Ai muốn tán thì nhấn vào đây nhé.
Đang sửa, lát nữa hẵng xem.
Hai viên quan ở châu về kinh chờ thuật chức đã đợi tròn nửa ngày mà vẫn chưa được triệu kiến, Trịnh Thời Tu vốn được triệu gọi gấp gáp cũng chưa được triệu kiến, ngược lại, Cố Diên - người mới lén về kinh chưa đầy hai ngày, chưa đến Trung Thư báo cáo, trên tay cũng không có bất kỳ sai sự nào - lại đi sau mà đến trước, được đưa vào Sùng Chính điện trước.
Nhìn thấy sự sắp xếp này, hai vị quan ở châu về kinh thuật chức kia, sắc mặt đều trở nên khó coi.
Vì Trịnh Thời Tu đang ngồi ngay bên cạnh, ban nãy lại có vẻ rất thân thiết với Cố Diên, không biết là quan hệ gì, hai người kia cũng không tiện oán trách gì trước mặt y, chỉ đành trao đổi với nhau một ánh mắt bực dọc.
Một người hạ giọng nói: "Cho dù là trạng nguyên lang, cũng phải biết trước sau chứ!"
Người kia thì hừ lạnh một tiếng từ trong mũi: "Cũng chẳng thấy mặc quan bào màu đỏ! Chỉ mặc mỗi bộ đồ màu xanh, đúng là mất mặt!"
Giọng hai người đều không lớn, nhưng lại vừa đủ để người ngồi bên cạnh nghe thấy. Khi người cuối cùng nói xong, đột nhiên phản ứng lại, trong căn phòng này, cả hai người bọn họ đều chỉ là quan cửu phẩm, đều mặc quan bào màu xanh, câu chửi này lại vô tình vơ đũa cả nắm chính mình, nhất thời há hốc mồm, nhìn nhau với người bên cạnh, trên mặt hai người đều đầy vẻ lúng túng.
Trịnh Thời Tu lại chẳng buồn để ý tới hai người kia, chỉ coi như mình không nghe thấy gì.
——Có chua cay sau lưng thế nào đi nữa, cuối cùng cũng khó tránh khỏi là người cuối cùng được diện kiến... Cần gì phải phí lời như vậy, chi bằng tiết kiệm sức lực...
Phải biết rằng, nói càng nhiều thì miệng càng khô, đám hoàng môn phía dưới lại chẳng có thời gian mà chăm sóc tận tình, giữa mùa hè nóng bức này, trà nước uống hết rồi, ngoài việc nhịn ra thì còn cách nào khác?
Nếu không cẩn thận mà đột nhiên bị gọi vào điện, trong bụng lại đầy nước, chẳng lẽ còn phải tạ tội với bệ hạ rồi ra ngoài tìm bô sao?
Nghĩ đến đây, dù trên mặt vẫn không chút biểu cảm, nhưng trong lòng Trịnh Thời Tu đã không nhịn được mà thầm cười.
Y ngồi không ở đây một mình, sớ trong tay áo đã thuộc làu làu, cũng không có việc gì khác làm, thật là tẻ nhạt, liền bưng chén trà bên cạnh lên, nhàn nhã nhấm nháp.
Mở nắp ra, bên trong đã chẳng còn chút hơi nóng nào, lá trà trong cung dùng để đối phó với thần tử đương nhiên chẳng phải loại ngon lành gì, trà vừa nguội lạnh, uống vào miệng đầy vị đắng chát.
Y nghiêng người sang một bên, vừa nhìn gương mặt muôn hình vạn trạng của hai vị quan kia, vừa nhấp từng ngụm trà đắng ngắt, vậy mà lại nếm ra được chút dư vị ngọt ngào.
Ừm... Đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, cũng là hai dải cầu vồng đáng xem đấy chứ.
Trịnh Thời Tu tuy không rõ tiền căn hậu quả, nhưng y dù sao cũng làm tâm phúc của Triệu Nhuế hai năm rồi, ít nhiều cũng đoán được, chuyện này hẳn là thiên tử trong điện cùng các trọng thần đang bàn bạc về chiến sự Quảng Nam.
Trong triều không có nhiều đại thần thông thạo tình hình Quảng Nam, dù có vài người từng nhậm chức ở Quế Châu, Ung Châu, thì đó cũng là chuyện từ mười hai mươi năm trước rồi.
Người ta vẫn nói ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, Quảng Nam lại trải qua chiến hỏa nhiều lần trong mười mấy năm qua, nói khó nghe một chút, cánh đồng từng trồng lúa ngày trước, giờ đây chẳng biết là đang mọc cỏ hay trồng rau nữa, mà Dương Khuê - người thông thạo tình hình Quảng Nam nhất trong Xu Mật Viện - đã qua đời, Trần Hạo đang trấn thủ Ung Châu, còn các quan viên khác, cũng có không ít người đang trấn thủ những trọng điểm quân sự ở các châu lộ khác.
Gặp lúc nhân tài khan hiếm như thế này, cũng chẳng trách được vì sao phải vội vàng triệu Cố Diên mới từ Ung Châu về kinh vào cung để hỏi han.
