Kiêu thần

Lượt đọc: 1133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50
Thu nạp Lục phu nhân

❊ ❊ ❊

Đêm đã khuya, ngoài hiên viện tử hậu viên Đông Nha, nước mưa tí tách rơi trên phiến đá xanh, phát ra những tiếng kêu có tiết tấu "tí tách tí tách". Lâm Phược ngồi dưới đèn xem văn thư, lo lắng cho tình thế phòng tuyến Yến Bắc.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Ban đầu Lâm Phược cũng không để ý, nhưng khi thị vệ gác đêm ngoài viện lên tiếng hỏi, hắn mới nhận ra Lục phu nhân đã tới. Hắn đứng dậy vươn vai một cái, rồi ngồi xuống dưới đèn chờ đợi một lát, nhìn Lục phu nhân bước vào.

Dưới ánh đèn nhìn mỹ nhân lén lút đến thăm, quả nhiên có một loại tình thú khác biệt.

"Đại nhân, nô gia tới đây." Đan Nhu khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ, trong lòng hoảng hốt, không chút tự tin. Nàng đi suốt dọc đường, chỉ sợ đụng phải người khác, cũng thật khéo, ngoài mấy tên thị vệ võ tốt ra, những người khác dường như đều đã được cố ý sai khiến tránh đi nơi khác.

Nến sáng rực, trên mặt Lục phu nhân điểm trang tinh tế nhạt nhòa, mái tóc đen mượt búi sau gáy, mặc y quần vải sa màu bích lục. Trong đêm mưa đầu hạ, nàng đẩy cửa bước vào dưới ánh nến, gương mặt đẹp đẽ yêu mị, mê hoặc lòng người, khiến Lâm Phược nhìn mà mặt cổ đều đỏ ửng, tựa như khối hồng ngọc cực kỳ ôn nhuận.

Lâm Phược vốn đang lo lắng vì chuyện Yến Bắc, nhưng bị vẻ đẹp của Lục phu nhân dưới ánh nến làm cho lây nhiễm, tâm tư bỗng chốc thư thái hẳn. Người ta thường nói mỹ nhân là hoa giải ưu, cỏ vong ưu, quả nhiên không sai chút nào.

Đan Nhu bị Lâm Phược nhìn chằm chằm, mặt càng lúc càng nóng, đôi môi đỏ mọng như được nhuộm màu, kiều diễm ướt át. Vệt ửng hồng trên má càng thêm diễm lệ, đôi mắt sợ hãi rụt rè, phảng phật như Lâm Phược cứ nhìn mãi thế này, nàng sẽ hoảng sợ mà kêu lên —— Đan Nhu đêm nay mang vẻ e thẹn của thiếu nữ kiều nhược.

Có mấy người phụ nữ không phải là dây đằng la? Bám víu, ái mộ quyền thế, vốn là thiên tính của họ, hay nói cách khác là thiên tính của kẻ yếu. Trong lòng Đan Nhu cũng không rõ là mình mê luyến con người Lâm Phược, hay là si mê quyền thế của hắn. Hoặc là đang đắm chìm trong cảm giác an toàn mà quyền thế của hắn mang lại, có thể tùy ý hưởng thụ cảm giác thỏa mãn do ngọn lửa tình ái cuồng nhiệt mang tới, mà không cần nơm nớp lo sợ bị người khác phát hiện rồi không còn chỗ dung thân.

Những yếu tố này đan xen phức tạp lại với nhau, Đan Nhu cảm nhận được trải nghiệm tình cảm hoàn toàn khác biệt mà Lâm Phược mang lại, cả đêm vì hắn mà mong ngóng, chờ đợi hắn hái đi đóa hoa tâm kiều nộn của mình. Tình cảm này có lẽ không thuần túy, nhưng lại vô cùng mãnh liệt và cuồng nhiệt.

"Đi đường đêm xuống núi, có sợ trời tối không?" Lâm Phược quỳ ngồi dậy, mời Lục phu nhân ngồi xuống bên cạnh mình, khẽ hỏi.

