Và giờ đây.
Chúng tôi lại ngồi bên nhau, vào buổi chiều.
Clara và Gabriel.
Ông Louis đã đi mất. Bà Élisabeth cũng vậy. Ông Markus cũng vậy. Bà Marguerite đã đi Mỹ.
Ann vì có công việc ở Monaco, nên sẽ về muộn hơn.
Và thế là cả ba chúng tôi đã thoát chết.
Ngoài những hoài bão lớn, gia đình Orsenna và Knight đều có cái đặc biệt giống nhau là sự tan biến. Họ mất đi mà không để lại thân xác. Vì vậy, Gabriel không rời mắt khỏi Ann và Clara. Ông thấy họ đẹp và họ có thể biến đi như những người khác.
Chúng tôi ngồi ở hàng hiên quán cà phê, ngay đầu phố Antibes. Chỗ đó rất khó chịu trong thời gian Liên hoan, nhưng bây giờ lại rất yên tĩnh, rất đáng yêu.
Chúng tôi vừa uống rượu khai vị vừa đưa mắt nhìn những người đánh cá trở về.
Đó là giờ mà Bảo Đại đi dạo hàng ngày. Hai tay bảo vệ của ông, bảo đảm cho hành tung bí mật của ông, vì người ta chỉ chú ý đến hai tay này. Chúng to tiếng, chúng cãi nhau, chúng chửi nhau bằng tên những con ngựa. Chúng ngày nào cũng đi Cagnes-sur-Mer trong khi cựu hoàng đế ngủ trưa. Đó là thời gian lý tưởng cho một cuộc ám sát. Nhưng ám sát một cựu hoàng đế để làm gì?
Một vài lần, tôi nghĩ là Côte d’Azur cũng giống như Đông Dương. Đó là chuyện bình thường, vì phần lớn số giấy bạc kiếm được ở đằng kia, lại được đầu tư vào vùng này. Và tất cả mọi người đều đợi cái chết đến, ở đây cũng như ở đằng kia.
Thế đó.
Tập hồ sơ đang ở trước mặt chúng tôi. Gabriel luôn giữ nó bên mình. Đi đâu ông cũng mang theo trong chiếc cặp học sinh. Ông mong rằng một ngày nào đó, cuộc thẩm tra lại nối tiếp và ông sẽ lại được nói về bản thân mình, về cuộc đời mình trước một ban hội thẩm, vì Ann và Clara thì không chịu nghe ông nói như ông mong muốn. Trong bức thư tưởng tượng, ông Louis cũng đã đoán trước được sự vô tình đó.
Những thủy thủ, chắc hẳn là họ rồi, đang sơn lại các con tàu cho mùa hè.
Người ta đã dùng hết bao nhiêu sơn trắng mỗi năm, trước khi mùa hè tới? Những câu hỏi như vậy vẫn thường đến với tôi. Khi vừa mới nghĩ ra lời giải đáp thì một câu hỏi khác đã lại xuất hiện… Vì vậy, các bà ấy thấy tôi luôn im lặng.
Clara trân trọng chiếc cặp học sinh, cái cặp giữ tám trăm tờ giấy của Gabriel, Clara đưa mắt nhìn Gabriel.
Một cậu thiếu niên tóc vàng, đang chơi bóng đá dưới lùm cây phong. Cậu chạy theo quả bóng, cậu đang dẫn bóng. Cậu để hết tâm trí vào đó. Nhưng người ta thấy ngay rằng nước da của cậu đã không chịu nổi sự gắng sức. Một nước da trắng nhợt bỗng trở nên đỏ bừng. Gabriel có thể đoán trước sự gì sẽ xảy ra với cậu bé. Một buổi chiều thứ Năm, huấn luyện viên của cậu bé sẽ gọi cậu đến một góc sân, đặt tay lên vai cậu và nói rằng cậu phải nhường lại chân cánh phải của đội bóng I cho người khác và em - hãy - hứa - với - tôi - rằng - em - sẽ - tiếp - tục - chơi - thể - thao - nhé - thể - thao - rất - tốt - cho - sức - khỏe - đấy.
- Có lẽ là cậu bé này chăng? – Gabriel nói.
- Phải.
Bố mẹ cậu bé đang gọi cậu từ chiếc thuyền máy Ford trắng.
- Chúng ta có thể tặng cho cậu bé cái tên của chúng ta, Orsenna là một tên hay, - Clara nói.
- Và cho cả cuộc đời chúng ta nữa, cậu bé có thể sẽ tìm thấy hạnh phúc trong đó, - Gabriel nói.
- Anh nói có lý, - Clara nói, - đôi khi người ta cũng cần đến một bí danh.
- Và cả cuộc đời gắn liền với nó.
Họ không nhìn thấy bố mẹ cậu bé. Nhưng nghe giọng nói, người ta đoán ra rằng ông bố và bà mẹ hay hốt hoảng. Họ luôn sợ có chuyện gì đó xảy ra. Họ thuộc hạng người luôn nhắc nhở con: Con không được nhận bất kỳ cái gì của một người lạ, con rõ chứ!
- Anh hãy thử xem, - Clara nói. - Anh hãy đem cho cậu bé tập hồ sơ của chúng ta, rồi ta sẽ biết. Anh muốn em đi cùng với anh phải không? Người ta ít nghi kỵ khi ta đi hai người.
Theo thường lệ, sau bữa rượu khai vị, chúng tôi quay về Đường Wester Wemys, men theo con đường dưới thấp, giữa bức tường và đường sắt. Đó là đoạn đường mà tôi thích: chúng tôi cảm thấy an toàn hơn. Chúng tôi cầm tay nhau, tôi đi giữa, Ann ở phía trái, phía biển Địa Trung Hải, Clara ở bên phải, phía đường sắt. Gabriel liếc nhìn họ, hoan hỉ. Họ ở ngay bên ông; họ cao lớn biết bao, họ hơn ông hẳn một cái đầu. Thỉnh thoảng họ lại muốn đùa nghịch; họ nhấc bổng ông lên và đu đưa cứ như ông là một đứa trẻ, dù tóc ông đã bạc trắng. Họ cười đùa. Cả ba chúng tôi đều làm vui nhộn khách qua đường.
Gabriel không ưa những lúc đó, nhưng ông không nói gì. Ông biết rằng phụ nữ không ai làm mất cuộc vui của họ. Vì vậy, ông im lặng chịu đựng và mỗi lần bị nhấc bổng lên, ông lại hô: Nước Pháp muôn năm, điều đó càng làm cho Ann và Clara thêm vui vẻ. Ông cố gắng hạ xuống đất nhẹ nhàng và lấy lại hơi thở trước khi lại bị nhấc bổng và lại hô: Nước Pháp muôn năm, thôi, hãy dừng lại, nước Pháp muôn năm, nước Pháp muôn năm…