Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Chương 13

❊ ❊ ❊

Đồng đội kéo ghế và vây lại sát tôi. Họ ném ra hàng đống câu hỏi và thử đặt hàng loạt giả thuyết về tên giết người trên chiếc phà Del Norte. Cùng lúc, điện thoại của tôi reo lên. Tôi nhận ra đó là số của Edmund và bắt máy ngay.

Giọng của Edmund khàn khàn và như vỡ ra khi anh nói: “Claire mới vừa được chụp X quang xong. Cô ấy bị xuất huyết nội”.

“Eddie, tôi không hiểu. Có chuyện gì vậy?”

“Viên đạn làm gan cô ấy tụ máu... Họ phải phẫu thuật cho cô ấy lần nữa”.

Tôi đã được trấn an bằng nụ cười của bác sỹ Sassoon rằng Claire hoàn toàn ổn. Giờ đây tôi cảm thấy sợ hãi tột độ.

Khi tôi đến phòng chờ bệnh, hàng chục người trong gia đình và bạn bè của Claire, cộng thêm Edmund, Willie và Reggie Washburn, cậu con trai hai mươi mốt tuổi của Claire và Edmund vừa đón chuyến bay về đây từ trường Đại học Miami.

Tôi ôm lấy từng người, ngồi xuống bên cạnh Cindy Thomas và Yuki Castellano, hai cô bạn gái thân của tôi và Claire. Cả bốn chúng tôi là thành viên trong “Câu lạc bộ nữ thám tử”, theo cách chúng tôi nói đùa. Chúng tôi chụm lại với nhau, đợi chờ tin tức từ căn phòng ảm đạm đó.

Trải qua hàng giờ dài dằng dặc và hết sức căng thẳng, chúng tôi giấu đi nỗi sợ hãi bằng cách lần lượt kể cho nhau nghe những câu chuyện vui về Claire. Chúng tôi mua thứ café dở tệ, vài thanh sô-cô-la Snickers từ máy bán hàng tự động, và trong suốt mấy giờ đồng hồ rạng sáng hôm đó, Edmund bảo chúng tôi hãy cùng cầu nguyện.

Chúng tôi cùng nắm chặt tay nhau khi Eddie cầu xin Chúa cứu lấy Claire. Tôi biết chúng tôi đang hy vọng rằng nếu chúng tôi ở gần bên cô ấy và có một niềm tin mãnh liệt thì cô ấy sẽ chiến thắng tử thần.

Trong thời khắc khó khăn này, tôi nhớ lại khoảng thời gian mà mình bị bắn - Claire và Cindy đã ở bên tôi như thế nào.

Và tôi nhớ đến những lần tôi ngồi đợi trong những căn phòng như thế này. Khi mẹ tôi bị ung thư. Khi người đàn ông tôi yêu bị bắn trong lúc đang làm nhiệm vụ. Khi mẹ của Yuki bị đột quỵ.

Tất cả họ đều đã chết.

Cindy nói, “Cái thằng sát thủ khốn nạn đó đang ở đâu giờ này? Hút thuốc thảnh thơi sau buổi ăn tối? Ngủ trên chiếc giường êm ái, lên kế hoạch bắn thêm nhiều người khác?”

“Hắn không có ngủ trên giường đâu. Mình dám cá mười đô rằng hắn đang ngủ trong thùng máy giặt hiệu Maytag”, Yuki lên tiếng.

Khoảng năm giờ sáng, bác sỹ Sassoon bước ra trong dáng vẻ mệt mỏi mang tin tức đến cho chúng tôi.

“Claire ổn rồi”, Sassoon nói, “Chúng tôi đã xử lý mối nguy hại đến gan, và áp suất máu của cô ấy đang dần ổn định. Dấu hiệu sinh tồn rất tốt”.

Niềm phấn khởi dâng tràn, tự động tất cả chúng tôi cùng vỗ tay hoan hô. Edmund ôm lấy con trai mình, nước mắt tuôn tràn nơi khóe mắt.

Vị bác sỹ mỉm cười, và tôi phải thừa nhận anh ta đúng là một chiến binh tài giỏi trên mặt trận của mình.

Tôi nhanh chóng về nhà để chạy bộ quanh đồi Potrero trong ánh mặt trời hừng đông cùng với Martha, con chó giống Collie cổ viền của mình.

Rồi tôi gọi điện cho Jacobi khi mặt trời vừa lên khỏi nóc xe hơi. Tôi gặp ông ta và Conklin tại dãy thang máy bên trong Trụ sở lúc tám giờ.

Hôm đó là chủ nhật.

Họ mang theo café và bánh rán, đồ ăn yêu thích của giới cảnh sát. Tôi rất quý mấy anh chàng này.

“Bắt đầu làm việc thôi”. Tôi lên tiếng.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.