Cindy Thomas rời khỏi căn nhà ở khu chung cư Blakely Arms, băng qua con lộ ngay góc đường, rồi bắt đầu thả bộ dọc theo năm dãy nhà để đến phòng làm việc của mình ở tòa soạn báo “Bản tin hàng ngày”.
Căn hộ nằm trên nhà Cindy hai tầng, mặt hướng về phía sau lưng chung cư, người đàn ông tên là Garry Tenning đang bắt đầu một ngày mới trong tâm trạng hết sức bực bội. Tenning nắm chặt lấy cạnh bàn trong phòng làm việc và cố kềm chế cơn giận dữ đang bốc lên ngùn ngụt. Bên dưới mảnh sân nhỏ của chung cư, cách nhà Tenning năm tầng, một con chó đang sủa liên hồi không dứt, mỗi âm thanh réo lên động vào tai Tenning giống như một cái xiên đâm toạc màng nhĩ.
Anh ta biết con chó đó.
Nó là Barnaby, một con chó săn loại nhỏ. Chủ của nó là Margery Glynn, một người đàn bà thô lỗ, một bà mẹ đơn thân có đứa con cũng rất hư đốn là Oliver, tất cả sống dưới tầng trệt, chiếm lấy mảnh sân sau của chung cư như thể nó là của bọn họ vậy.
Một lần nữa, Tenning ấn sâu nút bịt tai loại Mack đặc biệt cho chặt vào tai mình, loại sáp mềm vừa vặn với tai. Dù vậy, anh vẫn có thể nghe được tiếng Barnaby sủa ăng ắng xuyên qua cả nút bịt tai.
Tenning xoa xoa lòng bàn tay lên chiếc áo đang mặc khi tiếng sủa không đúng lúc của con chó ngu ngốc đó phá hỏng công trình mà anh đang dày công xây dựng. Cảm giác nóng ran bắt đầu chạy rần rật trên môi, trên những ngón tay anh ấy còn tim thì đập thình thịch, thình thịch...
Đồ chết tiệt.
Muốn yên tĩnh một chút cũng không được hay sao?
Trên màn hình máy tính trước mặt anh, những hàng chữ đánh máy trải đều từ trên xuống dưới - chương sáu của quyển sách anh đang viết, quyển Dẫn giải: Bản tóm tắt thống kê về thế kỷ 20.
Quyển sách hơn hẳn một thứ để thỏa mãn tính tự cao tự đại, thậm chí hơn cả một công trình mà anh ta say mê. Nó chính là lẽ sống và là gia tài của anh. Thậm chí anh còn vui mừng khi nhận được thư từ chối từ các nhà xuất bản không chấp thuận in nó. Rồi anh ghi chép những lần bị từ chối này vào một cuốn sổ, bỏ xấp bản thảo vào trong bìa sơ-mi cứng, cho vào chiếc hộp sắt khóa lại.
Anh ta sẽ bật cười khanh khách khi quyển “Lời diễn giải” được xuất bản, khi nó trở thành quyển sách tham khảo hàng đầu cho các học giả trên toàn thế giới - và cho các thế hệ mai sau.
Không một ai có thể lấy đi cảm giác đó của anh ta hết.
Khi Tenning mong ước rằng Barnaby sẽ câm miệng lại, anh ta lia mắt xuống dãy số - những đòn sét chí mạng từ năm 1900, độ dày của băng tuyết ở Vermont, cảnh tượng trông thấy về đàn bò bị cuốn lên không trung trong những cơn lốc xoáy - thì một chiếc xe chở rác bắt đầu làm ầm ĩ cả một dãy nhà.
Tenning nghĩ hộp sọ anh ta sẽ bị nứt ra trong giây lát.
Anh ta cũng đâu có bị điên.
Tenning đang có lời giải đáp hợp lý đến hoàn hảo dành cho những thảm họa khủng khiếp mà con người đang phải gánh chịu. Anh vỗ vỗ tay bên tai mình, nhưng những tiếng ré, kêu la thất thanh, tiếng của điệu nhảy Shimmi kích động vang tới - và nó bắt nguồn từ Oliver!
Thằng bé chết tiệt đó.
Bao nhiêu lần rồi anh ta bị thằng bé làm phân tâm?
Bao nhiêu lần rồi ý tưởng của anh bị chệch hướng chỉ vì con chó đáng chết đó?
Áp lực trong đầu và ngực Tenning càng lúc càng dâng cao, càng lúc càng bị đè nén nhiều hơn. Nếu anh ta không làm một điều gì đó, anh ta sẽ bị nổ tung mất thôi.
Giờ thì Garry Tenning đã có cách rồi.