Sau đó ít lâu, hai cuốn sách được xuất bản, đó là hai cuốn sách sinh đôi đẹp đẽ, một cuốn tiếng Italia và một cuốn tiếng Pháp: một sa mạc (của người Tartare), một bờ biển (của người Syrtes). Hai quyển sách này (quyển nào trước? Điều này không quan trọng chút nào), kể lại chuyện một thanh niên chờ đợi kẻ thù và kẻ thù lại không đến. Và cuộc đời anh ta run rẩy như những cô gái tân. Trời ơi, hắn có đến không? Chân trời đã run lên. Cái nóng nảy báo hiệu một điều gì đó, không nghi ngờ gì nữa. Sau biết bao thảm kịch, đến ngày Giải phóng, thật là kỳ lạ khi ta lại thấy cần phải hoảng sợ, phải tự nhủ: “Nó sắp tới, tuy rằng Nó vừa mới qua đi”, phải run sợ, phải thất vọng trước nỗi hãi hùng đã bị gián đoạn…