Ngay cả khi mấy ngón tay đã rung lên, Tenning nhanh chóng buộc chặt dây đôi giày Adidas đế phẳng, bước ra ngoài hành lang, khóa cửa nhà lại và cho chùm chìa khóa vào túi.
Anh ta dùng lối cầu thang thoát hiểm để xuống tầng trệt - anh ta chưa bao giờ đi thang máy.
Anh ta đi qua phòng giặt ủi và bước vào gian phòng nồi hơi, nơi mà cái lò sưởi lâu năm đang phì phì thổi hơi trong ống còn cái lò mới đáng ghét thì gầm rống bằng năng lượng tươi mới dồi dào của nó.
Một cái ống dài chừng bốn mươi lăm xăng-ti-mét có mấu nối tròn hoen gỉ được đánh dấu ở đoạn cuối đặt dựa vào tường bê tông. Tenning nắm chặt nó trong tay, cầm mấu nối tròn vào ống giác lòng bàn tay mình.
Anh ta rẽ phải, đi bộ xuống dốc thẳng đến ánh đèn chớp tắt của lối thoát hiểm, ý đồ đầy sát khí bừng bừng trong tâm trí anh ta như một dây pháo.
Ổ khóa gắn trên cửa thoát hiểm mở ra đập vào cẳng tay Tenning. Anh ta đứng đó giây lát trong ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi, hít thở sâu để chuẩn bị ra tay. Rồi anh ta rẽ qua góc tường lát gạch của chung cư, tiến về khoảnh sân được lát đá và mấy chậu hoa được thêm vào từ lúc ban quản lý chung cư tiến hành tu sửa lại.
Thấy Tenning đến gần mình, Barnaby bắt đầu sủa nhặng xị lên. Nó chồm tới, cố bức khỏi sợi dây buộc cổ đang quàng vào hàng rào lưới sắt.
Bên cạnh nó là chiếc xe nôi em bé, nơi Oliver Glynn đang nằm, bóng nắng chiếu vào da nó lốm đốm. Thằng bé cũng đang gào khóc ầm ĩ.
Nhất cử lưỡng tiện chính là cơ hội này đây.
Nắm chặt lấy cái ống, hắn ta lách dọc theo bờ tường chung cư hướng về tiếng kêu khóc và tru tréo của Hai con quỷ nhỏ.
Vừa ngay lúc đó, Margery Glynn, từ tốn búi tóc mình lên và dùng một cây bút chì đâm xuyên qua để giữ chặt lại, bước ra khỏi nhà mình. Cô ta cúi người xuống, lộ ra một mảng đùi trắng như sữa và bế Oliver ra khỏi xe nôi.
Tenning đứng trân tại đó quan sát, nhưng Margery không chú ý nên không thấy.
Đứa bé nín khóc ngay lập tức, nhưng con chó Barnaby chỉ đổi tiếng sủa, nó vẫn còn kêu ăng ẳng.
Margery suỵt suỵt, bảo nó im lặng, đặt một tay bợ mông của đứa bé, ấn khuôn mặt ướt mem của thằng bé vào bộ ngực lép kẹp của mình rồi bế nó vào nhà.
Tenning chuyển hướng vào Barnaby, lúc này đã ngừng tru và đang liếm láp cái mũi của mình, hy vọng có lẽ sẽ được cho một lát bơ nhỏ hay là được thả ra đi dạo trong công viên. Rồi nó lại sủa dậy lên như báo động - thêm một lần nữa.
Tenning vung chiếc gậy lên rồi vụt mạnh xuống. Barnaby kêu ré lên, cố chồm tới chụp lấy tay Tenning trong hơi tàn lực kiệt khi chiếc gậy lại vung cao lên trên bầu trời không gợn một bóng mây và đổ sập xuống lần thứ hai.
Lần này thì con chó nằm im bất động.
Khi Tenning nhét con chó vào một cái túi rác, hắn chợt nhớ đến cụm từ người ta thường nói ở đám tang, gì nhỉ, HMMYN, Hãy mau mà yên nghỉ.
À, phải là HÃY MÁU ME YÊN NGHỈ chứ.