Triển Lãm Thuộc Địa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V
V

❊ ❊ ❊

Một cặp rất ăn ý (hết).

Thời kỳ không vui vẻ. Mọi người sẽ nói với anh điều đó, phụ nữ vắng bóng làm người ta đau khổ hơn là những người phụ nữ đã khuất bóng. Thế mà… Dẫu rằng có cái mà phải gọi là sự thống khổ thì Gabriel bây giờ thú nhận: mười hay mười ba năm qua đối với anh là thời kỳ hoàng kim, thời hoàng kim về thú vui tình ái của anh.

Làm sao giải thích được sự vinh quang đột xuất ấy? Sự buồn phiền đã gọt rữa những đường nét của anh chăng ? Không. Con người béo bệu ấy có biến thành con người xanh xao không?

Không đâu.

Muốn hiểu được cái điều khó hiểu ta đành phải làm quen nhiều hơn về giới xe hơi.

Buổi tối những ngày Giải Lớn thì không có nhiều người lái xe đua. Phụ nữ muốn dành một người lái xe vào đêm đó thuộc hai loại: phụ nữ địa phương, được chính thức mời dự hay đã có thủ đoạn để len lỏi đến. Và phụ nữ ngoại quốc đi theo đoàn đua từ Giải Lớn này đến Giải Lớn khác, một số là chính thức, số khác là tạm tuyển. Để suy xét rõ hơn, chúng ta còn phân rõ hai loại chính thức: Loại dự giải nhiều năm (thích lâu bền) và loại theo mùa (thay đổi tình yêu thiên thu vào mỗi mùa xuân, thường là vào tháng Nãm, ngay sau giải Monaco). Nói gọn lại, việc phân loại không quan trọng, dù là phụ nữ địa phương hay phụ nữ ngoại quốc, phụ nữ đòi hỏi có một tay lái xe đua. Do đó, xảy ra nạn quá tải về nhu cầu. Có những tối Chủ Nhật, dăm ba chục cung phải đáp ứng tới hai trăm nhu cầu.

Đoàn đã có dịp để trổ tài. Muốn thỏa mãn khách hàng, người ta bèn làm tiền giả. Bất cứ ai cũng được gọi là lái xe đua, ngay cả đến người thợ máy mà không một bà phụ nữ nào có thể chấp nhận được (vì những móng tay cáu đen, ám mùi dầu mỡ, nhưng nhất là vì tính mạng họ không bị đe dọa, thế mà khách hàng lại muốn trước tiên là cảm giác rợn người, được thở than bên những người tử hình, tôi là món quà cuối cùng của họ…). Những phụ xưởng như Alsina chẳng hạn, chuyên đem bánh xăng uých và ngăn chặn bọn trẻ con tò mò, ngay cả những con trai cả của người chế tạo xe hơi vừa đỗ tú tài phần một và được mời đến như để nhận phần thưởng… cũng được coi là lái xe đua. Mọi người đều là những tay lái xe đua, chúng tôi đều tự gọi nhau là anh bạn lái xe đua thân mến. Sự lừa đảo rất dễ: người ta không nhận ra được mặt dưới cái mũ cát. Những giải địa phương nằm trong bảng và các giải quốc tế đều được bí mật với điều kiện là không ai đến săn trên đất của họ.

Và Gabriel ngồi lùi lại dưới mấy cây xanh để nhìn.

Anh cũng dễ dàng lợi dụng món bổng tự nhiên, những người chế tạo săm lốp cũng được gọi là lái xe đua như mọi người.

Nhưng, theo thói quen của mình, Clara vừa bỏ anh. Việc ra đi đó, bây giờ tuy là bình thường và dễ biết trước (ồ, dễ biết bao!), đã làm anh thấy nặng nề. Anh đã từng biết đến những thủ đoạn ấy mà không bao giờ tham dự.

