Triển Lãm Thuộc Địa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Do con chẳng bao giờ đến thăm bố nên có những lúc bố nhủ thầm có lẽ chỉ nên nói chuyện với luật sư của bố thôi. Ít ra, các luật sư còn có hẹn. Và bao giờ họ cũng có mặt ở nơi đã hẹn, và chăm chú nghe khách. Và tìm những lý do để miễn tội, dù khách phạm phải tội gì. Ngược lại, các cậu con trai thường đổ lên đầu bố họ đủ mọi thứ tội vì chuyện không đâu.

Có những lúc bố tự nhủ có con trai chẳng để làm gì. Thà nhờ luật sư còn hơn. Đúng thế, hoan hô các luật sư! Trả tiền cho luật sư là một chỉ tiêu nhẹ tênh và thoải mái nhất. Trong khi đó, nuôi dạy một đứa con trai, đúng là, vào trường hợp tốt nhất, nuôi nấng sự vắng bóng của nó.

Con bỏ qua cho bố sự mất bình tĩnh này, nhưng hồi ức đôi lúc chán ngấy. Bỏ quá cho bố, đó là bố muốn con hãy vui lòng đến đây, để bố nói qua con rõ về địa điểm tuyệt vời nơi bố đang chuẩn bị cho vụ án của bố. Đúng theo lời ông luật sư uyên bác người Nice của bố đã nói, khi nhìn phong cảnh này, “tuyệt, khung cảnh quan trọng thực”. Ở số 13 đường dốc Wester Wemys, Cannes – la –Bocca có một ngôi nhà kiểu nông thôn, xung quanh có tường cao gắn bằng tường thành và trông ra biển, nhưng không hẳn thế, hơi nhấp nhô như ánh mắt nhấp nháy của người đàn bà có chồng. Tường ngăn màu son như thường thấy ở dưới ánh mặt trời nước Italia. Ngôi nhà đồ sộ nhắc đến thời kỳ vàng son của các gia đình có các bà vợ theo đạo Gia tô, đông con cái mà sự chi tiêu trong nhà lại thấp. Mảnh vườn vây quanh khá rộng trồng nhiều loại cây địa phương như thông trắng, bạch đàn và nhiều cây lô hội thân vươn lên cao trông khá kiêu hãnh và rồi lại cằn cọc, một sự kế tiếp nhau xúc động chung cho tất cả các loài rắn rỏi trên hành tinh. Ngoài ra còn có những vò bằng đất nung trồng các cây mỏ hạc và sen cạn, những thùng trắng có bánh xe ở đấy vươn ra các cây cam (hỡi ôi, loại cam chát) và cây chanh (hỡi ôi, loại nhanh nhạt mặc dầu hàng năm có ghép cành). Nhà xây theo kiểu chữ U. Từ trái sang phải: cánh nhà phía Tây mà chúng ta ở: đoạn ngang của chữ U (có thư viện ở tầng một, phòng ăn mùa hè ở tầng trệt) và cánh nhà phía Đông dành cho chủ nhà.

Những người chủ nhà thường ít đến nghỉ, có lẽ do bị dồn dập vì công việc ở Paris. Sáng hôm họ đến, ta thường bị thức giấc vì tách chén va vào đĩa, tiếng dao ăn chạm vào bình đựng bơ… Chăng là, họ có thói quen vừa ở tàu đêm xuống là điểm tâm ngay ở trong sân, mặc dù thời tiết thế nào, và họ gào lên là đời sống ở Paris êm dịu, sáng sủa thế nào và vui nhộn như điên…

Rồi họ đến các phòng của họ và ở lại đấy, như vậy, đối diện với chúng ta trong cảnh bên kia của chữ U.

Cuộc sống đối diện ấy không phải là không thú vị, bởi chúng ta thường trao đổi với nhau nhiều nụ cười thân thiện qua các ô cửa sổ. Ít ra nó cũng đã buộc bố phải xét lại vị trí làm việc của bố. Thực tế, đôi vợ chồng chủ nhà, bà vợ rất khả ái về hình dáng và có giọng nửa the thé nửa khàn khàn, khá giống tiếng ve kêu ở vùng ngoại ô Auch, bà ấy là một người đoán chiết tự.