So với chuyện mình muốn đàn hách, việc quân cơ đại sự thảo phạt Giao Chỉ của Đại Tấn đương nhiên quan trọng hơn không chỉ một chút. Nghĩ thông suốt điểm này, đối với việc mình bị vứt sang một bên ngồi ghế lạnh, Trịnh Thời Tu cũng không cảm thấy có gì bất ổn.
Một khi Cố Diên vào được điện, nếu được hỏi tới, chắc chắn sẽ không chỉ giới hạn ở quân tình Quảng Nam, Giao Chỉ, phần lớn còn phải báo cáo những chuyện liên quan đến việc xây dựng lại châu thành, cứu tế dân lánh nạn, biết đâu còn phải hỏi han thêm về tình hình dịch bệnh, cứ hỏi đáp như thế, không mất một hai canh giờ thì khó mà ra được.
Không biết thiên tử cùng các trọng thần hai phủ sẽ hỏi Cố Diên điều gì, lần này lại sẽ ban cho hắn chức quan gì đây...
Vừa nghĩ, Trịnh Thời Tu vừa uống trà, lại thấy thời gian không còn khó chịu đến thế nữa.
Dự đoán của Trịnh Thời Tu không sai.
Trong Sùng Chính điện, đúng là thiên tử Triệu Nhuế đang nghị sự cùng các trọng thần hai phủ, tuy nhiên việc ngài triệu kiến Cố Diên vào cung lại hoàn toàn là do âm sai dương thác.
Hơn một canh giờ trước, Triệu Nhuế ngồi trong Sùng Chính điện chỉ cảm thấy đầu óc kêu "bùm bùm", như thể có mấy kẻ đang cắm rễ trong đầu ngài, luân phiên gõ chiêng đánh trống không ngừng nghỉ một giây nào.
Xu Mật sứ Quách Thế Trung ở phía dưới đang lý lẽ tranh luận: "Bệ hạ, Giao Chỉ cần phải đánh, nhưng quốc triều cũng không thể không màng! Đồng Xuyên, Nhã Châu, Lư Châu liên tiếp xảy ra loạn lạc, Đại Lý cũng manh nha có động thái, Phủ Châu vừa mới bình ổn xong, tất phải có binh lính đóng giữ, còn như Tần Châu... vốn dĩ là nơi trọng yếu, làm sao có thể khinh suất! Nay đã điều động phiên quân Kinh Hồ về phía Quảng Nam, Bảo An quân cũng đã rút đi một vạn, Trấn Quốc quân tuyệt đối không thể động tới nữa!"
Ông ta dừng một chút, lập tức lại nói: "Giao Chỉ cần phải chinh phạt, nhưng không thể vì chinh phạt Giao Chỉ mà bỏ mặc phía Bắc, phía Tây! Cần biết rằng người phiên ở Tần Châu, kẻ man ở Hạ Châu, ngoài ra còn Chân Định, Phủ Châu, đâu đâu cũng là những kẻ man di không phải dạng vừa! Huống hồ kể từ sau khi giải tán Quảng Tín quân vào năm ngoái, Duyên Châu, Xuyên Thục vốn dĩ đã thiếu hụt binh lực, một khi binh lực suy yếu, phía trước Giao Chỉ còn chưa có tin tức truyền về, phía sau nếu có kẻ thừa cơ xâm nhập thì phải điều binh từ đâu? Chẳng lẽ lại gọi đại quân đang hành quân đến sông Phú Lương từ Giao Chỉ trở về sao?!"
Lời của Quách Thế Trung vừa dứt, Phạm Nghiêu Thần đứng bên cạnh liền nói: "Lời của Xu Mật sứ sai rồi, từ khi Dương Bình chương về triều, Duyên Châu đã bình ổn, kẻ man phương Bắc tráng lực không còn lại mấy, dù có lòng muốn xâm phạm cũng không đủ sức điều động nhiều binh lực đến thế, lần trước nói muốn rút ba vạn binh lực từ Bảo An quân, Trấn Quốc quân xuống phía Nam, Chu Thanh cũng chẳng có ý kiến gì..."
Ông ta nói được nửa chừng đã bị Quách Thế Trung ngắt lời: "Chu Thanh không có ý kiến gì? Sao những gì ta thấy lại hoàn toàn khác với Tham chính? Trong sớ tấu lần trước, dù Chu Thanh không phản đối kịch liệt, nhưng trong bản đồ bố trí binh lực Duyên Châu đính kèm phía sau, nếu theo đó mà sắp xếp thì chẳng còn lại nửa tên lính, lấy đâu ra người để điều động cho ông xuống Quảng Nam?"
"Xu Mật sứ! Duyên Châu không có chiến sự khẩn cấp, làm sao có thể dùng cách bố trí lúc giao chiến với kẻ man phương Bắc trước kia để phân chia binh lực!" Hoàng Chiêu Lượng vốn đứng im lặng bên cạnh đột nhiên đứng ra, không chỉ vậy, còn đứng rõ ràng về phía Phạm Nghiêu Thần, "Trước kia bên ngoài Duyên Châu có hàng chục vạn quân man phương Bắc, bố trí như thế đương nhiên không thành vấn đề, nhưng đến nay, quốc lực kẻ man phương Bắc đã suy kiệt, tiếp tục dùng chừng ấy người để trấn giữ Duyên Châu liệu còn thỏa đáng không?!"
