“Hôm nay sao lại sớm thế này!” Quý Thanh Lăng nhìn sắc trời, có chút vui mừng, không kìm được mỉm cười đón lấy, hỏi: “Ngũ ca đã dùng bữa tối chưa?”
Cố Diên bận rộn cả ngày, chỉ ăn tạm chút đồ vào buổi trưa, lúc này nghe hỏi, thấy bên cạnh chỉ có Thu Sảng, không có người ngoài, liền kéo tay Quý Thanh Lăng, nắm chặt trong tay, rồi mới lắc đầu đáp: “Chưa ăn gì, trong nhà có cháo không? Lấy cho ta hai bát đặc, ta ăn lót dạ chút.”
Lúc này đã vào hè, một là trời nóng, hai là mấy tháng trước để tiết kiệm gạo, trong phủ trên dưới đa phần đều uống cháo. Dạo gần đây tuy lương thảo, vật tư vận chuyển từ Kinh Nam, Quảng Nam Đông lộ đã dần đầy đủ, lại có nhiều thương nhân nghe tin mà đến, nhưng trong nhà nhất thời vẫn chưa đổi được thói quen, vẫn ăn cháo là nhiều.
Quý Thanh Lăng vội nói: “Tối nay ta cũng uống cháo, nghĩ là hiện giờ vẫn còn dư.”
Nói đoạn, nàng quay đầu dặn dò Thu Sảng đi phòng bếp lấy, rồi mới quay lại, có chút do dự hỏi: “Hay là bảo phòng bếp làm bữa cơm tươm tất ăn đi? Ta ở nhà cả ngày, cũng ít đi lại, uống chút cháo không sao, Ngũ ca luôn chạy đôn chạy đáo bên ngoài, ăn thứ nước nước cái cái này, e là không chịu nổi.”
Cố Diên lắc đầu, nói: “Chạy cả ngày, ngược lại lại không có khẩu vị, hiện giờ chỉ thấy đói bụng, nhưng cái gì cũng không muốn ăn, cứ lấy cháo lót dạ là được rồi.”
Chàng thấy xung quanh hoa cỏ rất nhiều, giữa cành lá có không ít muỗi mòng bay nhảy, liền kéo tay Quý Thanh Lăng, nói: “Trời hơi tối rồi, bốn phía toàn muỗi, ta cùng nàng về sương phòng trước đã, đừng đứng ở đây, bị đốt lúc nào không hay, chốc nữa lại phải chịu ngứa.”
Hai người về đến sương phòng, Quý Thanh Lăng tự đi rửa tay, Cố Diên thì đi thay đôi bốt đi ngựa bằng đôi giày mặc ở nhà. Đợi hai người thu xếp xong, vừa hay thấy Thu Sảng xách hai hộp thức ăn đi vào.
Trong hộp ngoài một nồi cháo nhỏ, cũng chỉ có hai ba món ăn kèm mà thôi, nàng ta thậm chí không cần tiểu nha đầu giúp đỡ, liền tự tay bày biện bát đĩa đâu vào đấy.
Vì Cố Diên hay nói “một người ăn cơm, thật sự rất chán”, cho nên dẫu Quý Thanh Lăng đã ăn rồi, vẫn múc nửa bát cháo kê ngồi bồi cùng chàng.
Nàng nhớ tối nay ăn một đĩa đồ muối, bên trong thêm đủ gừng sợi với giấm trắng, chua chua cay cay, rất đưa cơm, lúc này liền đảo mắt nhìn trên bàn, chọn đúng đĩa đó, đẩy đến trước mặt Cố Diên, cười nói: “Ngũ ca ăn món này đi!”
Lại nói: “Nếu ăn mà thấy có khẩu vị, thì bảo phòng bếp làm cơm luôn – lửa có sẵn rồi, không mất đến một khắc là làm xong, xào thêm hai món ăn kèm nữa là được.”
Cố Diên húp vội một bát cháo, lót dạ xong xuôi, cũng không còn thấy đói như vậy nữa, đang vươn tay định gắp thức ăn, nghe nàng nói thế, liền bật cười: “Sợ ta đói bụng đến thế sao?”
Quý Thanh Lăng nghiêm túc gật đầu, thở dài nói: “Thật ra là sợ Ngũ ca gầy đi... Đến Quảng Nam chưa đầy một năm mà đã gầy đi nhiều quá, vốn tưởng ta đến nơi có thể vỗ béo cho huynh, ai ngờ chẳng có tác dụng gì.”
Nàng lại liếc Cố Diên một cái, nói: “Vốn còn muốn bảo phòng bếp chuẩn bị cơm trưa cho Ngũ ca, đến giờ thì đưa lên tiền nha, ai dè huynh mười ngày có chín ngày không ở đó, lại muốn chuẩn bị chút đồ để được lâu, cho Tùng Tiết mang theo bên người, nếu đói bụng thì ít nhất cũng lót dạ được – chỉ có người nào đó cứ không chịu mang...”
Nói đến cuối, giọng điệu mang theo vài phần trách móc hờn dỗi.