Đây là láng giềng đáng sợ đối với một người như Gabriel,có thể bị uy hiếp về hai mặt: với tư cách là biên tập viên và là kẻ bị truy tố. Ngay hôm đầu tiên, bố đã nhận thấy thủ đoạn của bà ta, bà thường nhìn trộm về phía bố. Bà muốn đánh cắp tình thân của bố. Chắc chắn là thế. Qua một dòng chữ viết của bố (tròn, nhỏ, loằng ngoằng) là bà sẽ biết được tất cả bí mật của bố. Bố tin rằng bà ta thành thạo, giỏi là đằng khác trong nghề nghiệp. Bà ta có thể căn cứ vào động tác của bố để nhận ra được hình dáng những chữ viết của bố, và căn cứ vào cách bố phóng chữ để biết được văn phong đầy giới tính của bố. Bố nên lánh đi. Bố chỉ viết sau bức rào chắn bằng sách, như một chú học trò giỏi trong bài dịch thi tiếng Latinh. Bà chỉ nhìn rõ đầu bố. Một cái đầu đầy lo âu, bởi vì thuật chiết tự không phải là phương pháp duy nhất về ăn cắp. Bố biết có những nhà chuyên môn phỏng theo cấu trúc của một cái sọ để biết được sức mạnh hay nhược điểm của những cá tính đáng ngờ. Hãy cảnh giác! Có thể bà ta cũng biết thuật này. Tốt nhất là làm việc với cửa đóng rèm che. Nhưng Gabriel lại rất cần khoảng trời để chuẩn bị vụ kiện. Anh thỉnh thoảng nhìn trời, và chỉ riêng sự hiện diện ấy của trời màu xám xanh hay đỏ tùy theo ngày giờ, trên mái nhà, là đủ nhắc anh không nên nói dối nhiều quá và nên bám vào sự thật. Trong một căn buồng đóng kín, ai có thể biết được Gabriel của ta sáng tác gì?

Bố thấy ít phải lo sợ về ông chủ. Quần áo của ông làm bố yên tâm: rộng quá. Con người ấy, chỉ thích mơ mộng, thích buông thả tâm hồn. Lái thuyền buồm vòng quanh thế giới? Sáng tác một kịch bản sân khấu? Một ngày nào đó, chúng ta sẽ trao đổi kinh nghiệm với nhau. Chúng ta ta có thể tránh mặt không nói điều gì. Các hiệu ăn của thành phố Cannes cổ kính đều có những bàn ăn kín đáo, tiệc tùng bắt buộc. Hai ta sẽ ngồi lâu để nói chuyện với nhau trước sự nổi giận của các bà vợ gọi hỏi nhau qua cửa sổ: Bà có thấy chồng tôi không? Thưa bà, không, còn bà có biết Gabriel của chúng tôi không? Cũng không, tôi vừa định hỏi nếu… Đầu tiên, họ lo lắng rồi sau đó tức giận, Và không gì công hiệu để gắn bó một tình bạn giữa đàn ông với nhau bằng sự tức giận của phụ nữa. Bố sẽ kể lại câu chuyện về cao su ông ta nghe, còn ông ta sẽ hướng dẫn bước đầu cho bố về giấy bởi vì đó là lĩnh vực của ông ta. Rồi ông ta sẽ thú thật với bố điều mơ mộng của ông, việc ông ta đang chuẩn bị và vì sao mà ông ta lại mặc áo len chui đầu, áo vét màu rộng thùng thình.

Thôi, giải lao đã hết. Con cố đến thăm chúng ta, các bà mẹ của con và ta, một ngày nào đó. Còn bố, bố tiếp tục.

cắt cổ bà, chia nhau thịt. Đây là suất để phần anh.” Tôi đã sưu tầm lại được câu chuyện đó. Nó nằm trong cuốn Ngữ pháp tiếng Tamachek, do Louis - Joseph Hanoteau biên soạn, ông là một vị tướng và người uyên bác, sinh và mất ở Decize (1814-1
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Erik Orsenna

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.