Quân lưu dân tuy quen dùng thủ đoạn tàn bạo để phá hoại trật tự địa phương, nhưng cũng cần tiếp xúc với thương lữ để đổi lấy dược liệu, sắt thép, muối ăn và các vật tư khan hiếm khác, đương nhiên không thể hoàn toàn tránh khỏi sự thâm nhập của tai mắt các bên.
Hoài Đông phái thám báo tới Tùy Châu, cải trang thành thương nhân buôn bán nhỏ kiếm lời, mang theo dược liệu, muối ăn là những vật tư quân lưu dân đang thiếu thốn, trèo đèo lội suối, lẻn vào khu vực quân lưu dân kiểm soát để tiếp xúc, thu thập tin tức tình báo và giám sát động tĩnh của Trường Nhạc quân.
Suốt tháng Bảy, La Hiến Thành gom hết tinh nhuệ của Trường Nhạc quân về Tùy Châu, trưng dụng nhân thủ sửa sang thành trì, tung tin đồn muốn xây dựng Trường Nhạc vương cung tại Tùy Châu, lại còn ráo riết lùng sục mỹ nữ ở vùng lân cận----xét theo tin tức tình báo thu thập được, La Hiến Thành định biến Tùy Châu thành hang ổ Trường Nhạc của hắn.
Đương nhiên, đây chỉ là hiện tượng bên ngoài.
"La Hiến Thành tính tình xảo quyệt, đánh hơi thấy nguy hiểm là chuồn nhanh hơn thỏ, trước khi cục diện Hà Nam chưa ngã ngũ, hắn đem đại doanh đặt hẳn ở Tùy Châu, tôi sống chết cũng không tin," Trương Cẩu có cái nhìn khác về tình báo truyền từ Tùy Châu về, nói, "Người ta thường nói thỏ khôn còn có ba hang, La Hiến Thành ngang nhiên nói cho thiên hạ biết hắn muốn xây hang ổ tại Tùy Châu, càng chứng tỏ đây là kế nghi binh, hắn muốn làm chuyện khác..."
Đợt học tập tập trung kéo dài ba tháng của đội học viên Quân lệnh quan đã kết thúc, đại đa số học viên đều được thụ phong võ chức.
Hàn Thải Chi, Trương Cẩu, Trương Quý Hằng và những người khác đảm nhiệm chức Chỉ huy tham quân.
Cái gọi là Chỉ huy tham quân, chức quyền có tính chất tương đương với Quân lệnh quan, nhưng là chức vụ phó về quân sự cấp Lữ soái. Vì muốn phân biệt với doanh,Tiêu, nên mới đặt ra chức Chỉ huy tham quân. Lên thêm một cấp đến Trấn tư, Quân tư, chức phó về quân sự có cùng quyền hạn thì gọi là Hành quân tư mã.
Để tích cực trù bị cho đợt công thế nhắm vào hướng Đại Sơn, Xương Quốc sau mùa thu, hơn một trăm bốn mươi học viên đội Quân lệnh quan này, gần tám mươi người, bao gồm Hàn Thải Chi, Trương Quý Hằng, Trần Tí, v.v., được biên chế vào Tĩnh Hải đệ nhất thủy doanh và Sùng Thành bộ doanh đang đóng giữ phòng tuyến Thặng Tứ.
Trước đêm Trương Cẩu đi báo danh tại Tĩnh Hải đệ nhị thủy doanh, hắn bị một tờ điều lệnh của Lâm Phược giữ lại, biên chế vào Quân tình tham mưu tư mới thành lập do Hành quân hữu tư mã Tần Thừa Tổ đứng đầu, vẫn đảm nhiệm chức Chỉ huy tham quân.
Tuy nói tâm nguyện của Trương Cẩu vẫn luôn là trở thành tướng thủy doanh, nhưng Lâm Phược cần một người tham mưu am hiểu tình hình các lộ quân lưu dân bên cạnh mình, không ai thích hợp hơn Trương Cẩu, chỉ đành ủy khuất hắn một chút.
Lâm Phược vuốt vuốt chòm râu ngắn dưới cằm, mắt dán chặt vào bản đồ địa hình Giang Hoài đang trải trên mặt đất.
