Trần Đốc Tài nằm trên chiếc giường xây bằng gạch cứng, dưới thân trải một lớp đệm mỏng.
Phòng giam của Đề Hình Ty vốn dĩ đông lạnh hè nóng, lúc này đang là thời điểm giao mùa hạ thu, "hổ mùa thu" lại vô cùng gay gắt. Giữa trưa nắng, cho dù nơi này không thấy ánh mặt trời, vẫn nóng đến mức khiến người ta mồ hôi nhễ nhại khắp mình.
Trần Đốc Tài chỉ cảm thấy sau lưng mình sắp bị hầm nóng đến mức nổi rôm sảy, nách và đầu càng là ướt đẫm, có cảm giác ngứa ngáy khó tả, tựa như có thứ gì sống đang nhảy nhót đâu đó. Đó là do mồ hôi thấm trên da thịt lâu ngày, hòa cùng với chiếc đệm bẩn thỉu dính chặt vào nhau mà sinh ra chấy rận.
Bị giam trong phòng tù gần một tháng, hắn đã tự học được cách ước tính giờ giấc. Dẫu nơi này không có mặt trời, lại càng không thấy bóng nắng, trong lòng hắn vẫn lờ mờ có khái niệm, bèn nhẩm đếm trong lòng. Quả nhiên, còn chưa đếm đến một trăm, bên ngoài đã truyền đến một hồi tiếng bước chân không nhẹ không nặng.
Tiếng bước chân đó vô cùng quen thuộc.
Trần Đốc Tài ngồi dậy, nghiêm túc chỉnh đốn lại dung mạo.
—— Kẻ sĩ không thể vô lễ.
Hắn sớm đã chẳng còn là "Quán Viên Tử" ngày trước, dù lúc này đang là thân phận tù nhân, hắn vẫn phải giữ gìn thân phận kẻ sĩ của mình.
Cửa phòng giam bị mở ra, một tên ngục tốt đi vào, không tiến thêm bước nào vào trong, chỉ đứng ở cửa gọi hắn một tiếng, rồi nói: "Quan nhân truyền ngươi ra ngoài."
Giọng điệu lạnh băng.
Nhẩm tính hơn hai mươi ngày sống trong lao ngục, hầu như ngày nào cũng bị thẩm vấn, Trần Đốc Tài đã sớm quen. Tuy nhiên, trong lòng hắn không hề sợ hãi, chỉ đứng dậy, phủi phủi vạt áo rồi bước theo tên ngục tốt đi ra ngoài.
—— Đã chống đỡ được gần một tháng, tính toán thời gian, kéo dài thêm một chút nữa, bên ngoài chắc hẳn cũng đã có động tĩnh rồi.
Mặc dù bị giam trong nơi tăm tối không thấy ánh mặt trời này, hoàn toàn không có cách nào biết được tình hình bên ngoài, mỗi ngày ngoại trừ thẩm vấn ra, thậm chí không có lấy một người nói chuyện với hắn, nhưng đầu óc Trần Đốc Tài vẫn vô cùng tỉnh táo.
Thấy sắp đi đến nơi thẩm vấn thường ngày, hắn chậm bước chân lại, định đứng yên chờ tên ngục tốt đẩy cửa, nhưng đối phương lại không hề dừng lại, ngược lại còn tiếp tục đi tới, vừa đi vừa không quên ngoái đầu nhìn Trần Đốc Tài một cái.
Hai người đi vào một căn phòng khác không xa đó.
Cửa gỗ mở ra, đập vào mắt không phải là sự bài trí đơn giản chỉ có một cái bàn, ba bốn cái ghế như trước đây, mà là những vật dụng vô cùng quen thuộc.
Bàn án, ghế dựa, giá sách, tủ, hòm gỗ — rõ ràng là dáng vẻ của các công đường bình thường tại kinh thành.
Trần Đốc Tài từng làm quan trong Bộ Ty tại kinh thành, thời gian nhậm chức cũng không ngắn. Hắn bị giam trong phòng tù gần một tháng, vẻ ngoài không có biểu hiện gì bất thường, nhưng thực ra trong lòng đã vô cùng sốt ruột. Lúc này vừa thấy cách bài trí này, trong lòng tự nhiên nảy sinh cảm giác quen thuộc, cả người cũng thả lỏng hơn nhiều.
Hắn ngẩng đầu, theo bản năng liếc nhìn người đang ngồi sau bàn án.
—— Hơn nửa tháng qua, hầu như đều là bốn người cố định luân phiên thẩm vấn, hai bên đều rất quen thuộc chiêu thức của nhau. Nhìn xem hôm nay đến lượt ai, hắn cũng dễ bề nắm bắt.
Thế nhưng ngoài dự đoán, người ngồi sau bàn án không phải bất kỳ ai trong bốn người cũ, thậm chí cũng không phải là các quan viên khác trong Đề Hình Ty, mà lại là một người quen.
Trần Đốc Tài kinh ngạc tột độ, thế mà quên mất nên xưng hô thế nào, buột miệng thốt lên: "Cố Diên Chương!"
Trong giọng nói đầy vẻ kinh sợ.
Ba chữ kia vừa thốt ra, hắn lập tức tỉnh ngộ, vội vàng nghĩ cách chữa cháy.
Cố Diên Chương ngồi sau bàn án, coi như không nghe thấy, chỉ vào chiếc ghế đối diện nói với Trần Đốc Tài: "Trần quan nhân, mời ngồi."
Trên bàn chỉ bày một ấm trà không lớn, ngoài ra còn có ba chén trà.
