Tôi thấy mình thật điên rồ, nửa muốn Joe, nửa không muốn anh cùng một lúc.
Lúc đầu, lý trí mách bảo tôi rằng tôi vẫn còn đang chới với, rối bời trong sự lo lắng dành cho Madison và Paola, nhưng điều xâm chiếm tâm trí tôi là sự xấu hổ khi tôi xuất hiện ở nhà Joe gần hai tuần trước, cần anh biết bao, cảm giác như là tôi đi đến một nơi mà mình không thuộc về nơi đó.
Anh đang nằm kế bên tôi, tay đặt lên bụng tôi.
“Có chuyện gì vậy, Lindsay?”
Tôi lắc đầu - không, chẳng có gì đâu anh ạ - nhưng Joe quay tôi về phía anh, bắt tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh sâu thẳm của anh.
“Ngày hôm nay em mệt mỏi quá Joe ạ”, tôi nói với anh.
“Ừ, chắc vậy rồi”, anh nói. “Điều đó đâu có gì mới, nhưng tâm trạng của em thì có đấy”.
Tôi cảm nhận nước mắt mình đang chảy tràn xuống má và điều đó làm tôi ngượng ngùng quá. Tôi không muốn mình trở nên yếu đuối trước mặt Joe. Không phải ngay lúc này đâu.
“Kể cho anh nghe đi nào Lindsay”, anh nói.
Tôi cuộn mình về phía anh, đặt tay lên khuôn ngực vạm vỡ của anh, rúc đầu vào dưới cằm anh. “Em không thể chịu đựng được điều này, Joe à”.
“Anh biết, anh biết em nghĩ thế nào mà. Anh muốn chuyển đến đây sống, nhưng bây giờ chưa phải lúc”.
Hơi thở tôi chậm đi khi anh nói về tình hình hiện tại của cuộc chiến, đợt bầu cử vào năm tới, các vụ đánh bom ở mấy thành phố lớn và Cục An ninh Quốc gia.
Rồi đến lúc tôi ngừng nghe anh nói. Tôi bước xuống giường và mặc áo choàng vào.
“Em sẽ trở lại chứ?” Joe hỏi.
“Đó đó”, tôi nói. “Em luôn luôn tự hỏi chính mình câu đó về anh đấy, rằng- anh sẽ trở lại chứ?”
Joe định phản kháng lại, nhưng tôi bảo “Để em nói đã”.
Tôi ngồi xuống cạnh giường, nói “Chuyện này vừa tốt lại vừa xấu bỏi vì em không thể trông đợi điều gì ở anh được cả Joe à. Em quá già để có thể chờ đợi mòn mỏi như thế này, chờ đợi anh đến rồi đi, thoảng qua như cơn gió”.
“Linds...”
“Anh biết là em nói đúng mà. Em không biết khi nào em mới có thể gặp lại anh và liệu em có thể nói chuyện được với anh mỗi khi em gọi điện không. Và giờ anh ở đây, rồi anh sẽ ra đi bỏ lại em một mình, nhớ anh đến phát khóc.
“Chúng ta chẳng có thời gian để cùng nhau nghỉ ngơi, sống một cuộc sống bình thường như bao nhiêu người khác. Chúng ta liên tục bàn về việc anh sẽ chuyển đến đây, nhưng cả hai chúng ta đều biết rằng đó là điều không thể”.
“Lindsay, anh xin thề...”
“Em không thể đợi cho đến khi người khác lên nắm quyền hoặc chiến tranh tới hồi kết thúc. Anh có hiểu không?”
Anh ngồi trên giường, hai chân buông xuống nền nhà, gương mặt tràn đầy tình yêu khiến tôi phải quay đi chỗ khác, tránh nhìn vào mắt anh.
“Anh yêu em mà Lindsay. Xin em đấy, chúng ta đừng cãi nhau nữa có được không. Sáng mai là anh phải đi sớm rồi”.
“Anh phải đi ngay bây giờ đó, Joe à”, tôi nghe tiếng mình vang lên. “Em rất đau đớn khi phải nói điều này, nhưng em không muốn nghe những lời hứa hẹn đầy thiện chí đó nữa”, tôi nói. "Chúng ta hãy kết thúc mọi chuyện ở đây đi, có được không? Chúng ta đã có một khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Xin anh đó, nếu yêu em xin hãy rời xa em đi”.
Sau khi Joe hôn tạm biệt và rời đi, tôi nằm phịch xuống giường, mắt nhìn đăm đắm lên trần nhà mặc cho thời gian trôi, nước mắt rơi lã chã ướt cả chiếc gối. Tôi tự hỏi không biết mình đã làm chuyện quái quỷ gì nữa mà chính tôi cũng không hiểu nổi.