Một cặp rất ăn ý.
Điều chắc chắn đầu tiên: vợ của Gabriel xuất hiện.
Điều chắc chắn thứ hai: vợ của Gabriel biến mất.
Kết luận lại càng không rõ hơn: người ta có thể gọi sự gián đoạn ấy là “một cặp tốt” không?
Clara bao giờ cũng xuất hiện đúng lúc ấy, sáng Chủ Nhật, sau những cuộc thử lần cuối cùng, khi đường đua đã trở nên vắng vẻ và các xe đứng im, xếp hàng tăm tắp trước những vị trí của chúng, thợ máy cúi người bên máy xe. Thỉnh thoảng một chiếc máy gầm lên, rồi im tiếng. Một người nào đó thử các loa phát thanh : một hai ba, one, two, three, ein, zwei… tùy theo tường nước. Ngoài mùi bốc lên của riêng chúng ta, dầu bốc nóng, ét xăng “cải tiến”, là những mùi hấp hơi của đám đông: mùi dầu rán, bia, thịt lợn nướng, hành cháy. Các khán đài đông kín dần. Gabriel coi đây là giờ phút quyết định: anh xoa tay lên các bánh xe nhẵn và bánh xe có rãnh… cao su rắn, cao su mềm, rồi ngước mắt lên nhìn trời: không biết có mưa không?
Lúc đó Alsina, anh chàng trẻ tuổi nhiệt tình trong đội có nhiệm vụ mang bánh xăng uých tới cho chúng tôi và giải tán các người tò mò, lúc đó anh ta chạy đến:
- Ông Gabriel, ông Gabriel ơi, bà nhà đã đến, ông thật may mắn, bà chú ý đến ô tô bởi vì tôi… Janine…
Gabriel không trả lời. Không nhận ra điều ấy, anh hai lần đưa mắt liếc đồng hồ đeo tay, anh biết là đã đến giờ. Con tim anh đập rộn như mọi khi, và trời đất bỗng có một màu sắc khác hẳn, trắng bệch và phẳng lì, không có lồi lõm, trông như phông dàn cảnh.
Và cô ta xuất hiện, nữ hoàng Clara, cảm ơn Alsina, chà, hôm nay người đông thật, chào Maurice, cuộc đua xe khó khăn phải không, nhưng tôi tin ở ông, chào Georges, tôi không gây trở ngại gì cho ông chứ, tôi biết ông đang làm gì rồi, điều chỉnh cuối cùng, rồi Clara phân tán những nụ cười, những nắm tay trao đổi, làm ra vẻ xem đồng hồ, ba giời ba mươi mốt, chiều hôm nay không kéo dài chứ! Chào anh Gabriel, anh không vui khi thấy em à? Một bóng người dài ngoằng tiến lại phía tôi, váy sẫm, áo màu sáng, tóc cắt ngắn, trông ngồ ngộ; mốt này không hợp với cô ta, tôi soi mói những sơ suất của cô ta, những lỗi nhỏ. Son môi màu quá đỏ, một vệt nhăn hơi gợn ở mép trái, ồ! Nếu tôi có thể không yêu nàng nữa. Những bức tường thành quái ác không bao giờ đứng vững quá một hay hai giây. Người đàn bà nép sát bên tôi, anh Gabriel, anh không hôn em à? Theo anh thì liệu trời có sắp mưa không?
Tại sao bao giờ cũng chỉ vào ngày Chủ Nhật? Ngày lễ? Chắc hẳn cô ta thấy Gabriel hấp dẫn hơn vào ngày Chủ Nhật ư?
Chủ Nhật, ngày tốt đối với Gabriel, như người ta vẫn thường nói như vậy.
Thực tế, cô ta đến vì lo sợ.
Lý do khoa học và nghề nghiệp: sự lo sợ là tiền đề đầu tiên của các chuyên gia về tâm hồn. Các chuyên gia ấy có mặt trên trái đất là để làm dịu đi nỗi lo. Và làm thế nào để làm dịu đi thì lại không biết?
Với sự lùi lại của thời gian, mọi chuyện đều có thể giải thích được.
Cô ta vốn rất quý phái, rất giữ gìn ý tứ, thế mà lúc đó lại hiếu động xông vào, đầu quay tứ phía, áp sát, rồi rời xa, nhất là Gabriel, em không muốn quấy rầy anh, mũi cô ta run run, cánh mũi phập phồng, mồ hôi sâm sấp nơi thái dương… Gabriel đã bị cô ta lung lạc khá lâu nhưng không phải là tình yêu. Tình yêu là đấy, có thể, nhưng xa xôi, đóng vai trò thứ yếu, đã bị đè bẹp trước niềm đam mê nỗi sợ, trước cảm giác của cô ta được đi sâu vào tận đáy của bản chất con người, nơi phát ra những rung động.
