Triển Lãm Thuộc Địa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ii
Ii

❊ ❊ ❊

Ta không thể coi toàn bộ những thứ bao gồm tay, chân và cõi lòng được che phủ màu đen, trường hợp tốt nhất là màu xám, là cơ thể người phụ nữ, toàn bộ những thứ ấy có cuộc đời riêng, quá riêng tư và đau buồn dưới ánh mắt xanh của bà nội Marguerite. Hẳn là Gabriel đã ẩn mình giữa những cánh tay ấy, trong cõi lòng ấy hàng ngàn và hàng ngàn lần. Nhưng một bà nội không có cơ thể. Bố Louis cũng chẳng có cơ thể. Các ông bố chẳng có cơ thể. Người ta ngạc nhiên là bố mẹ chúng ta khuất bóng, vậy thì cái chết của bố mẹ chỉ là một sự trừng phạt những đứa con thờ ơ như chúng ta. Có lẽ nếu chúng ta chú ý hơn nữa tới cơ thể bố mẹ, bố mẹ chúng ta sẽ không khuất bóng. Hoặc quá cố ít hơn.

Cơ thể đầu tiên Gabriel quan tâm, cơ thể đầu tiên không cười nhạo anh, không chạy trốn anh. Cơ thể đầu tiên đón tiếp anh, chập nhận ánh mắt, những cuộc viếng thăm, những câu hỏi của anh. Cơ thể đầu tiên để mặc anh muốn làm gì thì làm, đó là London. Anh lao vào nói, nhưng một chàng sinh viên y khoa thất vọng lao vào việc giải phẫu. Do Sứ quán Brésil vắng vẻ do chờ mọi người, trừ người gác cổng bạch tạng đã đi nghỉ lễ Giáng sinh, Gabriel đã rảo cẳng bước ngang dọc. Anh lang thang và đắn đo ngày và đêm. Vào bất kỳ giờ nào. Khắp tứ phía, vào mọi thời tiết. Xác định vị trí các ký hiệu và hé mở các cửa. Dán tai xuống đất và áp tai vào các bức tường. Anh còn gõ gõ những chỗ nối của thành phố, để kiểm tra những phản xạ. Do đó đã xảy ra mấy vụ xô xát tại East End và bị bắt giữ ở công viên Hyde. Nhưng anh chàng bạch tạng đã can thiệp, nhanh chóng giải thoát anh. Gabriel đành lòng thốt kêu lên à! Anh cũng vậy à? Người Anh và người Brésil rất dễ tính trong những vấn đề thuần phong mỹ tục.

Và buổi tối, khi đã hiểu thấu đáo sơ đồ London, Gabriel phát hiện sự cuồng say rất đặc thù của người làm bản đồ. Tôi khuyên anh cứ thử xem. Cảm giác khá lý thú. Khi anh so lại trên tấm bản đồ những phát hiện trong ngày, trái tim anh đập chậm hơn, nhưng mạnh hơn, lòng anh cảm thấy tự hào, thế là anh là người chủ tuyệt đối những phố phường anh đã phác họa, các quảng tường, các bờ sông, thế là anh là cái thần của nơi chốn.

Gabriel đã rất nhanh chóng phân biệt rõ ba thành phố kề cận nhau gộp lại tạo thành London. Ở phía Đông là cảng. Trung tâm là các nhà băng, ở phía Tây, khu vực nhà ở. Vô vàn những thứ khác nhau trên khắp hành tinh dồn về phái Đông. Trung tâm, các nhà băng chuyển đổi mọi thứ thành sự giàu sang. Phía Tây, người giàu sang về sống tại đó. Phía Tây, nhan nhản những vật và người nghèo khó còn nghèo khó hơn cả nhứng vật đón họ trong cư trú của mình. Ở trung tâm, ngự trị giấy tờ, vì các chủ nhà băng quan tâm trước hết đến sự vệ sinh, không có chuyện gì vội vã hơn là chuyển đổi tiếng vỗ bập bềnh hôi hám của các vật thành những tín phiếu không mùi. Ở phía Tây, các khu vườn nơi người giàu rong chơi phát triển tốt.

Và Gabriel đi từ thành phố này của London sang thành phố khác, luôn thay đổi không ngừng hình bóng để giữ được bí mật và hòa vào đám đông. Đôi lúc anh chỉ cần một thứ vô nghĩa là đủ để thay đổi hình dáng. Một chiếc khăn quàng cổ, một chiếc mũ cát  két dẹt và anh là một công nhân bốc dỡ ở phía Đông. Chiếc mũ lò xo lén lút bật ngược lên khi đi dọc tháp London và Gabriel bước vào Cité nhưng một chàng thực tập môi giới và đến đầu phố Fleet street, lợi dụng một góc tối, sau khi khoác mảnh che ngực bằng ngà thì anh đã là người phụ hầu phòng của một gia đinh đáng tôn kính tại phía Tây, tại Belgravia Kensington hoặc Chelsea. Sự ngụy trang không ngừng này làm lòng anh tràn đầy tự hào. Anh có cảm giác bản thân mình là tấm gương lấp lánh phản chiếu mọi vẻ mặt của London và chỉ có bằng cách khéo léo dàn dựng kế hoạch. Đây, - một hôm anh bảo Hội Địa lý khi đưa Hội, nói đúng ra, một bức chân dung hơn là tấm bản đồ, - đây là bức chân dung thật sự của London.

Niềm say mê môn vẽ bản đồ không bao giờ nguội lạnh ở tôi. Càng có tuổi, tôi càng nhận thấy mối thiện cảm có phương pháp này tạo dựng tư cách của một con người, một môn khoa học rất cao, một loại hình sinh lý học thực sự về nơi chốn. Một ngày nào đó, tôi sẽ mô tả Cannes, bạn sẽ như người từ trên trời rơi xuống, bạn không thể tin được...

cắt cổ bà, chia nhau thịt. Đây là suất để phần anh.” Tôi đã sưu tầm lại được câu chuyện đó. Nó nằm trong cuốn Ngữ pháp tiếng Tamachek, do Louis - Joseph Hanoteau biên soạn, ông là một vị tướng và người uyên bác, sinh và mất ở Decize (1814-1
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Erik Orsenna

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.