"Có người đi cùng, vừa mới cho về rồi, sợ đại nhân công vụ bận rộn, sợ làm phiền đến đại nhân." Đan Nhu cẩn thận ngồi lại gần, tim đập thình thịch, sợ nói sai lời. Thật ra chuyện này cũng không cần thiết phải giấu người bên cạnh, Đan Nhu tự nhiên cho nha hoàn đi cùng xuống, dọc đường nếu gặp người khác còn có cái cớ để thoái thác, nếu không, một mình độc thân giữa đêm hôm xuống núi, hành vi cũng quá khả nghi.

Lúc xuống núi thì tâm trạng đã quyết tâm rồi, nhưng khi đến nơi lại hoảng sợ. Đan Nhu nhìn con người trước mắt này, nghĩ thầm hắn rực rỡ đến mức khiến người ta khó lòng với tới, liệu hắn có thật sự trân trọng một kẻ nhỏ bé không đáng kể như mình?

"Nàng vẫn không sửa được cách xưng hô sao?" Lâm Phược cười nói, cầm lấy tay Lục phu nhân, bàn tay này thật mềm mại, trắng đến mức tỏa ra ánh sứ. Mỹ nhân như vậy, thân thể ắt hẳn phải mỹ diệu đến nhường nào? "Doanh Trù tỷ gọi ta thế nào, nàng cứ gọi thế ấy là được."

Đan Nhu mở to đôi mắt đen trắng phân minh nhìn Lâm Phược, có thể nhìn thấy ngọn lửa và sự ôn tình đang dần nhen nhóm trong mắt hắn, bỗng chốc có chút dũng khí, mím môi nói: "Tiểu Thất gọi chàng là tiểu hỗn đản..."

"..." Lâm Phược ngẩn ra, lại thấy khóe miệng Đan Nhu mang theo nụ cười vừa thẹn vừa kiều, câu nói này đã phô bày trọn vẹn phong tình thiếu phụ của nàng, câu dẫn khiến Lâm Phược thần hồn điên đảo, hận không thể lột bỏ y phục của nàng ngay lập tức...

"A, Tống Điển thư, muộn thế này rồi mà còn có việc đến tìm đại nhân à! Đại nhân đã ngủ rồi." Lúc này, Mã Bát Hầu đang trực đêm lớn tiếng nói vọng từ ngoài viện.

Đan Nhu đến giờ vẫn chưa biết thân phận của Tống Giai, chỉ hiểu rằng nàng là nữ lại do Lâm Phược trọng dụng. Đan Nhu dù sao cũng chột dạ, sợ gian tình bị người ngoài bắt gặp, lập tức như con mèo bị xách cổ lên, căng thẳng muốn đứng dậy.

Lâm Phược nắm chặt tay Đan Nhu trấn an, Mã Bát Hầu lớn tiếng nói là để nhắc nhở phía bên này, nhưng làm sao có thể khiến Tống Giai không nghi ngờ? Lâm Phược chống bàn đứng dậy, mở cửa, nói vọng ra ngoài: "Muộn thế này rồi có chuyện gì vậy?"

Nghe tiếng, Tống Giai đi qua cửa nguyệt môn, bước vào trong viện, bên cạnh đi theo tiểu nha đầu Tả Lan. Tống Giai cũng không đi vào trong, chỉ đứng dưới giàn tử đằng trước cửa nguyệt môn, nói: "Chuyện gì cũng không quan trọng bằng chuyện đại nhân đang làm, thiếp thân ngày mai lại tới gặp đại nhân..." Nàng thi lễ, định cùng Tả Lan xoay người rời đi.

Lâm Phược chợt nhận ra Tống Giai chắc chắn đã gặp nha hoàn của Đan Nhu trên đường núi, hắn sờ sờ mũi, nói: "Cũng không có chuyện gì khẩn yếu, ta gọi Lục phu nhân tới bàn chuyện tiền trang..."

