Sau khi bố Louis xin từ chức, chúng tôi cấm cung trong nhà cả tháng Tám năm 1900, cửa kín then cài như những kẻ thất tình. Chúng tôi nghe thấy tiếng những bức thư luồn dưới kẽ cửa và người qua đường hỏi nhau không biết ngôi nhà trống có bán không. Bà nội Marguerite cấm không cho chúng tôi ra ngoài: vì mọi người cứ ngỡ chúng tôi đã lên đường, không được để ai biết chuyện... Mỗi mình Gabriel được phép lẻn lọt ra ngoài lúc trời tối. Chú bước đi như một bóng ma, như chú nghĩ những bóng ma bước đi như thế nào, len lén sát tường đế mức suýt húc sưng cả đầu. Chú lẩn khỏi Levallois, đi đến tận Neuilly, đồng bằng Monceau để mua bánh mì, dầu, các thực phẩm thiết yếu. Chú phát hiện các khu không có có mùi gì, mọi thứ ở đây đều đắt hơn, nhưng xa lạ với gi đình Orsenna. Lúc quay về, không khí lại nồng mùi ngựa như mọi khi. Và bà nội Marguerite im lặng.
Bà nội đưa về phòng mình những kỉ niệm Mehico, thanh kiếm, tấm ảnh của Gabriel Đệ Nhất, của Eduardo G., người say mê mẻ câu lớn. Bà nội ngồi lì suốt ngày trên giường. Bà cứ nhìn đôi tay. Và im lặng.
Bố Louis chẳng quá lo lắng, nhưng khi Gabriel báo cho bố nhận rõ điều kỳ diệu, Louis thốt kêu lên, mở cửa, chú ý chăm sóc bà nội, bố đi mời bác sĩ. Điều kỳ diệu đó, Gabriel đã vô tình phát hiện ra, một ngày tương tự như mọi ngày khác, chú rình mò theo rõi bà nội qua lỗ khóa cửa. Bà nội chỉ có những cử chỉ không có gì đáng nói, đứng dậy rời khỏi giường ra hé mở cửa sổ. Thế nhưng, những động tác bình thường thường ngày này, đột nhiên xem ra lạ thường, tựa hồ như thoát ra từ một giấc mơ và buộc phải lại quay trở về trong giấc mơ. Mấy phút sau, Gabriel tự hỏi lý do của cảm giác mộng mơ. Lát sau, chú vỡ lẽ. Chú hiểu rõ rằng bà nội Marguerite, cuộc đời bà nội Marguerite không còn gây tiếng ồn ào nữa. Cả những chiếc lò xo giường lẫn quả đấm cửa sổ sẽ không kêu cọt kẹt nữa, cũng như sàn nhà không còn kêu răng rắc, trước đây, giường, đấm cửa sổ, sàn nhà là ba ổ gây tiếng ồn ào thực sự.
Vừa được thông báo, thoạt đầu bố Louis không muốn tin và rồi rất miễn cưỡng phải thú nhận điều hiển nhiên: đúng, cuộc đời bà nội Marguerite không còn gây tiếng ồn ào nữa. Lúc đó, bố thốt kêu lên và muốn mời bác sĩ. Gabriel níu giữ bố đúng lúc: bác sĩ thì làm gì được trong những trường hợp này? Sẽ kể bệnh gì với bác sĩ? Bà nội và mẹ chúng tôi vị đau bệnh im lăng? Cuộc đời bà nội và mẹ chúng tôi bị mất tiếng?
Hai bố con nhất trí tán thánh là để sau này sẽ mời bác sĩ đến khám và bàn luận rất lâu về bản chất ngoài dự kiến của nỗi buồn cô thế, một ngày nào đó, ngốn ngấu nghiến mọi tiếng ồn của một cuộc đời, một cuộc đời mà từ nay về sau ngân vang một cách vô dụng vì chẳng còn ai có mặt tại đó trên trái đất để dỏng tai chú ý tới bà nội. Không, chứng bệnh tương tự không nằm trong phạm vi y học, dù cho đó là y học nhiệt đới. Và hai bố con quyết định giữ kín nét độc đáo mang tính gia đình có thể ảnh hưởng tới bước đường công danh của con, bố Louis bảo, nếu người ta biết được... con thấy rõ điều bố đã nói với con, Gabriel, gia đình ta bị ốm, ốm nặng.