Một cặp rất ăn ý (tiếp theo).
Ann là em vợ ta. Ngoài ra, là bạn ta. Nhưng trong tình bạn của chúng ta phải hiểu cho rõ, xác thịt được độc quyền.
Và độc quyền là duy nhất trong đời.
Một buổi gặp nhau. Ann thường tự nhủ và Gabriel tự hứa, lần này chúng ta phải nói với nhau, lần này phải bàn luận, phải tìm hiểu nhau, phải trao đổi những tin tức về nghề nghiệp của chúng ta từ ngày duy trì tình bạn ấy… Nhưng độc quyền vẫn ngự trị và vẫn cái lực đó đã xô đẩy người nọ sát vào người kia, không ai có thể cưỡng nổi lực đó vào giây lát hai người gặp nhau đã khiến họ bứt khỏi cuộc sống trong giây lát đó, đẩy họ vào một căn buồng, vẫn căn buồng ấy và khi thân xác họ bình tĩnh trở lại, nó buộc họ phải im lặng.
- Xin lỗi anh, - Ann nói, - em có một cuộc hẹn…
- Em thứ lỗi cho anh, - Gabriel nói, - anh phải đi đây…
Và một lần nữa, họ chia tay nhau mà chẳng hề trao đổi một lời.
Không phải vì mệt mỏi, trái lại, không phải vì cuộc gặp gỡ ngắn ngủi (nó kéo dài đến bốn ngày bốn đêm không bước chân ra ngoài), nhưng sự độc quyền, sự độc quyền rất ngạo nghễ của thân xác đã áp đặt luật lệ của nó.
Chúng ta không nói, hay nói rất nhanh, tráo giọng như những tên kẻ cướp gọi dây nói để đòi tiền chuộc hay là nói nuốt lời, tăng tốc độ nói để không bị lộ, để người ta không bao giờ biết được tiếng gọi xuất phát từ đâu.
Một điểm đặc biệt nữa của tình bạn giữa hai người, đó là sự đòi hỏi không hề thay đổi của Ann : chỉ đứng thôi.
Hồi đầu, trong những năm đầu của họ, Gabriel rất bực.
- Ann em, tất cả mọi phụ nữ đều nằm mà…
- Có thể. Hay đúng là như vậy. Nhưng dù thế nào thì không thể là em.
Và dần dần Gabriel hiểu rõ Ann: Ann có ít ra là ba lý do không muốn nằm.
1) Cô ta là phụ nữ và gần đây người ta cảm thấy trong không trung dội lên tiếng gầm của một cơn dông nhỏ, tiếng nói của phụ nữ đòi có tự do. Và Gabriel, vì công việc nghề nghiệp của mình, đã biết rằng một thắng lợi lớn, ví dụ như ở Mans, là hệ quả của muôn vàn sự chú ý và mang tính rất thuần phục: mời đúng lúc người lái xe đưa uống cà phê, nhắc lại rằng gã là người khỏe nhất để gã không cúi sụp mắt khi gặp đối thủ chính trong hành lang nơi các ô đậu xe trước khi xuất phát. Ann coi việc không nằm ngửa là một yếu tố thắng lợi. Sao lại không nhỉ?
2) Cô ta là một phụ nữ doanh nghiệp và các nhà doanh nghiệp, đàn ông cũng như đàn bà, không được ăn sẵn nằm dài.
3) Ngay buổi trưa và không kể đến một cuộc sống hoạt động nhất, cô ta vẫn giữ dưới mái tóc hung của mình một khuôn mặt có đôi má bầu bĩnh của những người phụ nữ mới ngủ dậy. Và để Câu lạc bộ ô tô biết được mọi thứ, nếu cần để lộ ra thân mật hơn nữa, thì nét nữ tính của cô ta không có vẻ khao khát, không hẳn là kín đáo mà tin cậy, rất dịu dàng, không mãnh liệt, như là thơ ngây. Nét trẻ con của một người đang ngủ. Tự biết thân thể mình đã để ngỏ trong giấc ngủ, Ann không muốn nhượng nhiều cho anh. Vì vậy cô ta không chịu kiểu nằm dài. Người Đẹp Ngủ Trong Rừng là một truyện cổ tích đã làm cho nhiều cô bé hoảng sợ hơn là người ta tưởng.
Thoạt tiên, Gabriel đã phải chấp nhận đòi hỏi lạ lùng ấy: em đứng thôi. Bây giờ anh thấy thích. Và khi nghĩ đến người phụ nữ ấy, anh không gọi là Ann nữa mà là: cô - nàng - chỉ - đứng. Up lady. Và anh tiếc rằng mình không phải là người Sioux hay người Guarani là người của những dân tộc hiểu đời đã không đặt cho nhau những tên thông dụng mà những tên uyển khúc. Anh có thấy cô - nàng - chỉ - đứng - thôi ở đâu không ? Chúc cô - nàng - chỉ - đứng – thôi ngủ ngon.
