Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Chương 18

❊ ❊ ❊

Theo các chuyên gia khí tượng học dự báo thì hôm nay trời sẽ mưa, nhưng mặt trời vẫn còn cao và trắng đục trên đầu. Khi Fred Brinkley chìa tay ra, hắn thấy rõ nắng đang xuyên qua tay mình.

Hắn luồn qua bóng tối của đường hầm tàu điện ngầm, nhảy lò cò trên những bậc thang dẫn vào ga Bart, nhà ga trung tâm thành phố, nơi hắn từng đến khi vẫn còn làm việc.

Brinkley cụp mắt xuống, bước đều trên nền gạch trắng viền đá granit đen quen thuộc, băng qua căn gác lửng, không nhìn lên những kẻ làm việc quần quật suốt ngày trong thế giới kinh doanh đang mua vé, hoa tươi và nước khoáng cho chuyến đi của mình. Hắn không muốn nhận lấy sự dò xét từ những bộ óc bã đậu đó, không muốn thấy những cái nhìn tọc mạch.

Hắn đi thang cuốn xuống đường hầm, nhưng thay vì cảm thấy bình tĩnh hơn, hắn nhận ra rằng càng xuống sâu, hắn càng trở nên kích động và giận dữ.

Giọng nói đó lại văng vẳng bên tai hắn, gọi tên hắn.

Cúi đầu xuống, Brinkley không rời mắt khỏi sàn, hát thầm ay, ay, ay, ay, Bart-a-lito-lindo, cố át đi những tiếng nói đó, cố dập tắt chúng.

Ngay sau khi bước khỏi thang cuốn xuống tầng ba hắn nhận ra sai lầm của mình. Sân ga đông nghẹt hành khách đi tàu đang trên đường trở về nhà.

Bọn họ giống như những đám mây xám xịt trên bầu trời khi cơn giông sắp sửa kéo đến, vận trên người những chiếc áo choàng sẫm màu, đôi mắt nhìn xoáy vào hắn, dồn và nhốt hắn lại nơi hắn đang đứng.

Những hình ảnh hắn nhìn thấy trên những chiếc TV treo dọc tường qua cửa sổ một tiệm điện máy tràn vào tâm trí hắn: chân dung của hắn, bắn người loạn xạ trên phà.

Chính hắn đã gây ra chuyện đó!

Brinley lẩn vào đám đông, lầm bầm và hát thật khẽ cho tới khi hắn tiến đến thềm sân ga, đứng trong phạm vi một ô vuông nhỏ, mấy ngón chân chụm sát lại vào nhau.

Mặc dù vậy, hắn vẫn cảm nhận được sự căm ghét và lên án bao quanh mình và sự giận dữ đang bốc lên ngùn ngụt trong người hắn. Những bức tường được lát đá trắng dường như cũng rung lên và như từng đợt sóng dâng lên cuồn cuộn. Fred thấy qua cái liếc mắt của mình, rằng mọi người đang hướng về hắn, đọc được ý nghĩ của hắn.

Hắn muốn hét lên “Tôi phải làm như thế! Coi chừng tới lượt các người đấy”.

Hắn nhìn chằm chằm xuống đường ray, không di chuyển hay nhìn vào bất kỳ một ai hết, giữ chặt tay trong túi mình, bàn tay phải nắm chặt Bucky.

Họ biết hết. Những giọng nói lại đồng thanh oang oang bên tai hắn. Họ biết tất cả về ngươi đó Fred ạ.

Một giọng kim vang lên từ phía sau hắn, “Hắn kìa!” Brinkley quay lại và nhìn thấy một người phụ nữ với cằm nhọn, đôi mắt đen đang run run chỉ vào mặt hắn.

“Là hắn đó. Hắn đã ở trên chiếc phà. Bắn người loạn xạ. Làm ơn gọi cảnh sát đi”.

Hắn bị bại lộ rồi. Mọi người đều biết chuyện mà hắn đã làm.

Đồ bẩn thỉu. Đồ tồi tệ

Ay, ay, ay, ayyyyyyyy.

Fred rút súng ra, đưa lên vẫy vẫy trước đám đông. Mọi người xung quanh hét lên và co lại, tránh ra xa.

Tiếng người ầm lên như sóng gào trong đường hầm.

Chiếc xe điện màu xanh bạc đỗ xịch tại nhà ga, sự ồn ào của nó xóa đi tất cả những âm thanh và các mối bận tâm khác.

Xe điện dừng lại hẳn, từng khối người hầm hập chen chúc nhau ùa ra khỏi xe như những con chuột, số khác lại nhào lên, xô đẩy Fred như gió lùa con sóng, ép chặt hắn vào một trụ điện.

Như đánh bật hơi thở ra khỏi người hắn.

Tự giải phóng mình khỏi đám đông chật ních người, Fred mở đường ngược về thang cuốn, sải những bước dài và nhanh, hắn chạy trốn khỏi dòng người tràn ngập trong sân ga, tìm đường trở lên mặt đất.

Tiếng nói trong đầu hắn hét lên, Chạy đi! Biến khỏi nơi này ngay!

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.