Yuki chưa bao giờ thấy Leonard Parisi giận dữ bao giờ cả. Mọi người gọi ông là Red Dog, tóc đỏ, cao, nặng gần một trăm ký, thường thì rất lịch thiệp, nhã nhặn và ra dáng trịnh trọng - nhưng ngay lúc này đôi mắt đen thẫm của ông như đang tóe lửa khi ông co tay và đấm mạnh xuống bàn.
Mấy dĩa đồ ăn Trung Quốc còn thừa nảy lên, văng tung tóe.
Năm ủy viên công tố mới vào làm đang ngồi xung quanh bàn tỏ vẻ sững sờ, chỉ trừ David Hale, người có nhận xét dở hơi rằng vụ Brinkley chỉ là một vụ “dễ thở”.
“Chẳng có vụ nào là dễ thở cả”, Parisi gầm lên.
“OJ là một vụ như vậy đấy”.
“Robert Durst”, Yuki nói.
“Đúng rồi”, Parisi nói, chằm chằm nhìn tất cả bọn họ. “Durst thừa nhận rằng hắn đã giết người hàng xóm, chặt ra thành từng khúc rồi quăng xuống biển - vậy mà một người trong ban hội thẩm lại tuyên bố hắn ta "vô tội”.
“Và đó là thử thách của chúng ta với vụ của Brinkley đó David à. Chúng ta có đoạn băng ghi âm lời thú tội của hắn và rất, rất nhiều nhân chứng. Hành vi của hắn được ghi hình. Mặc dù vậy, lại không hề dễ thở chút nào hết”.
“Nhưng, Leonard này”, Hale nói “đoạn băng quay cảnh bắn người chính là bằng chứng hữu hiệu chống lại hắn. Nó phải được thừa nhận và không thể chối cãi được”.
Parisi cười nhếch mép “Anh cứng đầu quá đấy, David ạ. Tốt thôi. Mọi người đều biết Rodney King chứ?” Parisi hỏi, nới lỏng cà-vạt ra một chút.
“Rodney King, một người da đen chịu án treo, không chịu để cảnh sát kéo xe về bãi sau khi bị thổi phạt vì chạy quá tốc độ. Anh ta bị bốn cảnh sát da trắng lôi ra khỏi xe và đập cho đúng năm mươi sáu cú ra trò, máu me bê bết, tất cả đều được thu hình vào một đoạn băng. Vụ đó đã được đem ra xét xử. Mấy tên cảnh sát đó được tha bổng, và điều đó đã tạo nên cuộc xung đột chủng tộc sâu sắc ở Los Angeles.
“Vì vậy cuốn băng cũng không làm cho vụ án đó trở nên dễ thở. Và có lẽ đây là lý do tại sao: Lần đầu tiên khi xem cuộn băng về Rodney King, anh thấy kinh sợ. Lần thứ hai, anh tỏ ta bối rối, lúng túng. Nhưng khi anh xem đi xem lại nó và đến lần thứ hai mươi thì não anh đã rõ hết mọi góc cạnh của cảnh tượng đó, ghi nhớ nó, chắc chắn là vậy, nhưng độ sốc đã mất đi rồi.
“Mỗi một người trên đất nước này, với bộ TV và đầu đĩa, đã mở đoạn băng của Jack Rooney quay cảnh Alfled Brinkley bắn giết người bừa bãi trên tàu, xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần. Cho đến giờ thì nó đã mất đi độ sốc rồi. Hiểu chứ?
“Đó nói lên điều gì, cuộn băng là bằng chứng không thể chối cãi. Chúng ta nên thắng vụ này. Và chúng ta sẽ làm tất cả những gì có thể, làm hết sức mình để đưa Brinkley lên ghế điện.
“Nhưng chúng ta sẽ phải đấu trí với một luật sư được chỉ định biện hộ hết sức thông minh và ngoan cường như Barbara Blanco”, Parisi nói, dựa lưng vào ghế ngồi. “Và cô ta không phải nhận biện hộ vụ này vì tiền đâu. Cô ta tin tưởng thân chủ mình, và ban hội thẩm sẽ cảm nhận được như thế.
“Vì vậy chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thứ. Và đó là phần cuối của buổi thảo luận hôm nay”.
Một bầu không khí yên lặng thể hiện sự kính trọng bao trùm khắp phòng họp. Len Parisi quả là một “ông trùm” ở đây rồi.
“Yuki, có điều gì mà chúng ta quên chưa bàn tới không?”
“Tôi nghĩ chúng ta đã bao quát, thảo luận xong hết cả rồi”.
“Cảm thấy phấn chấn chứ hả?”
“Vâng, thấy phấn khích lắm Len ạ. Tôi đã sẵn sàng rồi đấy. Không thể đợi lâu hơn nữa”.
“Chắc rồi. Cô mới hai mươi tám tuổi thôi. Nhưng tôi cần ngủ đủ giấc cho khỏe. Hẹn gặp lại cô tại đây vào bảy giờ ba mươi sáng ngày mai. Mọi người, hãy giữ tinh thần thoải mái nhé. Chúng ta sẽ có thêm một buổi phân tích vào cuối ngày mai đấy”.
Yuki chào đồng nghiệp và rời khỏi phòng, cảm thấy mình là người đầy trách nhiệm và may mắn khi sáng ngày mai sẽ được là phụ tá thứ hai của Leonard Parisi.
Và bất chấp lời cảnh báo có vẻ phóng đại của Parisi, Yuki cảm thấy cực kỳ tự tin. Brinkley không phải là OJ, cũng không phải là Robert Durst. Hắn ta không có được sự ủng hộ và chiếu cố của giới truyền thông, không dành được một thiện cảm nào hết. Chỉ cách đây vài tuần thôi hắn ngủ vật vạ ngoài đường với một khẩu súng hạng nặng trong túi. Hắn sát hại bốn người không quen không biết.
Chẳng có đường nào ban hội thẩm lại tạo cơ hội thả tên giết người điên loạn đó tự do đi lại trên đường phố San Francisco lần nữa. Nhưng có khi nào sẽ như vậy không nhỉ?