Chúng ta nói thêm rằng kiểu đứng của người đồng lạc là một điều bó buộc kích thích nhất. Như là vần trong thi ca. Với một người đàn bà đứng, người ra có thể luôn luôn thay đổi các kiểu và các bước chân gần như bất tuyệt. Chỉ cần để ý tới đồ đạc trong khách sạn. Người quản lý khách sạn chỉ để ý đến giường và sự vững chắc của giường. Trong trường hợp tốt nhất. Nhưng ghế, bàn tự do cót két, chao đảo và lung lay khi người ta sử dụng chúng một cách ít thương tiếc.
Bạn bảo rằng Gabriel khoe khoang, về thời gian của những sự gặp gỡ ấy (bốn ngày và bốn đêm, không ra ngoài, úi chà!) phải nghĩ ngoài giả thuyết ấy. Ann phải ngủ đứng như, người ta thường nói, như những con ngựa hay là cuối cùng cô ta bằng lòng nằm dài?
Sau mỗi cuộc giáp mặt ấy, chúng tôi nghỉ dưỡng sức như mọi người, nhưng nghỉ theo kiểu nào tùy ý. Và nếu Ann nằm dài, chắc chắn là như vậy, thì cũng không quên báo trước cho tôi:
- Nếu khi em nằm, anh đụng vào người em thì không bao giờ anh sẽ gặp lại em. Không bao giờ.
Tôi tin cô ấy. Những nàng Eurydice[1] không phải là chỉ có nhiều dưới lòng đất đâu.
Như vậy chúng tôi mỗi người tách riêng và không lẫn lộn với nhau như các người bạn khác trên cõi đời này và chúng tôi lấy lại sức.
Và mấy tiếng sau, chúng tôi lại là hai cá nhân mới, mới đối với mình và với người nọ người kia, lại tiếp tục trò chơi đứng của mình.
Tuy nhiên, chúng tôi phải thú nhận là có châm chước cho cái lệ gồm hai điểm, im lặng và nằm nghỉ riêng biệt ấy: trong một giai đoạn lấy lại sức, khi chúng tôi bám vào hai bên thành đệm tránh không để người nọ đè lên người kia trong rãnh giữa các đệm, giữa cảnh tĩnh lặng rất tương đối của khách sạn (tiếng nước rào rào của các bồn rửa mặt, tiếng tắt máy của xe buýt ở ngay dưới buồng, tiếng gầm của máy bơm), bỗng nổi lên tiếng nói, rất hiếm, của Ann:
- Bố mẹ em tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng sinh nhật cha Markus. Em cho rằng cha em sẽ được nhận Bắc Đẩu Bội Tinh. Chắc chắn là ông muốn anh cũng tới dự. Như trước đây.
Gabriel đến chậm.
Những cuộc thử nghiệm ban ngày đã kéo dài rất lâu.
Phải tìm ra những nguyên nhân khác nhau gây nóng lốp xe. Ma sát trên đường được thay thế bằng dải lăn và sự uốn cong liên tiếp theo hình má lốp. Các kỹ sư đã nghĩ ra một hệ thống đặc biệt khôn ngoan, bẫy ruồi: qua những dây cáp đặt thành vòng xếp thẳng đứng với vành bánh xe, người ta có thể nhìn thấy săm vận động trong lốp xe, do đó tiến hành những công việc đo lường cần thiết.
Mặc dầu những cuộc thí nghiệm ấy chủ yếu nhằm đảm bảo an toàn cho người lái xe, nhưng Gabriel vẫn không an tâm. Buổi làm việc vừa xong, anh vắt chân lên cổ chạy vội đến phố Louvois, nơi trú chân của gia đình Knight ở Paris.
Những người được mời đến đã ra về và việc gắn Bắc Đẩu Bội Tinh đã kết thúc. Ngôi sao trắng và vàng kim, mẩu ruy băng đỏ đã sáng chói dưới nụ cười của ông Markus.
- Ồ! Gabriel, hoan nghênh người bạn thật tốt đối với các huân huy chương!
Người ta đã thết tôi rượu sâm banh trong buồng tiếp khách nhỏ thân mật. Chúng tôi quây quần bên nhau tất cả năm người, như thời kỳ đẹp đẽ của ngày xa xưa, không cần phải mời mọc. Có thể là ông chỉ đợi thời cơ này thôi?
- Thế nào, anh Gabriel, - bà Élisabeth hỏi, - anh có thấy vui không?
(Người ta đã hiểu, Gabriel nói tóm tắt. Những câu người ta hỏi anh không quá ngớ ngẩn, cũng không quá độc địa).
Hai chị em, mắt đăm đăm nhìn cốc, ngắm bọt rượu và cười ngặt nghẽo, rồi kêu, cha ơi, mẹ ơi, thôi đừng làm rầy Gabriel nữa, giọng điệu đều đặn của quả lắc gõ nhịp. Một gia đình nhạc sĩ.
Bỗng nhiên bà Élisabeth nắm lấy tay ta. Anh Gabriel, tôi có chuyện muốn nói với anh, và bà kéo ta vào buồng ngủ, buồng thứ hai và là cuối cùng của nơi trú chân.
- Tùy mẹ, - Clara nói.