Hắn nán lại đến cuối tháng Bảy, đợi Tần Thừa Tổ đến Sơn Dương mới khởi hành về Sùng Châu. Đi từ Thanh Giang Phố đến Diêm Độc, men theo triền đê của Hãn Hải đê đi về phía nam. Hôm nay vừa đi tới Phố Nam bảo, nơi giáp ranh giữa Diêm Độc và Kiến Lăng, thì nhận được mật hàm truyền từ Tùy Châu tới.
Bộ đội của La Hiến Thành luôn là mục tiêu mà Lâm Phược chú ý.
Một khi bộ đội La Hiến Thành quấy rối cục diện Kinh Hồ hoàn toàn hỗn loạn, lương thực ở hai hồ sẽ không thể vận chuyển đến Giang Đông, lương thực dùng cho Giang Đông quận năm nay sẽ rơi vào tình trạng căng thẳng. Giá gạo là vấn đề Lâm Phược quan tâm nhất, cho nên Tùy Châu có bất cứ động tĩnh gì, tin tức đều phải truyền tới tay hắn với tốc độ nhanh nhất.
Trên bản đồ địa hình Giang Hoài, Đồng Bách sơn là đường phân thủy của hai con sông Giang, Hoài, Tùy Châu nằm ở phía nam Đồng Bách sơn, phía đông là Tín Dương, phía bắc là Nam Dương, phía tây là Tương Dương, trong địa phận có con sông nhỏ tên là Phủ Hà, chảy về phía nam thông thẳng đến Giang Hạ, tức Vũ Hán ngày nay.
Bức bản đồ địa hình này là bản đồ quan chế, chỉ có thể xem được đại khái, Lâm Phược chưa có năng lực phái người thâm nhập vào các vùng ngoài Hoài Đông để tiến hành đo đạc địa hình trên quy mô lớn, chỉ đành dùng bản đồ quan chế.
Lâm Phược chỉ chăm chú nhìn vào bản đồ địa hình, im lặng không bày tỏ ý kiến, muốn người khác bàn luận kiến giải của mình trước.
"La Hiến Thành muốn xây dựng an lạc oa, Tương Dương sẽ thích hợp hơn một chút. Tùy Châu thành nhỏ, địa hình hẹp, không phải là nơi đặt nền móng, thích hợp cùng với Nam Dương làm bình phong cho Tương Dương hơn, hơn nữa Tương Dương nằm giữa Hán Trung, phía bắc tiếp giáp Hán Trung, phía nam khống chế Kinh Hán, dễ thủ khó công. Chẳng lẽ La Hiến Thành muốn tập kết binh lực tại Tùy Châu để đánh thẳng Giang Hạ?" Trần Ân Trạch đoán.
Trần Ân Trạch đã không còn là cậu thiếu niên học trò huyện học hôi sữa của bốn năm năm trước nữa, tuy nói còn ba bốn tháng nữa mới đến tuổi nhược quán, nhưng từ khi ở bên cạnh Lâm Phược đến biên chế vào Thân vệ doanh đảm nhiệm Phó tiêu tướng, Tiêu tướng, Phó doanh tướng, Doanh tướng, tính đến nay đã là hai năm.
Sau khi trải qua những sóng gió và tôi luyện quân ngũ mấy năm nay, Trần Ân Trạch lớn lên với thân hình tráng kiện, da dẻ đen sạm, ánh mắt sắc bén có thần, sáng quắc, khiến người ta không thể đoán ra xuất thân tú tài của hắn.
Trần Ân Trạch năm trước cưới con gái thứ của Lâm Mộng Đắc làm vợ, vừa sinh hạ một cô con gái.
Trong quân, những tướng lĩnh vừa thông văn mặc vừa am hiểu binh sự, có thể đảm đương công việc phân tích quân tình và tham mưu thực quá hiếm, Lâm Phược chỉ đành điều Trần Ân Trạch ra khỏi Thân vệ doanh, biên chế vào Quân tình tham mưu tư đảm nhiệm chức Chỉ huy tham quân.