Tống Giai cũng không thực sự định đi ngay, nghe Lâm Phược nói vậy, liền dừng bước, đi tới hai bước, sát lại gần bên cạnh Lâm Phược, khẽ cười trêu chọc: "Chàng muốn nói dối, thì đừng có sờ mũi trước đã," đôi mắt mỹ lệ đen trắng phân minh dưới ánh đèn liếc Lâm Phược một cái, cố ý cao giọng nói, "Sau này đây đúng thật là Lục phu nhân rồi!"

Lâm Phược cười ngượng ngùng, Tống Giai nhét mấy tờ giấy mực chưa khô trong tay áo vào tay Lâm Phược, đó là bản chính nghị nàng viết, nói: "Trần Chi Hổ nhậm chức Hà Nam Chế trí sứ, biến số quá nhiều, hại nhiều lợi ít, ta tạm thời cũng chỉ nghĩ được đến thế này, không quan trọng bằng chính sự của chàng, ngày mai xem cũng không muộn..." Sau đó dẫn Tả Lan quay lại trên núi.

Lâm Phược cầm bản chính nghị Tống Giai viết xong đi vào trong phòng. Đan Nhu đã bị dọa sợ, thấp thỏm không yên, lại không đoán ra tâm tư Lâm Phược liệu có thay đổi hay không, rụt rè nói: "Đêm đã khuya, thiếp thân cũng xin quay về trên núi đây..."

"Nàng rót cho ta tách trà, ta muốn xem cái này trước..." Lâm Phược giơ xấp giấy trong tay lên, chuyện Trần Chi Hổ điều nhiệm Hà Nam Chế trí sứ liên quan rất lớn, hắn muốn xem ý kiến của Tống Giai trước, bèn bảo Đan Nhu giúp mình pha trà.

Đan Nhu nghe vậy trong lòng lại thấy vui mừng, tuy đã cho nha hoàn lui hết, nhưng chuyện hầu hạ người khác nàng không phải không biết làm, vội đi tìm trà cụ pha trà. Khi bưng trà tới, lại nhớ tới chuyện lần trước làm đổ trà lên người Lâm Phược, Đan Nhu đặt trà lên góc bàn, thấy Lâm Phược đang xem rất nhập tâm, liền rụt rè nhắc nhở: "Trà vẫn còn hơi nóng..."

Lâm Phược nhìn Đan Nhu một cái, chỉ vào tháp tịch bên cạnh mình, nói: "Nàng ngồi sang đây."

"Thiếp đứng bên này là được rồi, chàng xử lý công vụ quan trọng hơn." Đan Nhu nói.

Lâm Phược cảm thấy kỳ lạ, Quân Huân luôn lấy lễ pháp áp lên mình, nỗ lực muốn làm một chủ mẫu xứng đáng; Liễu Nguyệt Nhi vốn đã ôn thuận; Tiểu Man tính tình lại nghịch ngợm; Doanh Trù thì có chủ kiến. Nếu đổi lại là Doanh Trù hay Tiểu Man, không đợi hắn nói gì, bọn họ đã ghé đầu lại xem Tống Giai viết những gì rồi, vậy mà Đan Nhu lúc nào cũng rụt rè, phảng phật như con chim nhỏ dễ bị tổn thương, trước mặt hắn không dám làm chút chuyện gì vượt quá quy củ.

Lâm Phược nghiêng người, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, kéo nàng vào lòng mình, nói: "Nàng cùng ta xem, chắc sẽ xem nhanh hơn một chút!" Hắn thầm nghĩ, nàng vốn là người phụ nữ khá có tâm kế và chủ kiến, không muốn nhìn thấy nàng trước mặt mình lại trở thành con chim sợ cành cong, lo được lo mất như vậy.

"A, chuyện này sao được?" Đan Nhu ngạc nhiên hỏi, nhưng người đã bị Lâm Phược kéo vào lòng, đặt mông ngồi lên đùi hắn.