Cho gần đến giờ xuất phát, cô ta lại càng xán gần các người lái xe, cô ta bám theo họ như cái bóng, kẻ thấy có người hâm mộ mình nên thường nói đùa cho đến phút chót, kẻ thì đi nhẩn nha trước các khán đài, dây buộc mũ đã thắt lại, tay đã đi găng, một vài kẻ ngồi bệt xuống đất, lưng tựa vào tường khán đài, mặt ngớ ra sửng sốt như những đứa trẻ trong sân vào ngày khai giảng, cô ta đứng nhìn đăm đắm vào các tay lái xe. Có những ngày Chủ Nhật Alsina an ủi Gabriel, không có chuyện gì đâu, anh tin tôi, tất cả các bà đều yêu các gã lái xe, tin tôi đi khi các bà ấy mà không quan tâm đến ô tô thì lại còn tồi tệ hơn. Cô ta thậm chí còn bám theo các tay lái xe đến tận cửa buồng vệ sinh, đứng chầu ở đấy, không dám tiến xa hơn nữa, nhưng qua những nếp nhăn trên trán cô ta người ta cũng đoán được cô ta đã có thu hoạch…
Sau đó, trong quá trình đua xe, cô ta đi thăm hỏi qua loa mấy cô bạn của các tay đua. Mấy người này không bắt chuyện lâu mà tái mặt đi mỗi khi nghe đám đông hò reo át cả tiếng động cơ ô tô đang gầm rú. Rồi cô ta quay lại tìm tôi, em không làm phiền anh đấy chứ, anh Gabriel? Hai chúng tôi cúi mình cùng theo một nhịp, chúng tôi theo dõi chiếc xe lao ra khỏi đoạn rẽ cuối cùng, số 24 từ lâu chưa thấy chạy qua? À! Nó đây rồi, nhưng không phải chiếc xe số 24, anh cũng thấy sợ à? Clara hét vào tai tôi và trong khi Etancelin vượt Caracciola, tôi thấy cô ta run rẩy ép sát vào tôi. Nói chung vào lúc ấy mưa bắt đầu rơi. Hoặc là người ta báo là có dầu trên đường đua ở đầu đoạn thẳng tại nơi hãm phanh, biết tìm ra cách nào chế tạo loại lốp xe bám trên đường có dầu? Hai chúng tôi ở bên nhau cho tới cùng, đếm các vòng, còn bảy, còn sáu vòng, cuối cùng lá cờ có vẽ bàn cờ đam hạ xuống. Họ lại đua vào Chủ Nhật sắp tới đấy, - Clara lẩm bẩm, - đúng là điên rồ, lại bắt đầu lại từ đầu…
Clara bao giờ cũng biến mất, cũng vào một thời điểm và bao giờ cũng với các kiểu ấy: vào Chiều Chủ nhật, sau khi trao giải thưởng.
Những người thắng cuộc đã nhận cúp, những bài diễn văn đã kết thúc và bây giờ chúc các anh ăn ngon… Tiếng vỗ tay lại một lần nữa nổi lên vang dội khắp căn buồng ăn rộng của khách sạn lớn màu trắng, ở đấy bao giờ cũng để lại những chiến tích của Giải Lớn. Người ta bưng ra những khoanh tôm he tưới nước sốt và Clara chuồn ngay. Gabriel cũng chuồn luôn.
- Anh đã chia tay với chúng tôi rồi à? - Các bạn anh kêu lên.
- Không có anh thì…
- Ông phù thủy của các xăm lốp...
- Thôi, chúng tôi hiểu rồi, tình yêu…
- Tình yêu nào? - Các bà ham mê ô tô kêu lên, mắt nhấp nháy, họ bứt ra, trong một giây lát, khỏi cơn mơ mộng của họ (lần này ta sẽ qua đêm với người lái xe nào vừa thoát nạn?).
- Gabriel, chúc anh may mắn!
- Cần gì phải chúc anh ta may mắn. Gabriel bám chắc con đường tình yêu như săm lốp bám đường.
Gabriel nghe thấy đằng sau những tiếng náo động của ngày hội lặng dần và những bước chân của Clara gõ cốc cốc trên đá hoa. Như vậy là bao giờ cô ta cũng theo mình, mình chẳng dám kiểm tra nữa. Anh cố rướn vươn người thật thẳng. Chỉ có những người cao lớn và ung dung mới được phép bước chân vào nơi sang trọng; chỉ có họ mới có quyền vượt qua các biển cả lấp lánh của phòng đại sảnh và cặp bến bờ dốc đứng bằng gỗ dùng làm chỗ đón tiếp khách.
Người ta làm ngơ cho những người bật nẩy. Nếu có lệnh của người gác cổng có toàn quyền là họ bị tống ra ngay.
Một người phục vụ mặc áo xanh đỏ đã mở sẵn cửa. Ông Gabriel, ông cho phép tôi (phía sau họ, ở đằng đó, tiếng vỗ tay vẫn tiếp tục nổi lên.) Ông Gabriel, ông hãy thư thư cho.
Gabriel nhìn tấm panô dạ màu hoa cà đính chữ màu ghi: phòng khách Wagner (hay Victoria, hay Garibaldi, tùy theo từng nước): “21 giờ, Giải Lớn Ô tô (tiếp khách riêng). Anh Gabriel, anh đừng nên có bộ mặt rầu rĩ như vậy, em cần phải có thời gian. Xe tắc xi, Clara yêu cầu. Thưa bà, xin bà chờ cho khoảng năm phút.
Rồi Gabriel tiếp tay cho người đàn bà bị biến mất. Nghĩa là anh đỡ Clara bước xuống cầu thang.
Một người phục vụ khác che ô và xe tắc xi liền đi ngay, em thực may mắn, vừa vặn có chuyến tàu đi Paris, anh Gabriel, ta đi nghỉ một tuần lễ. Hai chiếc đèn đỏ ở đằng sau biến sâu vào đêm tối, ở đấy, có nhẽ là có thời gian, thời gian tạo dựng nên những cặp ăn ý.