Cố Diên Chương trước tiên nhìn dung mạo Trần Đốc Tài, thấy hắn sắc mặt tái nhợt, khuôn mặt còn hơi sưng, dưới mắt hằn lên quầng thâm, tơ máu trong mắt có thể nhìn rõ, vẻ mặt đầy mệt mỏi, liền biết người này chắc hẳn đã lâu không ngủ ngon giấc.
Chàng bảo người bên cạnh: "Đi lấy chậu nước cho Trần quan nhân."
Trần Đốc Tài lúc này mới chuyển sự chú ý sang, để ý thấy người đang ngồi cạnh Cố Diên Chương là một vị quan trẻ tuổi, trông cũng có chút quen mắt, dường như là người cùng đi tuần tra Ung Khâu huyện lần này.
Vị quan nọ hành động rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bưng một chậu nước vào, đang định đặt lên giá bên cạnh, thì nghe Cố Diên Chương nói tiếp: "Đem vào gian trong đi."
Nói xong lại quay sang nói với Trần Đốc Tài: "Trần quan nhân hãy đi rửa mặt đi."
Trần Đốc Tài vốn định từ chối, nhưng nghĩ đến việc mình đã lâu không được tắm rửa tử tế, thật khó lòng chịu đựng nổi, trong phút chốc bèn đứng dậy, không kiềm lòng được mà đi về phía gian trong.
—— Hắn sớm đã chẳng còn là đứa con nhà nông nghèo khó thuở thiếu thời, một số khổ sở, hắn đã không còn chịu nổi nữa rồi.
Trần Đốc Tài bước vào gian trong, vừa cho tay vào chậu nước, vắt khăn trong đó, lập tức rùng mình một cái.
—— Là nước đá!
Đá trong chậu chưa tan hết, lạnh buốt, Trần Đốc Tài dùng nước đá đó rửa mặt. Thấy trong phòng không có ai khác, hắn tiện thể lau người một lượt. Đến khi vắt khô khăn, lau khô toàn thân, cả người thoải mái đến mức gần như muốn thở dài.
—— Đây mới là cuộc sống của con người chứ!
Mồ hôi cùng bùn bẩn rất nhanh đã làm nước trong chậu trở nên đục ngầu. Trần Đốc Tài chịu đựng sự bẩn thỉu, tay cầm khăn, ngồi trên một chiếc ghế dựa, vốn định lau lại cánh tay, nhưng chẳng biết thế nào, ngồi một lúc, hai mí mắt cứ đánh vào nhau, gần như muốn thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, cửa bên ngoài bỗng nhiên bị gõ vài cái, có người gọi: "Trần quan nhân!"
—— Là vị quan nọ lúc nãy.
Trần Đốc Tài lúc này mới tỉnh ngộ, hóa ra mình vẫn đang ở trong Đề Hình Ty, vẫn là kẻ tù tội.
Lòng hắn dấy lên cảm xúc phức tạp khó tả, vội đứng dậy ra mở cửa, rồi bước trở ra.
Khi ngồi lại trước bàn án, trên bàn đã sớm bày một chén trà.
Cố Diên Chương ngồi ngay đối diện hắn, nói: "Trần quan nhân uống trà đi."
Trần Đốc Tài tê dại bưng chén trà lên, uống một ngụm.
Mát lạnh, hương vị đã lâu không nếm, chính là đậu khấu thục thủy.
—— Đây là thứ ngày đó Cố Diên Chương mới đến Ung Khâu huyện, hắn lấy ra đãi đối phương. Lúc đó chỉ tiện miệng nhắc một câu, nói bản thân hay dùng đậu khấu thục thủy, nghe nói thứ này có thể dưỡng thân.
Đầu óc Trần Đốc Tài đờ đẫn.
Mới vào chưa được một khắc, hắn đã cảm thấy như rơi vào một đống bông lớn, tung một nắm đấm ra mà không chút điểm tựa để dồn sức.
Đầu óc hắn vẫn luôn nhắc nhở bản thân, tuyệt đối không được buông lỏng cảnh giác. Lần này đối phương chắc chắn là có sự chuẩn bị mà đến, không biết sẽ bị thẩm vấn thế nào, nếu bị đối phương dắt mũi đi, sau này sẽ hoàn toàn không còn đường lui.
Thế nhưng bị giam trong phòng tù của Đề Hình Ty gần một tháng, lại không nhận được bất kỳ tin tức nào từ bên ngoài, càng không thể chắc chắn liệu có người đến cứu mình hay không, tinh thần của Trần Đốc Tài đã sớm căng thẳng đến cực hạn.
Lúc này, cách bài trí đơn giản trong phòng, một chậu nước rửa mặt mát lạnh, một chén đậu khấu thục thủy, không hiểu sao lại khiến Trần Đốc Tài cả người không còn chút sức lực nào.
Lúc đến, đầu óc hắn vốn vô cùng tỉnh táo, nhưng giờ phút này, đã hơi buồn ngủ.
Cố Diên Chương đợi hắn uống trà xong mới mở lời: "Trần quan nhân, mấy vị ở Đề Hình Ty đã nói chuyện với ông suốt nửa tháng qua, vì ông việc gì cũng không biết, nghĩ tới chắc là thật sự không biết. Cho nên lần này tôi cũng không phải đến để hỏi chuyện. Tôi hôm qua mới về kinh, trên đường đi ngang qua hai huyện Trung Mưu, Tường Phù, tình cờ gặp mấy người, lại còn là chỗ quen biết cũ của Trần quan nhân — họ nói với tôi vài chuyện, rất lạ lùng, tôi chỉ kể lại mấy chuyện đó cho ông nghe một chút mà thôi."