Cục diện chiến tranh ngày càng nghiêm trọng, cũng ngày càng phức tạp, bao gồm quy mô các cuộc chiến mà Hoài Đông phải tổ chức cũng ngày càng lớn, gánh nặng trên vai Tần Thừa Tổ ngày càng nặng. Lâm Phược thành lập Quân tình tham mưu tư ở Hoài Đông, tập hợp một nhóm tướng lĩnh tham mưu ưu tú lại, ngoài việc chia sẻ gánh nặng cho Tần Thừa Tổ, chủ yếu hơn là để đảm bảo các quyết sách quân sự do Hoài Đông chế định sẽ không xuất hiện lỗ hổng lớn.
Nghe lời của Trần Ân Trạch, Lâm Phược đích thân ra tay, thân người gần như nằm rạp trên mặt đất, cầm bút than đánh dấu lộ trình từ Tùy Châu đến Giang Hạ.
Dọc theo con sông nhỏ Phủ Hà chảy về phía nam, đường từ Tùy Châu đến Giang Hạ tương đối thẳng, tổng chiều dài khoảng ba trăm dặm.
Nếu xuất phát từ Tương Dương, đi vòng dọc theo Hán Giang đến Giang Hạ, quãng đường tăng lên gấp đôi không chỉ.
Đường bộ từ Tương Dương đến Giang Hạ hiểm trở, đi đường thủy, La Hiến Thành trong lúc nhất thời cũng không gom đủ số lượng thuyền bè nhiều như vậy.
La Hiến Thành muốn mưu đồ Giang Hạ, lấy Tùy Châu làm nơi tập kết binh mã là thích hợp.
"La Hiến Thành thích đánh úp, rất ít khi đánh trận cứng, đây cũng là lý do năm kia An soái dẫn bộ đội tiến vào Hoài Tứ, hắn co đầu rút cổ ở Thọ Châu không tiến," Trương Cẩu ngoài tình nghĩa không thể dứt bỏ với bộ cũ Hoàng Giác nghĩa quân ra, đối với các lộ quân lưu dân khác thì không có tình cảm gì, sau khi hắn điều chỉnh tâm thái, cũng tận tâm hiến kế hiến sách cho Hoài Đông, lời nói không còn gì phải giữ lại, "Quan binh Kinh Hồ sau khi bị La Hiến Thành đánh bại ở Tùy Châu, đều tập kết ở tuyến Kinh Châu, Kinh Sơn, Giang Hạ, nghiêm trận đợi địch, khả năng La Hiến Thành đi Giang Hạ nhổ cái đinh sắt này là rất ít..."
"Nếu không phải đi đánh Giang Hạ, vậy thì là muốn vòng qua Giang Hạ để đến Kỳ Xuân, chuẩn bị vượt sông sang Giang Tây!" Tần Thừa Tổ nói.
Trương Cẩu từng là tướng lĩnh cốt cán của quân lưu dân, những năm đầu theo lão soái Dương Toàn, hiểu biết của hắn về các tướng soái quân lưu dân sâu sắc hơn nhiều so với mọi người ở Hoài Đông; Tần Thừa Tổ và những người khác đều nghiêng về phía chấp nhận phán đoán của Trương Cẩu về con người La Hiến Thành.
Trong đội ngũ nam hạ cùng Lâm Phược, ngoài hơn hai trăm thị vệ, chỉ có Tần Thừa Tổ, Ngô Tề, Trương Cẩu, Trần Ân Trạch đi cùng, Chu Phổ dẫn Kỵ doanh tạm trú tại Tứ Dương trại, đề phòng Tôn Tráng có động tĩnh gì!
"Tôi cũng cho là như vậy," Trương Cẩu thấy Tần Thừa Tổ cũng ủng hộ ý kiến của mình, lại càng thấy thoải mái hơn, mạnh dạn suy đoán, "Năm kia Xa gia đã phái người khuyên An soái dẫn binh nam tiến, An soái không đoái hoài, biết đâu năm nay lại phái người đi mê hoặc La Hiến Thành rồi!"
"Trần Chi Hổ đánh ở Hà Nam quá hung tàn, khiến La Hiến Thành như ngồi trên đống lửa ở Tương Dương, hắn muốn tránh né mũi nhọn của Trần Chi Hổ, ngoài việc dẫn quân nam trốn chạy ra, thì không còn đường nào khác!" Tần Thừa Tổ nói, "Chỉ là hắn có hai ba mươi vạn quân mã ở vùng Bách Đồng sơn, muốn ung dung dẫn đi thì không dễ! Hai ba mươi vạn quân mã muốn vượt sông, lại càng không thể!"