Cố Diên không nhịn được cười, chàng nhìn Quý Thanh Lăng, giải thích: “Ta đi cùng người trong nha môn, người khác đều ăn chung, chỉ mình ta mở bếp riêng, Tùng Tiết lấy thức ăn trong gói ra, ai ai cũng nhìn, không tránh đi thì sao được? Một tốp người ít thì bảy tám người, nhiều thì mười hai mươi người, còn có dân chúng và quan lại địa phương, chia cho mỗi người một miếng cũng không đủ, trông lại khó coi, chi bằng không mang.”
Nói xong lại gọi Thu Sảng, phân phó: “Bảo phòng bếp làm cơm đi.”
Thu Sảng đáp lời rồi đi ngay.
Quý Thanh Lăng lại có chút căng thẳng, nói: “Ngũ ca, ta chỉ nói vậy thôi, nếu thật sự ăn không nổi thì đừng gượng ép, no quá hại dạ dày đấy...”
Cố Diên cười an ủi: “Nàng cứ ngồi trò chuyện với ta, thật sự ăn không nổi, ta tự khắc sẽ không gượng ép.”
Quý Thanh Lăng trước đây cũng chú trọng quy tắc “thực bất ngôn”, nhưng hiện giờ thời gian hai người ở bên nhau trong ngày thực sự quá ít, nên cũng không câu nệ những thứ đó, chỉ rót chén trà, ngồi trò chuyện cùng chàng.
Trên bàn chỉ có một nồi cháo nhỏ, múc ra cũng chỉ được ba bát, Cố Diên vài hớp là húp sạch cùng với đồ muối, chàng cũng không đứng dậy, lấy khăn trên bàn lau tay, ngồi đợi phòng bếp đưa cơm tới.
Hiếm khi cả hai đều rảnh rỗi, Quý Thanh Lăng liền sai nha đầu ra ngoài canh chừng, khẽ hỏi: “Ngũ ca, ta nghe bên ngoài nói, Ngô Hàn Lâm mấy ngày nữa phải về kinh thuật chức, có thật không?”
Ngày ấy Hứa Kế Tông mang chiếu lệnh xuống phía nam, trong đó bãi miễn chức tri châu Ung Châu của Ngô Ích và các sai khiến khác tại Quảng Nam, nhưng vì dù sao ông ta cũng là đại thần cao quan, thương thế chưa lành, vì thể diện triều đình, Triệu Nhuế mới cho phép ông ta nghỉ ngơi dưỡng sức ở Ung Châu, đợi sau khi lành vết thương rồi về kinh bái khuyết.
Thể diện đã cho đủ, nhưng ai cũng biết, một khi về kinh, thứ chờ đợi ông ta chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Điểm này, Ngô Ích dĩ nhiên cũng rõ.
Nhận thánh chỉ đến nay đã gần ba tháng, vì trên người không còn sai khiến ở Ung Châu, theo quy củ triều đình, ông ta không thể ở hậu nha nữa, đành phải chuyển đến dịch trạm.
Trong thành Ung Châu ngoài Trần Hạo, Ngô Ích quan phẩm cao nhất.
Ông ta lúc đến vốn đã mang theo một đám người, ở đây lại nạp thêm hai tiểu thiếp, tuy chưa đầy hai năm, tiểu thiếp mới nạp cùng thông phòng mang theo cũng khá tranh thủ, khiến ông ta “năm một bế ba”, hiện giờ dọn đi, gia quyến, người hầu, tộc thân, môn khách, mưu sĩ, đông nghìn nghịt mấy chục người, dịch tốt dọn sạch cả sương phòng chứa tạp vật cũng không nhét vừa, lại làm hại biết bao tướng lĩnh trong quân bình phản vốn ở trong đó buộc lòng phải dọn ra ngoài, cho họ ở mà vẫn cứ chen chúc.
– Thế mà dù là vậy, Ngô Ích vẫn không chịu về kinh, chỉ mượn cớ thương thế chưa lành, cứ mặt dày ở lại Ung Châu.
Chính vì những việc này trước kia, Quý Thanh Lăng nghe tin đồn đại ầm ĩ bên ngoài nói “Ngô tri châu” sắp về kinh, lại có chút không dám tin, nhân dịp này bèn đem ra hỏi.
Cố Diên gật đầu, nói: “Là thật, Lý Bá Giản hai ngày nay cứ tìm ta, chính là vì chuyện này.”
Quý Thanh Lăng lập tức thấy kỳ lạ, hỏi: “Ông ấy đi thì đi, liên quan gì đến Lý thông phán?”
Cố Diên cười nói: “Theo lệ thường, quan thân dân trước khi mãn nhiệm về kinh thuật chức, quan lại trong châu huyện hợp nên tiễn đưa, cũng phải tìm mấy chục người dân, làm lễ thoát hài, tặng vạn dân tán, Ngô Hàn Lâm muốn về kinh, quan lại thì không khó gom, ở nha môn châu phát lệnh một tiếng, đủ đầu người là được, chỉ có người dân thì không dễ tìm...”