Không, chính ở Paris, chỉ ở Paris, trong sự thân mật giữa các giới ô tô của thành phố Paris mà tình dục của anh mới nẩy nở.

Ai không biết thời kỳ ấy thì không thể hình dung nổi khu phố Maillot - Champerret là vương quốc, một vương quốc thực sự, với cả lễ phong sắc và dấu thánh, với những lái xe đua làm vua chúa, những thợ máy làm bọn phù thủy, những tên Boussac - Stavisky làm tài chính, những người chế tạo săm lốp làm người dắt dẫn và những tên viết thuê làm thầy cò.

Bây giờ tất cả đã tắt lụi, các tiệm nhảy đã đóng cửa, người ta đã thủ tiêu dần nơi ma quái đó, phần phía Tây của quận XVII, người ta đã mổ xẻ, lấy cớ để giải tỏa những chỗ nghẽn đường... công việc giao thông sẽ dẹp những môi trường đua của ô tô, ta sẽ rõ, rồi sẽ rõ...

Như trường hợp với hành sống: giải pháp duy nhất để không chảy nước mắt là đắp các hồi ức lên mắt. Rồi thời xưa quay lại. Thời của bãi chuột chết ở Đại lộ Verdun, một khu có hàng rào quây quanh một đường vòng, nơi mà đầu tiên người ta quẳng những con chuột lổn nhổn, một bãi đen nặng mùi xú khí. Khán giả phụ nữ trông thấy mà rùng mình. Rồi ông chủ chơi trò đánh cuộc về chó, những chú chó thiện nghệ được nuôi dạy về việc đi săn đó. Cả bãi đỏ ngầu. Khán giả nữ đi ngang qua rú lên và bao giờ cũng tìm được một người quen thuộc trong việc vỗ về ở một khách sạn nhỏ tại cửa ô Maillot.

Thời kỳ Lunapark, với làng của những người lùn, một địa điểm thích thú của các trẻ em và cuộc du hành lên mặt trăng dành cho các ông bố, bà mẹ, với đường đua hoành tráng nhất, cầu thang lắc lư, thảm lăn đảo mặt và những hệ thống quạt máy, một sự thách đố đối với chị nào mang quần cộc. Thời kỳ của Marius, người khổng lồ, cắn sợi dây, kéo một chiếc ô tô Rosengart tới sát tường thành, trong khi xe gài máy tăng tốc độ.

Thời kỳ Ballon des Ternes, kỷ vật của Bartholdi tặng Gambetta, một tác phẩm đẹp bị bọn Đức đem nấu chảy vào năm 40.

Rồi các chàng lái xe đua, tất cả các anh chàng lái xe đua, Etancelin và chiếc mũ cát két đội ngược, Chiron và khăn quàng cổ chấm đỏ, Nuvolari và con rùa nhỏ bằng vàng đeo lủng lẳng ở cổ, Caracciola người Đức, chỉ lái xe khá nhanh trong sương mù. Và André Dubonnet, người luôn lưỡng lự không biết nên chọn công việc lái xe đua hay uống rượu khai vị, và Ralph de Palm, người Mỹ, còn Varzi lẫn Sénéchal và Djordijaze... Tất cả những con người dễ bị lâm nạn tử vong ấy đều hấp dẫn và quyến rũ như ánh đèn cứu nạn. Họ còn sống hay đã là những con ma?

Phụ nữ muốn được rõ điều đó, họ không ngừng kiểm tra, họ níu chặt cổ những người lái xe đua, hai tay ôm đầu mấy chàng lái xe đua, các anh vẫn còn đây, các anh luôn ở tại chính nơi đó.

Vận may của Gabriel ở tại chính nơi đó.

