Họ trở về, bà Élisabeth và ông Markus.
Gabriel đứng một mình ở ga phía Đông để đón họ. Ông đứng đó giữa đêm khuya với bó hoa, dưới tấm bảng tàu ngày hôm sau.
Họ trở về, bà Élisabeth và ông Markus, theo sau là tất cả những người khác, sáu triệu người.
- Chúng ta đi ăn thôi, - Gabriel nói.
Thế rồi, ông đã mở cửa tất cả các nhà hàng ăn ở Paris, lớn cũng như nhỏ, các tiệm: la Tour d’argent, les Chez Georges, Chez Germaine, Au rendez-vous des pêcheurs, tất cả. Không biết ở Paris có đủ chỗ ngồi, có đủ đĩa, giỏ bánh mì và bộ đồ ăn cho sáu triệu người không?
Gabriel đi đi lại lại từ bàn nọ sang bàn kia, kiểm lại xem có thiếu gì không. Ông thì thầm: đây là bữa ăn đẹp nhất và lớn nhất thế giới. Ông cũng muốn nhảy. Ông hãnh diện về thành phố của ông. Ông đã quên chuyện Vel d’HivChỉ có một mình ông nói. Tiếng động, giữa sự im lặng của sáu triệu người, đã lay ông thức tỉnh.