"Hắn có thể sẽ để lại tạp bộ tiếp tục đóng tại vùng Bách Đồng sơn," Lúc này Lâm Phược mới nhíu mày nói, "Hắn dẫn tinh nhuệ nhảy ra khỏi vòng vây, mở ra được cục diện ở tuyến phía nam là tốt nhất; không mở được cục diện, hắn vẫn có thể rút về vùng gần Bách Đồng sơn, không đến mức làm tổn thương hoàn toàn nguyên khí!"
"Kế sách hiện nay, ngoài việc thông báo cho Kinh Hồ, Giang Tây hai quận cẩn thận ứng phó ra, thì chỉ có thể đề nghị Cố đại nhân điều một bộ phận Giang Ninh thủy doanh vào trú đóng An Khánh để ứng biến," Tần Thừa Tổ nói, "Phía Sùng Châu có cần tăng quy mô tích trữ lương thực không?"
"Tăng thêm quy mô nữa, áp lực lớn quá. Mộng Đắc thúc tóc đều bạc đi một nửa, vẫn cứ để những sợi tóc đen ít ỏi trên đầu thúc ấy giữ lại thêm hai năm nữa đi," Lâm Phược nói một cách dí dỏm, vẻ lo âu trên mặt không hề giảm bớt, "Hoài Đông tiền trang mới vừa thành lập, lúc này dùng danh nghĩa Quân tư, trực tiếp vay mượ số bạc lớn, không thể coi là khởi đầu tốt, vẫn cứ chờ một chút thì hơn!"
"Có lẽ bây giờ chúng ta nên trù liệu gạo lương từ khu vực Hải Đông để bù đắp sự thiếu hụt, khi ở Tế Châu, không thấy gạo tẻ ở Bắc Cửu Châu kém hơn gạo tẻ Giang Hoài chút nào!" Trần Ân Trạch nói.
"Việc này phải tiến hành ngay lập tức," Lâm Phược gật đầu, thấy trong tay Trương Cẩu cầm giấy bút, nói, "Cậu thay ta ghi việc này lại, sau khi về Sùng Châu thì tìm những người liên quan đến bàn bạc! Ngoài việc Hoài Đông tích cực tăng năng suất lương thực ra, nơi có thể nhập khẩu gạo lương với số lượng lớn cũng chỉ có Hải Đông. Phía Hải Đông hành doanh, vẫn phải thêm người!"
Trương Cẩu dựa vào yên ngựa, sao chép lại lời của Lâm Phược.
Hắn cũng là sau khi chính thức thụ phong võ chức mới tiếp xúc được với cơ mật cốt lõi của Hoài Đông.
Hắn ngày trước đọc sách từng nghe qua địa danh Hải Đông này, nhưng hoàn toàn không biết Hải Đông nằm ở phương nào. Khi nhìn thấy Đông Hải toàn cương vực đồ, Trương Cẩu mới giật mình, ngồi tàu biển từ Sùng Châu đi Tế Châu, đi Cửu Châu đảo, đi Cao Ly, không tốn công hơn đi ngược dòng từ Sùng Châu đến Giang Ninh là bao, cũng càng lúc càng muốn ngồi tàu biển đi Tế Châu, Đông Châu, Cửu Châu xem thử.
Thời gian này, ngoài việc đọc đủ loại tạp thư ra, Trương Cẩu còn thực tế đặt chân đi khắp đại địa Hoài An, hiểu biết về địa hình Hoài An đã có nhận thức mới mẻ, toàn diện hơn, đây là điều mà trước kia hắn không bao giờ làm được.
Địa hình toàn Hoài Đông là một hình tam giác nghiêng vươn ra ngoài, phủ Hoài An và phủ Hải Lăng nằm trên cạnh huyền.
Xét về vị trí địa lý chiến lược mà nói, phủ Duy Dương tức là Dương Châu đời sau, mới là cốt lõi của tam giác Hoài Đông.