Ông ta nói tiếp: "Không chỉ Duyên Châu, mà cả Phủ Châu, Cát Châu, hai nơi này tuy trước kia từng có loạn lạc, nhưng thứ nhất, kẻ cầm đầu Phạm Quýnh đã đền tội, dư đảng cũng đã quy hàng, bách tính ở đó chẳng qua chỉ bị vạ lây, không cần Bảo An quân trấn thủ, chỉ cần trưng dụng phiên quân tráng dũng tại địa phương là có thể an phủ nơi đó..."
Lời lẽ đanh thép, quả quyết, dường như người này không phải là kẻ từng đứng trước mặt Triệu Nhuế kiên quyết khẳng định Phạm Quýnh chỉ là "không rõ tung tích" chứ không phải đã chết, nên Trương Định Nhai, Cố Diên không thể nhờ đó mà được công trạng.
Triệu Nhuế ngồi trên cao, vừa nghe đám người phía dưới cãi vã ầm ĩ, vừa biết chuyện này trong chốc lát khó mà cãi ra được kết quả gì, còn có thời gian rảnh rỗi để tỉ mỉ đánh giá Hoàng Chiêu Lượng hồi lâu, nghiêm túc xem xét lại một lần, liệu vị Đại Tham này của mình có phải là đang sốt cao quá rồi nên nói mê sảng hay không.
——Người trước nay luôn đối đầu với Phạm Nghiêu Thần, Phạm Nghiêu Thần nói Đông thì ông ta nói Tây, Phạm Nghiêu Thần muốn đi Nam thì ông ta đi Bắc, vậy mà chỉ trong một đêm đã thay đổi tính nết, đứng cùng chiến tuyến với Phạm Nghiêu Thần!
Khi những kẻ phía dưới càng tranh cãi gay gắt, Triệu Nhuế lại càng nhìn thấu đáo hơn.
Những thần tử đang ầm ĩ nhất phía dưới kia, mỗi người đều có toan tính riêng, tuy ai cũng nói mình vì "quốc triều", vì "Đại Tấn", vì "thiên tử", nhưng thực chất đều chỉ vì bản thân họ mà thôi.
Quách Thế Trung ngồi ở vị trí Xu Mật sứ, đương nhiên không muốn lần nam chinh Giao Chỉ này quá thuận lợi.
Nếu Trần Hạo muốn gì, triều đình đáp ứng nấy, phía của hắn vốn là túc tướng, giỏi chinh chiến, lại rất am hiểu tình hình Quảng Nam, một khi bình định Giao Chỉ, khai cương mở cõi, thì đối với người khác mà nói, đương nhiên là một chuyện tốt, nhưng đối với Quách Thế Trung mà nói, Trần Hạo mang theo công lao to lớn như vậy về triều, chắc chắn sẽ uy hiếp đến vị trí Xu Mật sứ của ông ta.
Dù sao ông ta cũng không phải là Dương Khuê, tuy xuất thân từ quân đội giống nhau, nhưng leo lên được vị trí này phần lớn là nhờ sự đề bạt của thiên tử, dùng để cân bằng phe Dương, Phạm trước kia. Thật sự xét về uy vọng trong quân đội, đừng nói là muốn sánh ngang Dương Khuê, ngay cả so sánh với Trần Hạo cũng đã có chút miễn cưỡng.
Mà nay tình hình trong triều sớm đã khác xưa, không còn là sự đối lập giữa hai phe Dương, Phạm nữa, mà là hai phe Hoàng, Phạm, bên cạnh còn có những người cũ của phe Dương do Trần Hạo dẫn dắt, ngoài ra Tôn Biện lúc thì liên minh với Phạm Nghiêu Thần, lúc lại đứng về phía Hoàng Chiêu Lượng, tuy vẫn có chút bất ổn, nhưng thiên tử không còn cần một người trong Xu Mật Viện để cân bằng tranh chấp đảng phái như trước nữa.
Đối với Quách Thế Trung mà nói, Trần Hạo có thể lập công, nhưng không được phép lập công quá lớn.
Nam chinh Giao Chỉ vốn dĩ không phải chuyện dễ dàng, chỉ cần không để hắn như ý về binh lực, vật tư là có thể tạo ra ảnh hưởng không nhỏ đến cục diện chiến trường.
Nhưng đối với Phạm Nghiêu Thần và Hoàng Chiêu Lượng, lại là một tâm tư khác —— Cố Diên đã về kinh, vị trí của hắn sớm đã bị người của họ lấp đầy, lúc này chỉ khi Trần Hạo nam chinh lập đại công, người của phe mình phái đi thay thế mới có thể dựa vào đó mà được công trạng.
Hai phe người không chung một lòng, đương nhiên tranh luận không ngớt.