Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
Chương 48

❊ ❊ ❊

Claire đang ngồi trên giường khi tôi bước vào phòng nằm bệnh của cô ấy. Claire duỗi thẳng tay, và tôi ôm cô ấy cho đến khi nghe cô ấy nói “Thôi được rồi cô bạn của tôi ơi. Ngực tôi còn một lỗ đạn đấy, nhớ không?”

Tôi bước lùi ra, hôn vào hai má Claire và ngồi xuống bên cạnh cô ấy.

“Có tin gì mới từ phía bác sỹ điều trị cho cậu không?”

“Anh ta nói tớ là một người phụ nữ mập mạp, mạnh mẽ...” Và rồi Claire bắt đầu ho. Dùng một tay che miệng, tay kia đưa lên cuối cùng cũng dằn được cơn ho, nói “Nó chỉ bị đau khi tớ ho thôi”.

“Cậu là một phụ nữ mập mạp, mạnh mẽ và... gì nữa?” tôi hối thúc Claire.

“Và tớ sẽ khỏe lại thôi. Xuất viện vào thứ tư. Rồi nghỉ ngơi trên giường thêm một thời gian nữa. Sau đó tớ có thể thoải mái đi lại được”.

“Tạ ơn Chúa”.

“Tớ không ngừng cảm ơn Chúa kể từ khi bị thằng khốn đó nã đạn vào mình, hay là bất kỳ điều gì ta có thể gọi. Tớ sẽ như mất trí nhớ và không kiểm soát được thời gian nữa, khi không phải làm việc gì cả”.

“Nó xảy ra cách đây hai tuần rồi bạn ạ. Chính xác là hai tuần, hai ngày”.

Claire đẩy một hộp sô-cô-la về phía tôi và tôi nhón tay bốc lấy viên đầu tiên mình chạm phải.

“Cậu liên tục ngủ trong cốp xe hả? Hay là đổi Joe lấy một thằng bạn trai mười tám tuổi nào đó rồi?” Claire hỏi tôi.

Tôi rót nước cho cả hai, bỏ một cái ống hút vào ly của Claire rồi đưa cho cô ấy, nói “Tớ chẳng có đổi Joe lấy ai hết. Đại khái là cho anh ấy ra đi thôi”.

Lông mày Claire nhướng lên. “Không, không thể như vậy được”.

Tôi giải thích cho Claire biết chuyện gì đã xảy ra, vừa nói tôi vừa thấy tim mình quặn lên, đau đớn khó tả. Claire dè dặt nhìn tôi nói nhưng ánh mắt vẫn toát lên sự ân cần của một người bạn thân. Cô ấy hỏi tôi một vài câu nhưng hầu như chỉ muốn làm tôi lộ ra sơ hở.

Tôi hớp vài ngụm nước thấm giọng, giúp thông cổ rồi kể cho Claire nghe về chuyện tôi bị giáng chức ở Phòng Cảnh sát San Francisco.

Nét sững sờ lộ rõ trong đôi mắt cô ấy. Thêm một lần nữa. “Cậu làm mình ngã ịch xuống đường, tự đề nghị được giáng cấp và bảo Joe rời xa cậu - cùng một lúc đó hả? Ôi tớ lo cho cậu quá Lindsay ạ. Cậu ngủ có đủ giấc không? Có uống thuốc bổ không? Ăn uống có đầy đủ, điều độ không?”

Không, không, không.

Tôi thả phịch người xuống ghế khi cô y tá bước vào, mang một cái khay đựng thuốc và bữa tối cho Claire.

“Bác sỹ Washburn à, cô lại thế nữa rồi. Tựa lưng xuống giường đi nào”.

Claire dựa lưng thoai thoải xuống gối, đẩy cái khay ra xa ngay khi cô y tá rời khỏi phòng. “Lại là món này nữa à”, cô ấy nói.

Hôm nay tôi đã ăn gì chưa nhỉ? Tôi không nghĩ là mình đã có gì vào bụng. Tôi chiếm lấy thức ăn của Claire, trộn đậu Hà Lan nấu quá lửa với bánh mì dồn thịt bằng nĩa, đón lấy ly kem ăn lấy ăn để trước khi kể cho cô ấy nghe rằng chúng tôi đã nhận dạng thi thể của Paola Ricci.

“Những kẻ bắt cóc đã bắn cô bảo mẫu trong vòng một phút sau khi bắt cô và đứa bé lên xe. Không thể tống khứ cô kịp lúc. Nhưng chúng tôi chỉ biết có vậy thôi Claire ạ. Chúng tôi không biết ai đã gây ra chuyện này, tại sao và chúng mang Madison đi đâu nữa”.

“Tại sao mấy thằng khốn đó vẫn chưa gọi cho bố mẹ đứa bé?”

“Câu hỏi hay đó. Đã quá lâu rồi mà không có đòi hỏi tiền chuộc gì cả. Tôi không nghĩ bọn chúng cần tiền của nhà Tyler”.

“Chết tiệt thật!”

“Ừ’. Tôi bỏ cái muỗng nhựa xuống khay rồi dựa lưng lại vào ghế, mắt nhìn vô định.

“Lindsay này’.

“Tớ cứ suy nghĩ mãi về Paola. Cô ấy bị bắn vì chứng kiến cảnh Madison bị bắt cóc”.

“Nghe hợp lý đấy”.

“Nhưng nếu Madison chứng kiến cảnh Paola bị giết... bọn chúng sẽ không để đứa trẻ sống sót đâu”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.