía Tây ba bốn mươi dặm, đợi điều chỉnh phương hướng, chạy về bãi tắm phía Bắc Tây Quy Phố thì đã lỡ mất gần hai canh giờ.
Hải lưu, sức gió vẫn bất lợi, nhưng dư ra hai canh giờ, Tĩnh Hải thủy doanh lần này đã nắm bắt được chiến cơ có lợi tại vùng biển bãi tắm phía Bắc Tây Quy Phố. Cát Tồn Tín trước là phái mấy chiếc chiến thuyền Mông Xung, xông vào nội tuyến, tấn công tàu chở binh vượt biển ở bãi tắm, trì hoãn tốc độ đổ bộ của viện binh Cao Ly, lại chia chủ lực hạm đội thành nhiều cấp độ tiến sát vùng biển bãi tắm phía Bắc Tây Quy Phố.
Để bảo vệ hơn ba ngàn viện binh đợt hai không phải chôn thây dưới bụng cá, Thôi Quyền Thần dù biết rõ có nhiều bất lợi, cũng buộc phải dẫn thủy quân Cao Ly với đội hình dày đặc, tiến hành ác chiến với Tĩnh Hải thủy doanh thứ hai tại vùng biển bãi tắm phía Bắc Tây Quy Phố.
Cuộc chiến thảm khốc kéo dài hai canh giờ, sau khi đợt viện binh thứ hai hoàn thành đổ bộ, thủy quân Cao Ly mới phân tán đội hình tháo chạy. Trận chiến này, Cát Tồn Tín dẫn chủ lực thủy doanh thứ hai, đánh chìm, bắt giữ hơn ba mươi chiến thuyền thủy quân Cao Ly, gần bảy mươi tàu vận binh vượt biển, tiêu diệt, bắt giữ tổng cộng hơn một ngàn hai trăm thủy quân và thuyền phu Cao Ly. Thương vong của Tĩnh Hải thủy doanh thứ hai còn chưa bằng một phần mười của người Cao Ly, có thể coi là thắng lợi lớn nhất kể từ khi quân Hoài Đông vượt biển đông chinh, tuy nhiên đây chỉ là khúc dạo đầu của cuộc hội chiến núi Nhật Xuất.
Ngày hai mươi lăm, người Cao Ly với cái giá năm trăm người, hai mươi chiếc thuyền, lại một lần nữa đưa đợt viện binh thứ ba lên đảo Đam La, cuộc hội chiến núi Nhật Xuất cũng đã đến giai đoạn một xúc tức phát.
"Chân Đốc, đây đã là trận chiến lưng dựa vào nước rồi! Tử Đàn không dám nói dối, đặc biệt tới cùng Chân Đốc cộng tồn vong." Tần Tử Đàn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, chậm rãi nói.
Nếu không phải Quốc tướng Tả Tĩnh đích thân tọa trấn ở Hải Dương, không kể thương vong vượt biển vận tới hơn vạn viện binh, Chân Phong mới không tin Tần Tử Đàn sẽ lên đảo Đam La bồi mình chịu chết!
Chân Phong bị vây khốn trong thành Tây Quy Phố gần hai tháng, vẫn có thể giữ phong thái tốt, vuốt chòm râu đẹp dưới cằm, nheo mắt, như cười, như cố ý lờ đi lời nói của Tần Tử Đàn, không để ý tới.
Chân Phong tuy rằng hối hận vì lúc trước bị Tần Tử Đàn thuyết phục, dùng binh với đảo Tế Châu, kéo Cao Ly vào cuộc chiến nhìn không thấy điểm dừng này, nhưng lúc này Cao Ly đã dưới sự uy hiếp của sứ thần Đông Hồ, bí mật kết minh với Xa gia, hắn cũng không thể quá vô lễ với Tần Tử Đàn.
Ngoài ra, sứ thần Xa gia Xa Phi Hổ và sứ thần Đông Hồ đều ở quận Hải Dương, cùng Quốc tướng Tả Tĩnh đốc thúc xem xét sự phát triển của chiến sự.
Ngoài việc Tần Tử Đàn đại diện Xa gia tới, Phó sứ Đông Hồ Na Hách A Tế Cách cũng dẫn năm trăm võ sĩ Đông Hồ vượt biển tới tương trợ, bày tỏ Đông Hồ sẽ không khoanh tay đứng nhìn cuộc chiến giữa Cao Ly và Hoài Đông.
Đông Hồ nổi danh với kỵ binh, nhưng chiến mã vượt biển chiếm không gian gấp mười lần người trở lên, năm trăm võ sĩ tinh nhuệ Đông Hồ trên đảo Đam La cũng chỉ có thể xuống ngựa chuyển sang đánh bộ.
Tần Tử Đàn thì đến một mình, nhưng hắn với Hoài Đông đối địch nhiều năm, giao phong mấy lần, cũng từng khiến Hoài Đông phải chịu thiệt trong tay hắn. Khai chiến với Hoài Đông, Chân Phong dù trong lòng có oán với Tần Tử Đàn, cũng không thể không tham khảo kinh nghiệm của hắn.