Tiết trời đầu hạ, y phục đơn bạc. Lâm Phược chỉ mặc chiếc quần dài kiểu dáng cải tiến, cho tiện, bên ngoài không mặc bào phục. Đan Nhu mặc váy sa, quần lót bằng vải bông mịn, rất mỏng. Cái mông ngồi xuống, đôi mông đầy đặn và tràn đầy đàn tính kia khiến Lâm Phược cảm nhận được chân chân thiết thiết sự đẫy đà.

Khí tức thanh xuân của thiếu nữ mê người, nhưng chỉ có thiếu phụ thành thục mới khiến đàn ông thực sự lĩnh hội được sự mỹ diệu của cơ thể phụ nữ.

Lâm Phược nhất thời tâm viên ý mã, cười nói: "Chẳng trách thánh hiền nói bàn chính sự phải để nữ nhân đi nơi khác! Câu này quả không lừa người."

Đan Nhu má hồng lên, nàng cũng có thể cảm nhận được thứ kia của Lâm Phược đang dựng đứng lên, đâm vào khiến nàng hoảng loạn ý loạn, tay chống lên đùi Lâm Phược, muốn đứng dậy, nói: "Vẫn là để nô gia chờ ở bên cạnh..."

"Cứ coi như nàng đến khảo nghiệm định lực của ta vậy," Lâm Phược má áp vào hương tấn của Đan Nhu, lại nói, "Làm nữ nhân của ta, không cần phải sống cẩn trọng như vậy, tới, chúng ta cùng xem..." Hắn liền tựa cằm lên bờ vai thơm của Đan Nhu, cùng xem bản chính nghị Tống Giai gửi tới trong đêm.

Trong kế hoạch của Lâm Phược, chỉ cần Hoài Đông có thể cắm rễ vững chắc trong vòng hai năm, thì sẽ giành được thế chủ động nhất định về mặt chiến lược, trước tiên có thể dụng binh đối với Xa gia.

Chỉ cần có thể lợi dụng vài trận chiến dịch lớn, đánh tan chiến lực tinh nhuệ mà Xa gia đưa ra khỏi Đông Mân, thì sự đối tỉ thế lực giữa tám họ Đông Mân sẽ xảy ra thay đổi. Chỉ cần Tống gia cùng bảy họ khác so với Xa gia không còn ở thế yếu, thì thủ đoạn giải quyết Chiết Mân sẽ có nhiều hơn, thậm chí không loại trừ khả năng liên hợp với Tống gia, thúc đẩy Tống gia đánh trả Xa gia một đòn.

Muốn dụng binh với Xa gia trước, Lâm Phược trước tiên phải đảm bảo giữa Hoài Tứ có đủ vành đai đệm, không để Hoài Đông rơi vào cục diện khổ sở tác chiến hai tuyến. Để Tôn Can Tử, bộ hạ của Hoàng Giác Thiên Nữ Lưu Diệu Trinh ở lại, thực tế chính là đóng vai trò vành đai đệm. Triều đình điều Trần Chi Hổ nhậm chức Hà Nam Chế trí sứ đã đánh loạn toan tính của Lâm Phược, hắn tạm thời vẫn chưa nhìn ra cục diện Hoài Tứ sẽ phát triển như thế nào.

Mà bước phát triển tiếp theo của cục diện Hoài Tứ sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến sự lựa chọn căn bản về trọng tâm quân sự của quân tư Hoài Đông là ở phía Bắc hay phía Nam. Cho nên Tống Giai cũng vô cùng khẩn trương về ảnh hưởng của việc Trần Chi Hổ điều nam nhậm chức Hà Nam Chế trí sứ đối với cục diện Hoài Tứ và cục diện Yến Bắc, vì vậy đêm hôm mới vội vàng tới tìm Lâm Phược.