Ngoài ra, phủ Duy Dương cũng là khu vực phát triển chín muồi nhất của vùng Hoài Đông. Ngay cả khi không xét đến yếu tố Diêm Thiết tư đặt trị sở tại Duy Dương, thì điền phú của một phủ sáu huyện của phủ Duy Dương cũng đủ địch lại tổng cộng mười một huyện của hai phủ Hoài An, Hải Lăng.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến vào giai đoạn sau của cuộc chiến Hoài Tứ, triều đình buộc phải ban chức Hoài Đông chế trí sứ cho Lâm Phược, nhưng lại tách phủ Duy Dương ra khỏi Hoài Đông quân tư một cách độc lập.
Xét về binh sự mà nói, chiếm cứ toàn bộ Hoài Đông, vẫn còn khả năng thành sự. Nhưng sau khi bị đào mất phủ Duy Dương, cả hình tam giác nghiêng Hoài Đông đã thiếu mất một mảng, căn cơ yếu đi hơn phân nửa, hầu như không còn không gian phát triển.
Mũi nhọn quân Hoài Đông rất sắc, có thể nói là đội quân mạnh nhất thiên hạ những năm gần đây, nhưng đến khi thiên hạ đại loạn, thì có bao nhiêu người cho rằng Lâm Phược có thể dựa vào hai phủ Hoài An, Hải Lăng để thành đại sự?
Trương Cẩu trước kia cũng cho rằng phần thắng của Hoài Đông quá nhỏ, cho đến khi hắn nhìn thấy Đông Hải toàn cương vực đồ có đánh dấu cả vùng Hải Đông vào, mới biết tầm nhìn của mình trước mặt Chế trí sứ hẹp hòi đến mức nào!
Ở Giang Đông ai có thể ngờ tới: quân trú đóng của Hoài Đông ở khu vực Hải Đông đã vượt quá bốn nghìn người, ngoài ra còn di chuyển hơn một nghìn hộ dân tới đó!
Hoài Đông thiếu chỉ là thời gian mà thôi.
Khi Trương Cẩu đang sao chép, Lâm Phược vừa nghĩ vừa nói với Tần Thừa Tổ: "Trời này xem ra sắp đổi rồi, bước chân của Hoài Đông phải tăng tốc một chút rồi----hộ khẩu mới của bảy bảo đồn trại, cứ trực tiếp nhập vào Hoàng sách, chọn một số người từ Chiến huấn học đường ra, biên chế thành Lý giáp. Ngươi thấy thế nào?"
"Có thể, cho dù bí mật của Hoàng sách lúc này bị tiết lộ ra ngoài, cũng không tính là chuyện gì lớn lắm, có một số việc không phải chỉ một mình Hoài Đông đang làm." Tần Thừa Tổ nói.
Cái gọi là Hoàng sách, thực ra là sổ biên chế binh hộ của Hoài Đông. Sau khi Lâm Phược vào Sùng Châu, trong khi an trí lưu dân, đã lập riêng một sổ cho đinh tráng lưu dân, làm quân số tiềm năng có thể chiêu mộ của Hoài Đông.
Công tác luân huấn dân binh, cũng chủ yếu là tiến hành đối với số lưu dân được biên chế vào sổ này.
Chỉ là trước đó công tác này đều bị kiểm soát nghiêm ngặt trong phạm vi huyện Sùng Châu, Lâm Phược đây là muốn trải rộng ra một thể, ngoài Hạc Thành ra, còn muốn hướng sâu vào nội địa Hoài An, Hải Lăng, cũng chính là bảy bảo đồn trại mà Lâm Phược nhắc đến trong miệng.
Hãn Hải đê đoạn từ Hạc Thành đến Diêm Độc vẫn còn vừa mới khởi công, nhưng trong gần một năm qua, Hoài Đông quân tư mỗi cách ba mươi dặm lại xây một tòa, tổng cộng xây bảy tòa Dịch bảo từ Hạc Thành đến Diêm Độc.