Xét từ nội tâm Chân Phong mà nói, lúc trước hắn nghe lời khuyên của Tần Tử Đàn, xem thường sức mạnh trên biển của quân Hoài Đông, mới nảy sinh ý định dùng binh tiến chiếm Đam La, để tránh biến số ở Tế Châu tiếp tục mở rộng, khiến người Đam La thoát khỏi sự kiểm soát, nhưng sau khi thấy quân Hoài Đông có năng lực tổ chức hơn vạn người vượt biển tới, Chân Phong liền nhận ra, Cao Ly không nên tiếp tục mở rộng quy mô chiến sự với Hoài Đông một cách vô hạn độ, đảo Đam La ngược lại đã trở thành yếu tố thứ yếu có cũng được không có cũng không sao.
Chân Phong tuy quý là Hải Dương quận đốc, nhưng vẫn không thể xoay chuyển quốc chính, trước mắt cũng càng không thể ngăn cản chiến sự với Hoài Đông mở rộng, đào sâu thêm.
Như lời Tần Tử Đàn nói, trước mắt chỉ là trận chiến lưng dựa vào nước mà thôi.
Tây Quy Phố là vương thành của người Đam La, do sự do dự thiếu quyết đoán của Đam La vương Lý Kiến, khi rút khỏi Tây Quy Phố đã không phóng một mồi lửa, Chân Phong có được một tòa thành nguyên vẹn. Ngoài ra, trong thành còn dự trữ lượng lớn lương thực, khiến hắn dẫn bốn ngàn quân quận Hải Dương cố thủ gần hai tháng, không cần phải lo lắng về vấn đề lương thảo.
Hơn vạn viện binh đổ bộ, binh mã trong Tây Quy Phố tăng lên một vạn năm ngàn người, lương thảo trong thành chỉ có thể chống đỡ thêm hơn nửa tháng.
Đường biển bị Tĩnh Hải thủy doanh phong tỏa, cái giá vận chuyển lương thực vượt biển rất kinh người.
Mỗi lần vận chuyển lương thực, đều phải tổn thất mấy trăm tới ngàn binh tốt, mấy chục chiếc thuyền, gia sản dù dày thế nào cũng không chịu nổi cách phá gia như vậy.
Dưới tầm mắt của Tĩnh Hải thủy doanh, lại không thể loại bỏ sự can thiệp trên đất liền, một vạn năm ngàn binh mã, muốn rút lui toàn vẹn từ đường biển về quận Hải Dương, tuyệt đối không thể nào.
Chỉ có tiêu diệt quân đội trên đất liền của quân Hoài Đông và người Đam La trên đảo, công chiếm thành Tế Châu, chiếm lĩnh cảng và căn cứ hậu cần của quân Hoài Đông trên đảo Đam La, ép buộc Tĩnh Hải thủy doanh tạm thời rút khỏi khu vực Hải Đông, nguy cơ trước mắt mới có thể tạm thời được giải tỏa.
Mặc dù không biết thủy doanh của quân Hoài Đông khi nào sẽ quay lại báo thù, giải trừ nguy cơ trước mắt, Chân Phong ngược lại có lòng tin.
Trước khi viện binh tới, trong tay Chân Phong chỉ có bốn ngàn quân quận Hải Dương, mà liên quân Hoài Đông và Đam La trên đất liền binh lực gần một vạn người, cho nên mới bị vây khốn trong thành Tây Quy Phố không thể cử động.
Viện binh qua tới, trong tay Chân Phong lại có một vạn năm ngàn binh mã, mà binh lực của liên quân Hoài Đông và Đam La không tăng thêm, ưu thế về binh lực đã vô cùng rõ rệt.
Dù cho Hoài Đông trỗi dậy như sao chổi, binh mã dưới trướng nổi danh thiện chiến, nhưng Trung quân Bộ quân ti của họ mới biên chế được hơn nửa năm, dù mạnh cũng có giới hạn. Hơn nữa, binh lực của quân Hoài Đông trên đảo cộng lại cũng chỉ khoảng năm ngàn người, mà chiến lực của Đam La vương quân lại rất kém cỏi. Đinh khẩu Đam La cũng chỉ hơn ba vạn, vương quân cưỡng ép mở rộng lên hơn bốn ngàn binh mã thì có ý nghĩa gì?
So sánh với việc dã chiến có thể sẽ thất bại, Chân Phong lại lo lắng liên quân Hoài Đông và Đam La rút lui cố thủ thành Tế Châu hơn. Khi đó đường tiếp tế trên biển lại bị Tĩnh Hải thủy doanh cắt đứt, họ sẽ bị buộc phải đi cường công thành Tế Châu có hệ thống phòng ngự tương đối hoàn thiện, cái đó mới đau đầu hơn nhiều.