Dù có chiến tranh, công việc vẫn là công việc, và Ann vẫn phải qua lại Londres. Cô gọi điện cho Gabriel. Không, tôi không có cao su, thưa ông. Ông vẫn buôn bán đấy chứ? Chúng ta cùng làm một nghề. Vâng, thưa ông! Tôi sẽ đợi ông hồi mười bảy giờ ở chỗ cũ, thưa ông!
Trong đại sảnh của khách sạn, họ ôm hôn nhau, rồi rời nhau ra, rồi nhìn nhau, mặt đối mặt. Thân thể họ đã mất vẻ kiêu căng và sự ham muốn, chúng đã trở nên nhút nhát và không dám làm gì cả. Họ chỉ dám đề nghị với nhau một cuộc đi dạo.
Ở Londres vào tháng Mười, người ta chỉ nhìn thấy lá cây. Lá cây tràn đầy hè phố, vào cả trong nhà. Mùa thu là mùa dễ thấy nhất ở đây, hơn tất cả mọi nơi khác. Người ta đi trong mùa thu, trượt đi trên mùa thu. Bạn có thấy là thu đã tới không. Mùa thu nhắc nhở.
Trẻ em chạy trong các phố, cải trang thành ma cà rồng, thành bộ xương hay phù thủy. Chúng hát những câu ca như sau:
On may Jack O’lantern
I will put great eyes
they will be so big and round
he’ll look very wise[1].
- Có chuyện gì thế? Ann hỏi. Chẳng có gì hết. Cuộc sống tiếp tục. Trẻ em vui hội Halloween, hội hóa trang nho nhỏ của tháng Mười Một.
Khi đó Ann đặt tay lên cánh tay Gabriel. Cô nắm chặt. Và Gabriel nói: phải Clara, chúc em một ngày thu đẹp, một ngày tốt đẹp nhất, Clara, have a good Halloween[2], dù em đang ở đâu.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Anh trong nguyên bản:
[2] Tiếng Anh trong nguyên bản: chúc em ngày hội Halloween vui vẻ. (N.D.)