Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
Chương 34

❊ ❊ ❊

Henry Tyler mở cánh cửa trước, mặt tái nhợt đi khi nhận ra tôi. Tôi đưa huy hiệu lên trình cho anh thấy.

“Tôi là trung sĩ Boxer và đây là thanh tra viên Conklin.. "

“Tôi biết cô mà”, anh ta nói với tôi. “Cô là bạn của Cindy Thomas. Phụ trách mảng tội phạm”.

“Đúng vậy, anh Tyler ạ, nhưng xin hãy hiểu... chúng tôi vẫn chưa có tin tức gì về con gái của anh hết”.

“Lúc nãy cũng có vài viên thanh tra đến đây”, anh ta nói, dẫn chúng tôi xuống dãy hành lang trải thảm dẫn đến một phòng khách trang hoàng lộng lẫy đích thực là kiểu của những năm 1800 - những tấm thảm Ba Tư cổ xưa, những bức chân dung người và mấy chú khuyển từ thời kỳ trước. Một chiếc dương cầm được đặt ngay góc hướng về cửa sổ nơi khung cảnh tuyệt đẹp, vô giá và kỳ vĩ của vịnh nước, hiện ra như muốn hút lấy mọi ánh nhìn.

Tyler mời chúng tôi ngồi, sau đó yên vị trên chiếc ghế sofa bọc vải nhung đối diện chúng tôi.

“Chúng tôi đến đây vì một nhân chứng nghe một tiếng súng nổ”, tôi nói.

“Một tiếng súng nổ?”

“Chúng tôi không có lý do gì nghĩ rằng Madison bị hại đâu anh Tyler ạ, nhưng chúng tôi cần biết thêm về con gái anh và Paola Ricci”.

Elizabeth Tyler bước vào phòng, mặc đồ vải lụa màu be và len loại tốt, đôi mắt sưng húp và đỏ tấy lên vì khóc. Cô ngồi xuống bên cạnh chồng và đan tay mình vào tay anh.

“Trung sĩ mới nói với anh rằng người phụ nữ chứng kiến cảnh bắt cóc nghe một tiếng súng nổ!”

“Ôi, Chúa ơi”, Elizabeth kêu lên, đổ gục xuống chồng mình.

Tôi giải thích tình hình lúc đó thêm một lần nữa, cố gắng hết sức làm yên lòng cha mẹ của Madison, nói rằng chúng tôi chỉ biết có một vụ nổ súng. Tôi bỏ qua việc đề cập đến chuyện máu bắn tung tóe trên cửa kính xe hơi.

Sau khi Elizabeth đã bình tĩnh trở lại, Conklin hỏi họ có chú ý đến bất kỳ người nào có vẻ khả nghi lảng vảng xung quanh nhà hay không.

“Tôi chưa bao giờ thấy điều gì bất thường cả”, Tyler nói.

“Trong khu vực này, chúng tôi đều xem chừng cho nhau”, Elizabeth nói. “Chúng tôi không ngại nếu phải dính mũi vào chuyện người khác đâu. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi thấy điều gì khả nghi, chúng tôi sẽ gọi ngay cho cảnh sát”.

Chúng tôi hỏi hai vợ chồng Tyler về nếp sinh hoạt của mấy ngày trước và về thói quen của họ - khi họ rời khỏi nhà, khi họ lên giường ngủ.

“Hãy cho tôi biết về con gái của anh chị”, tôi nói “Và đừng bỏ qua bất cứ điều gì”.

Elizabeth tươi tỉnh lên một chút. “Con bé là một đứa trẻ rất vui tươi. Thích chó. Và nó là một tài năng âm nhạc đấy cô ạ”.

“Tôi có xem một đoạn băng. Con bé đánh đàn piano khá lắm”, tôi nói.

“Cô có biết rằng con bé có hiện tượng đồng cảm xúc không?” Elizabeth Tyler hỏi tôi.

Tôi lắc đầu. “Đồng cảm xúc là như thế nào vậy?”

“Khi con bé nghe hoặc chơi nhạc, các nốt hiện lên đầy màu sắc trong trí tưởng tượng của con bé. Đó quả là một món quà tuyệt diệu...”

“Đó chỉ là trạng thái thần kinh thôi”, Henry Tyler nói một cách sốt ruột. “Chẳng có gì liên quan tới việc con bé bị bắt cóc hết. Chuyện này chỉ có liên quan tới tiền thôi. Nó có thể là điều gì khác chứ?”

“Anh có thể cho chúng tôi biết vài điều về Paola không?” tôi hỏi.

“Cô ấy nói tiếng Anh giỏi lắm”, Tyler nói. “Cô ấy chỉ mới ở với chúng tôi được khoảng hai tháng thôi. Từ khi nào, em nhỉ?”

“Hồi tháng chín. Ngay sau khi Mala trở về nhà ở Sri Lanka. Paola được giới thiệu đến đây. Và lập tức Maddy quấn quít cô ấy ngay”.

“Chị có biết bất kỳ người bạn nào của Paola không?”

“Không”, Elizabeth bảo chúng tôi. “Cô ấy không được phép dẫn bạn về nhà. Cô ấy được nghỉ vào thứ năm và chiều chủ nhật hàng tuần, và cô ấy làm gì trong những ngày đó, xin lỗi là tôi thật sự không biết”.

“Lúc nào cô ta cũng nghe điện thoại di động”, Henry nói. “Madison kể với tôi. Vì vậy chắc chắn cô ta phải có bạn bè. Anh thấy thế nào, thanh tra? Anh nghĩ là cô ấy đứng sau vụ này ư?”

“Điều này có vẻ hợp lý với anh không?”

“Chắc rồi”, Tyler nói. “Cô ta thấy chúng tôi sống như thế nào. Có lẽ cô ta muốn có được một vài thứ như vậy cho riêng mình. Hoặc có thể cái gã mà cô ta gặp gỡ đã lôi kéo cô ta vào vụ này cũng nên”.

“Ngay lúc này, chúng ta không thể loại trừ bất cứ khả năng nào”, tôi nói.

“Dù xảy ra chuyện gì đi nữa, dù bất kỳ ai gây ra chuyện này”, Henry Tyler nói, cùng lúc vợ anh bắt đầu sụp xuống bên cạnh anh, “Xin làm ơn hãy tìm ra đứa con gái bé bỏng của chúng tôi”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.