Theo cách nói với bên ngoài, xây dựng Dịch bảo chủ yếu là để chuẩn bị trước cho việc tu sửa Hãn Hải đê, sau khi xây xong có thể đồng thời chia thành bảy đoạn công trình bắt tay vào tu sửa Hãn Hải đê. Có Dịch bảo làm hậu thuẫn, việc đóng quân của tốt tốt Công chuy doanh và việc chuẩn bị cũng như lưu trữ vật tư sửa đê đều cực kỳ tiện lợi, giảm bớt gánh nặng cho địa phương, có thể nâng cao tốc độ sửa đê rất nhiều.
Còn một điểm nữa là đợi sau khi đại đê tu sửa hoàn tất, trên đê xây Dịch đạo, Dịch bảo có thể sung làm trạm dịch, dịch quán.
Đây là cách nói với bên ngoài của Lâm Phược trước khi tu sửa đê, tuy nhiên đợi sau khi bảy tòa Dịch bảo xây xong, khá nhiều người cảm thấy xây dựng có phần quá kiên cố.
Mỗi tòa Dịch bảo đều rộng hơn hai trăm bước vuông, tường kẹp gạch xanh, bên trong nện đất sét, tường cao ba trượng, chân tường rộng đủ hai trượng, bệ nền trong bảo, sẽ cao bằng với Hãn Hải đê sau khi tu sửa hoàn tất.
Mỗi một tòa Dịch bảo riêng gạch xanh đã phải dùng hết mười lăm mười sáu vạn viên, ngoài ra còn phải cần nghìn thạch vôi trắng, vài trăm thạch gạo nếp, chi phí cao đến kinh ngạc. So sánh sau đó, các tháp canh mà Diêm Thiết tư xây dựng ở vùng muối, nhiều nhất chỉ tính là những mô đất vừa thấp vừa nhỏ.
Sau khi Dịch bảo xây xong, Lâm Phược liền trực tiếp lấy Dịch bảo làm cơ sở thiết lập Đồn trại, bổ nhiệm Đồn lại, chiêu mộ lưu dân khai khẩn đất hoang, trồng rau trồng lương thực. Danh nghĩa bên ngoài, là vì muốn cung cấp lương thực, cung cấp rau cho tốt tốt và thợ mộ sửa đê, tiết kiệm chi tiêu tiền bạc.
Về việc này, Diêm Độc tri huyện Hồ Đại Hải chỉ dám đến trước mặt Lưu Đình Châu mà than khổ; quan viên hai huyện Kiến Lăng, Cao Thành thì dứt khoát giả câm giả điếc.
Ba huyện Cao Thành, Kiến Lăng, Diêm Độc bản thân vốn đã có lượng lớn đất hoang, bãi hoang cũng như đầm lầy, vũng lầy khó khai khẩn, do Hãn Hải đê xây ở phía bên ruộng muối, ruộng muối cũng có những mảng đất lớn được khoanh vùng ở phía bên trong Hãn Hải đê.
Sản xuất muối đương thời chủ yếu áp dụng phương pháp nấu, cho nên vùng muối đều phải bảo lưu những mảng lớn đất cỏ, cung cấp cỏ cho việc nấu muối. Khu vực ruộng muối khoanh vùng bên trong Hãn Hải đê, thực tế đều là đất cỏ, bãi cỏ và nơi ở của hộ làm muối được bảo lưu lại.
Đồn trại khai khẩn đất hoang, ngoài việc khai khẩn đất hoang của ba huyện Diêm Độc, Kiến Lăng, Cao Thành ra, còn xâm chiếm một phần khá lớn đất cỏ của ruộng muối.
Quan viên Diêm giám viện lại càng có nỗi khổ không nói ra được, nếu dám chống đối, Hoài Đông quân tư lập tức có thể dựa vào bảy tòa Đồn bảo, cắt đứt hoàn toàn con đường lưu thông muối lậu.
So với việc để Hoài Đông quân tư xâm chiếm một ít đất cỏ mà nói, thiệt hại khi muối lậu bị cắt đứt hoàn toàn, quan viên Diêm giám viện lại càng không chịu nổi.
Lâm Phược chọn đi tuyến phía đông về Sùng Châu, chính là muốn dọc đường thị sát tình hình chuẩn bị của bảy tòa Đồn trại, đây mới là bước đi vững chắc nhất để hắn thâm nhập thế lực vào nội địa Hoài Đông.