Một lúc nào đó, những phụ nữ này sẽ cảm thấy mệt mỏi trước nỗi hoài nghi giữa cái sống và cái chết. Họ muốn có cái gì chắc chắn. Vậy thì họ quay nhìn vào ai? Đợi đến giờ của mình, phình cái bụng và những cái má của mình, từ bỏ tham vọng có bộ mặt hốc hác, phải phô những dấu hiệu bên ngoài của con người béo tốt: Gabriel đây. Lúc đó, ở tiệm khiêu vũ, ở hàng ăn, phụ nữ sẽ ngầm đổi chỗ để thỏ thẻ chào con người béo bệu. Và những ngón tay của họ dần dần phát triển những ưu điểm, đúng, những ưu điểm mà con người béo bệu trưng bày: bề mặt rộng rãi, những sự đụng chạm không ai biết được, cái chất này nẩy, khối lượng đảm bảo những hồi ức thơ ngây, rồi cũng có sự do dự bất thần mà không có cái ấy thì không có giới tính toàn vẹn, những tiếng hứ hự mà họ có khi tỏ ra thân mật hơn, lục sục hơn, này, nói cho tôi hay, những người béo bệu không phải là không dài, là không cứng... này nói cho tôi hay...

Lúc bấy giờ, ở bất cứ nơi nào, buồng thay áo, trên xe hơi, thang gác ở khách sạn hay ở nhà, buồng số 9, 14, 28 hay buồng ngủ của đôi vợ chồng, không quan trọng, rất khoái được người ta chú ý như vậy, say sưa vì được hau háu gần nhau (ồ! anh sống hiển hiện, các bà ấy nói, ồ! anh đúng là anh vv.), ý thức được sứ mệnh của anh (hoan nghênh tất cả những người béo bệu của trái đất và mở ra cho họ những triển vọng mới, nếu họ tỏ ra đúng tầm sức, vì tiếng tăm tình ái nhờ có sự giúp sức của các thợ cắt tóc lan nhanh như chớp, vậy anh nghiến răng lại, dốc sức đã dự trữ khi cảm thấy đuối sức và lẩm bẩm những nào là tôi làm thế là vì các người anh em béo bệu, anh cố trụ, mốt làm tình sắp thay đổi, thôi chào các anh chàng còm nhom, ồ! đúng thế, các bà nói, các anh lên tiếng đi, lúc đó, anh bèn nói rõ mọi điều, thưa các bà, mà chỉ những người béo bệu mới biết được thôi, Gabriel béo bệu đã là người thông dâm, thông dâm và còn thông dâm.

Và thôi kệ, nếu khi ngày đã sáng. Các bà khách giã từ anh mà chẳng để lại địa chỉ và lại ngây ngất với một con người hốc hác tầm thường.

Và thôi kệ, nếu có gặp lại Gabriel trên đường đua hay trong một tiệm khiêu vũ, các bà ấy làm mặt phớt lờ, ánh mắt của một bà tóc hung hay của bà tóc nâu có lướt qua anh để rồi ngừng lại...

Mặc các bà ấy.

Và càng tốt cho Gabriel, như vậy, các bà ấy giữ tiếng cho anh. Các bà ấy giữ được cho anh câu chuyện huyền thoại là người đàn ông duy nhất trung thành “của giới ô tô”. Có thể sánh ngang với Phillippe Etanceline, người bị vợ luôn bám riết không rời một bước (đó chẳng bao giờ là dấu hiệu tốt cả).

Vì cần phải phác họa một chân dung hoàn chỉnh về sự dâm dục của nhân vật chúng ta, chúng ta cũng nói đến công việc của anh, đến cách rất riêng biệt trong khi anh điều hành công việc.

Gabriel dậy sớm và cùng với bình minh đã đến trường đua, nơi sẽ diễn ra cuộc đua.