Vùng Hà Nam mà triều đình vạch ra, thực chất là địa vực phía nam sông Hoàng Hà của tỉnh Hà Nam hậu thế, phía đông nam tiếp giáp với khu vực Hoài Tứ của Giang Đông quận.

Đan Nhu cũng không phải là mỹ diễm thiếu phụ được nuôi trong khuê phòng hoàn toàn không biết thế sự, nàng trấn tĩnh tâm tư ngồi trong lòng Lâm Phược, cùng xem thư nghị của Tống Giai về việc Trần Chi Hổ nhậm chức Hà Nam Chế trí sứ, khẽ nói: "Tống cô nương này thật sự không đơn giản, chuyện phức tạp thế này, người khác nói cho ta nghe, ta cũng sẽ bị nhiễu loạn hồ đồ, vậy mà nàng ấy lại có thể nói đâu ra đấy..."

"Tống cô nương theo học cha mình là Vĩnh Thái bá Tống Phù, Tống Phù vốn là nhân vật được xưng tụng là Đông Mân song kiệt cùng với Xa Văn Trang, tự nhiên là một nhân vật lợi hại." Lâm Phược nói.

"A," Đan Nhu không thể tin nhìn về phía Lâm Phược, tay khẽ che môi phấn, ngạc nhiên hỏi, "Con gái Vĩnh Thái bá chẳng phải là con dâu của Xa gia sao?"

Lâm Phược cười cười, nói: "Chuyện này nhất thời nửa khắc cũng không giải thích rõ ràng được, đáng để lúc này lãng phí thời khắc thiên kim để nói về nó sao?"

Đan Nhu mặt đỏ vì thẹn, biết Lâm Phược là nói thời điểm đã đến. Tâm tư vừa khó khăn lắm mới gạt sang một bên, lại đột nhiên quay trở lại chuyện hoan ái đáng mong chờ, kích động mà lại không thể không khắc chế, đè nén. Thân thể nàng trong nháy mắt đã nóng ran, cảm giác đôi bàn tay liêu nhân của Lâm Phược chui vào trong y phục.

Tâm dục của Đan Nhu như thủy triều, nhưng vẫn nghĩ không thể để nam nhân đạt được quá thuận lợi, hai tay ấn chặt bàn tay quái đản đang chui vào trong yếm của mình, ai ngờ lại có một bàn tay quái đản khác chui vào trong thắt lưng quần. Cân nhắc lợi hại, buông tay phía trên, ấn chặt bàn tay quái đản phía dưới, trong miệng kêu anh anh: "Đừng, đừng..." Nơi dật tân khê đã bị đầu ngón tay chạm đến, thân thể như con thoi không thể khống chế run rẩy, trong khoảnh khắc này liền tiết thân.

Đan Nhu không ngờ lại mất mặt như vậy, thẹn đến mức muốn tìm kẽ đất mà chui vào, mặt vùi trong lòng Lâm Phược, không dám nhìn hắn, vành tai trong veo như ngọc, đỏ diễm như được nhuộm màu. Trong lòng Đan Nhu còn có chút lo lắng, lo lắng Lâm Phược chê mình, lại không hiểu phản ứng này của nàng chính là thứ có thể thỏa mãn nhất dục vọng chinh phục của đàn ông. Lâm Phược vội vàng ôm lấy kiều khu của nàng, bước về phía ngọa thất ở phía sau, gần như là xé rách, lột sạch nàng.

Đêm này Đan Nhu khắc chế không dám kêu lớn, cắn nát một chiếc khăn tay. Khi hơi chịu đựng được chút, mới miệng đầy tiếng "Tiểu hỗn đản, tiểu hỗn đản, sắp làm chết người rồi, sắp làm chết người rồi" kêu loạn khe khẽ, tiếng rên rỉ như chim oanh hót, tình thú khác biệt. Đến khi trời tờ mờ sáng, hai người mới ngủ thiếp đi trong trạng thái chi thể giao điệp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:566
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Canh Tục

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.