Bé Charlie Ray sáu tuổi bị bắt cóc cách đây bảy giờ đồng hồ, nhưng kẻ bắt cóc vẫn chưa gọi cho cha mẹ cậu. Gia đình nhà Ray, không giống với nhà Tyler, chỉ có mức sống trung bình, điều đó có vẻ không bình thường nếu ai đó muốn bắt cóc con họ để đòi tiền chuộc.
Và đó thật là một điều tồi tệ.
Chúng tôi ngồi trong văn phòng của đại úy Jimenez khi một nhân viên của Cục điều tra liên bang, anh David Stanford trình bày tóm tắt sự việc lại cho chúng tôi biết. Stanford có làn da trắng, mắt xanh, mái tóc xám được cột cao. Anh ta đang làm tay trong cho một vụ án khác trước khi bị kéo vào vụ này.
Tôi đưa tay lấy một tờ bướm từ chồng giấy trên bàn của đại úy Jimenez, nhìn kỹ đôi mắt to tròn đáng yêu của Charlie Ray, hàm răng nhỏ xíu và mái tóc đen xoắn tít được tỉa ngắn của thằng bé.
Có phải chăng xác của cậu bé này sẽ được tìm thấy nhiều tuần hay nhiều tháng sau trong một bãi rác, một đụn đất, hay bị sóng đánh dạt vào bờ sau một cơn bão?
Sau khi buổi họp kết thúc, tôi điện thoại báo ngay cho Macklin. Rồi điều tra viên Stanford cho tôi và Conklin quá giang ra phi trường. Khi chúng tôi tiến ra xa lộ, Stanford đề nghị cả bọn ghé qua uống một chút gì đó ở quán Marriott LAX trước khi bay về San Francisco. Anh ta muốn nghe tất cả mọi chi tiết, thông tin mà chúng tôi có được về Madison và vụ bắt cóc cô bé.
Về phần tôi, tôi thật sự muốn uống một chút rượu. Có thể sẽ là hai ly.
Địa chỉ số 33 đường Latitude là một nhà hàng và quán bar đông nghẹt khách. Vừa uống bia vừa ăn đậu phộng, chúng tôi bàn về vụ của Madison, rồi Stanford kể cho chúng tôi nghe một vụ bắt cóc trẻ em ghê tởm mà anh ta điều tra mấy tháng trước.
Một bé gái mười tuổi bị bắt cóc trên đường khi đang đi học về. Cô bé được tìm thấy sau đó hai mươi bốn giờ, bị hãm hiếp và bóp cổ cho đến chết, bị bỏ lại gần bệ thờ của một nhà thờ, hai tay chụm lại như thể đang cầu nguyện. Còn kẻ sát nhân đến giờ vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
“Trong những vụ bắt cóc như thế này, nạn nhân có thường được giải thoát không?” tôi hỏi.
“Đa phần, những vụ bắt cóc trẻ em thường là do người trong gia đình gây ra. Trong những trường hợp đó, đứa trẻ thường được trở về nhà an toàn. Khi kẻ bắt cóc là một người lạ, tỉ lệ tìm thấy nạn nhân chỉ còn lại năm mươi phần trăm”. Giọng Stanford căng thẳng khi anh nói “Tôi có một nỗi đam mê, gần như ám ảnh, và tôi tin là nếu bắt được càng nhiều những kẻ lạm dụng trẻ em thì cuộc sống của ba đứa con tôi càng an toàn hơn”.