- Buồn cười thật, - Ann nói.
Ông Markus không nói gì.
Một khi cửa khép lại:
- Anh Gabriel, anh hãy nghe tôi nói đây, ông Markus và tôi, chúng tôi đã trải qua những cơn dông tố của chúng tôi. Tôi có thể chọn. Cơn dông của năm 1911 hay của năm 1917 hay là của bà có mớ tóc đỏ, có cái tai tuyệt vời, có thể nói như vậy! Tôi chỉ nói về cơn dông cuối cùng và nó đã kết thúc thế nào. Để anh có một chút lạc quan và cũng để kéo tai anh. Chuyện là thế này, vào ngày 1 tháng Hai, ngày xa nhau thứ một trăm ba mươi tư. Vì dạo ấy chúng tôi phải sống xa nhau, anh Gabriel, đã phải sống xa nhau. Cả chúng ta cũng thế. Nói ngắn gọn, có buổi hòa nhạc lớn ở Carnegie. Tất cả New York đều có mặt, tôi cũng dự, có Gerald đi theo, một người tuổi độ bốn mươi, đẹp trai, và lại là một chủ nhà băng, anh ta sán lại gần tôi đúng lúc. Những tay chủ nhà băng rất giỏi nghề lợi dụng sự xa nhau. Cứ nhìn họ điều hành sự vỡ nợ thì biết. Tôi nhận ra ngay Markus. Chắc chắn là ngồi ở chỗ tốt hơn chỗ của tôi, gần ngay sân khấu. Bên cạnh ông ta có một mụ đàn bà cao lớn, tóc hung, đúng là một mụ ngang tầm với vợ một tay chủ nhà băng. Không phải bàn gì nữa. Rõ ràng là ngang hàng với chúng tôi. Và bỗng nhiên, bắt đầu khúc nhạc khoan thai…
Cửa căn buồng khép không kín. Thường thường ở các nhà trọ là như thế. Gabriel nghe thấy hai chị em càu nhàu, tôi đi đây, tôi cũng đi, toàn là chuyện lố bịch, ông Markus yêu cầu họ ở lại.
- Anh Gabriel, anh nghe tôi nói chứ? Bắt đầu khúc nhạc khoan thai, ông Markus đứng lên. Và những tiếng rì rầm liền nổi lên, những tiếng rì rầm rất chanh chua:
“Thật khó chịu! - Ngồi xuống đi! - Ông ta không có vẻ bình thường!”. Tôi không thấy rõ vì lý do gì mà có sự tức giận ấy. Thường thường, thính giả dễ tính, dễ tha thứ hơn, nhất là đối với người già. Sau hết, người ta có thể mê nhạc và quá ham mê, nhất là ông Markus đi rón rén như những người Sioux, đi kiễng chân, đi nhón gót theo kiểu người muốn đi im lặng. Cuối cùng, khi ông đến gần tôi, tôi mới vỡ lẽ ông đi giày da vàng và lối đi rón rén làm giày kêu cót két như củi thông cháy trong lò. Nhà nghệ sĩ dương cầm trên bục cứ chơi, như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng tiếng đàn đanh hơn, nặng nề hơn và mất chất bay bổng. Chỉ thiếu chút nữa tiếng đàn sẽ xuống thấp để bò trên thảm trải sàn, và bị gót giày xéo bẹp và đó là điều mà ông Markus muốn như vậy. Ông ta muốn thể hiện thật rõ, ông bèn cúi xuống bên tôi. Ông chủ nhà băng đó sẵn sàng bảo vệ tôi, anh nghĩ có phải không, như các tay chủ nhà băng bảo vệ anh, bằng cách nhắc đi lặp lại, nhưng, thưa ông, nhưng, thưa ông. Thế là ông Markus bèn nắm luôn tay tôi, và cả hai chúng tôi đều rời phòng hòa nhạc mà không có người phụ nữ cao lớn tóc hung đi cùng, trong sự bất bình của mọi người và những tiếng cót két của giày màu vàng. Gabriel, tất cả điều đó cho anh thấy rõ rằng một người phụ nữ có quyền, anh hiểu tôi không, có quyền được yêu thích. Hơn cả âm nhạc. Thôi, ta quay ra thôi, họ đang sốt ruột đấy.
Ann và Clara đã mặc xong áo măng tô. Hai người lí nhí chào tạm biệt tôi, môi mím chặt, chỉ hơi khé mấp máy và ra về trước tiên.
Ông Markus tiễn tôi.
- Bà ấy nói với anh về đôi giày màu vàng à? Tốt thôi. Anh đừng sợ. Những sự ưa thích ở đàn ông bao giờ cũng không đầy đủ, như tôi chẳng hạn, tôi luôn miệng lẩm bẩm hát.
Gabriel thiếu chút nữa thì ôm hôn ông ta.
- Ngay cả khi?
- Đúng, ngay cả khi tôi.
Và Gabriel ôm hôn ông.
❀ ❀ ❀
[1] Vợ của Orphée, là một nhạc sĩ nổi tiếng trong thần thoại Hy Lạp. (N.D.)