Và anh bắt đầu cuộc đối thoại lạ lùng của anh với đường đua. Anh hỏi nó, vỗ về từng mét một, đánh dấu từng chỗ gồ ghề hay chỗ lõm, tình trạng những chỗ ghép giữa các tấm bê tông, những nơi nguy hiểm mà sỏi đọng lại từ vòng này đến vòng khác. Tại các chỗ đường vòng, anh nằm dài ra để kiểm tra độ dốc, khả năng cho phép thực hiện đường vòng, những rủi ro có thể xảy ra khi gặp trời mưa, nước thoát và nước đọng, anh đứng dậy lấy quả bóng bằng mút đỏ ra, nó bật nẩy ở chỗ này, chỗ kia như thể đang tìm một kho vàng. Rồi dần dần, các vòng đua đáp lại lời hỏi của anh, mỗi đường đua theo cách thức riêng, Montlhéry thì chân thật, Nurbugring khinh khỉnh, còn Brookland thì mỉa mai... Nhưng tất cả các đường đua cuối cùng cũng để lộ hết mọi bí ẩn. Chúng báo cho Gabriel phải để ý ở đây, ở cuối đường vòng, ở trang trại có độ nghiêng không chuẩn. Các đường đua đã mủi lòng gấp đôi về sự lịch sử của Gabriel, anh bao giờ cũng cảm ơn chúng như người ta nhẹ nhàng vuốt ve một con ngựa và khi chậm rãi quay về bên các gian để xe trước giờ xuất phát, anh bối rối tự hỏi không biết nên chọn loại trang bị nào.

Cao su rắn? Bon hơn, đỡ mòn hơn, nhưng bám đường kém.

Cao su mềm? Bám đường nhưng lại hại vành. Trời mưa? Khá rắc rối, có thể có hai cách lựa chọn, hoặc dùng loại có gân ngang để thoát nước hoặc dùng loại gân dọc lõm để cuốn nước.

Mặt đường khô? Ta sẽ mạo hiểm dùng loại lốp nhẵn?

Và vì sắp tới giờ xuất phát, ồ! dù sao thì liệu Gabriel có bỏ địa hạt đáng tin cậy của kỹ thuật tinh thông để đi vào những khoảng trống có những sự việc thay đổi luôn luôn, mà trong đó chỉ có các nhà ảo thuật và các chính khách mới thấy thoải mái: tất cả các sự lựa chọn xăm lốp cho tốt đều là do tiên đoán (chúng ta có dồi dào chuyện này không?) và thỏa hiệp: những sự cân nhắc khéo léo của các cặp da bộ trưởng làm cho nội các được bền lâu.

Gabriel chỉ đưa ra được một thí dụ: Spa Francorchanps, 1930, Giải Lớn của nước Bỉ, người thắng cuộc Chiron, đã được sắp xếp đưa lên như thế này:

Bánh trước - bên phải: cao su mềm (để bám đường).

Bánh trước - bên trái: rắn trung bình (để có được độ bền chắc hơn).

Bánh sau - bên phải: mềm trung bình.

Bánh sau - bên trái: dứt khoát là rắn.

Đã có lần Gabriel chỉ với tư cách là một tay chuyên môn về xăm lốp, hoàn toàn không phải là chiến sĩ chống phát xít, vì cứ một mực vặn hỏi đất Đức ở Nurbugring, anh nghe thấy mảnh đất đó ì ầm ở phía dưới sâu trong lòng đất. Anh tự nhủ trước những cuộc đua: các tay lái dù có quặt theo chiều kim  đồng hồ, ở Mans, ở Bỉ, ở Sicile, ở Anh, dù có vặn ốc, vặn ốc, vặn những ê cu thế nào của châu Âu chăng nữa thì những sự cố gắng ấy cũng không thể đáp ứng được, lục địa cũng tan rã và sự bùng nổ không xa đâu.

cắt cổ bà, chia nhau thịt. Đây là suất để phần anh.” Tôi đã sưu tầm lại được câu chuyện đó. Nó nằm trong cuốn Ngữ pháp tiếng Tamachek, do Louis - Joseph Hanoteau biên soạn, ông là một vị tướng và người uyên bác, sinh và mất ở Decize (1814-1
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Erik Orsenna

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.