Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

Brinkley có vẻ hoảng hốt. Hai đầu gối hắn đập mạnh vào gầm bàn, bắt chéo hai cổ tay bị còng để có thể vặt những sợi lông ở cẳng tay mình. “Ông Brinkley, ông có hiểu rằng mình có quyền giữ im lặng không?” tôi hỏi hắn. Hắn gật đầu khi tôi dẫn hắn đến gặp Miranda một lần nữa. Và hắn vẫn trả lời “Vâng” khi tôi hỏi “ông có hiểu gì về quyền lợi của mình không?”

Tôi đặt tờ giấy cam kết từ bỏ sự trợ giúp của luật sư trước mặt Brinkley và hắn ký vào đó. Tôi nghe tiếng ghế kéo trên sàn trong phòng quan sát phía sau lớp cửa kính, và tiếng quay vù nhẹ nhẹ của chiếc camera trên đầu. Cuộc thẩm vấn bắt đầu.

“Ông có biết hôm nay là thứ mấy không vậy?”

“Hôm nay là thứ hai”, hắn bảo tôi.

“Ông sống ở đâu?”

“Nhà ga BART. Cửa hàng máy vi tính. Thỉnh thoảng ở thư viện”.

“Ông có biết hiện tại mình đang ở đâu không?”

“Sở Tư Pháp, 850 đường Bryan”.

“Tốt lắm, Brinkley. Giờ thì cho tôi biết: có phải ông đã có mặt trên chuyến phà Del Norte vào thứ bảy, trước hôm qua một ngày?”

“Phải, tôi đã có mặt trên chuyến phà đó. Đó là một ngày đẹp trời. Tôi có được chiếc vé ở chợ nông sản”, hắn nói. “Tôi không nghĩ sử dụng chiếc vé này là có tội, phải vậy không?” hắn ta hỏi.

“Ông lấy nó từ một người nào đó hả?”

“Không, tôi nhặt được nó ấy chứ’.

“Thôi, chúng ta cho nó qua đi”, Jacobi bảo Brinkey.

Lúc này, Brinkley trông bình tĩnh hơn và trẻ hơn nhiều so với tuổi. Nó bắt đầu làm tôi thấy khó chịu khi hắn có vẻ trẻ con và vô hại. Giống như chính hắn là nạn nhân của mình vậy.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi rằng hắn sẽ xuất hiện trước ban hội thẩm như thế nào. Họ sẽ thấy hắn tội nghiệp, đáng cảm thông?

“Vô tội” chỉ bởi nhân tố dễ thương cũng như là cực kỳ điên loạn ?

“Trên đường trở về, Brinkley...” tôi nói.

“Cô có thể gọi tôi là Fred”.

“Được rồi, Fred. Khi chiếc phà Del Norte cập bến San Francisco, có phải ông đã móc súng ra và bắn một vài hành khách đi cùng không?”

‘Tôi phải làm như vậy”, hắn nói, giọng vỡ đi, bất chợt có vẻ miễn cưỡng. “Bà mẹ đã... nghe này, tôi đã làm một việc rất xấu xa. Tôi biết như vậy, và tôi muốn bị trừng phạt”.

“Có phải ông đã bắn những người đó phải không?” tôi khăng khăng hỏi lại.

“Vâng, chính tôi đã làm vậy đấy! Tôi bắn bà mẹ đó và con trai của bà ta. Và hai người đàn ông kia nữa. Và người đàn bà kia nhìn chằm chằm vào tôi như thể biết hết trong đầu tôi đang nghĩ gì. Tôi thật sự xin lỗi. Tôi đã có một khoảng thời gian rất tuyệt cho đến khi tất cả mọi thứ đảo lộn hết”.    

“Nhưng ông đã lên kế hoạch từ trước, phải không?” tôi hỏi, giọng vẫn giữ đều đều, thậm chí cho Brinkley một nụ cười khích lệ. “Có phải ông đã mang theo một khẩu súng hạng nặng không?”

“Tôi luôn luôn mang theo khẩu Bucky”, Brinkley nói. “Nhưng tôi không muốn làm hại mấy người đó. Tôi không quen biết họ. Tôi thậm chí đã không nghĩ đó là thật cho đến khi nhìn thấy đoạn băng trên TV”.

“Có đúng như vậy không? Tại sao lại nã súng vào họ?” Jacobi hỏi.

Brinkley ngước nhìn chăm chăm mái đầu tôi qua làn kính dày hai lớp. “Những tiếng nói đó bảo tôi làm vậy”.

Đó có phải là sự thật không? Hay lúc này Brinkley đang đóng kịch để biện hộ cho sự cuồng dại của mình ?

Jacobi hỏi hắn đang nói về những tiếng nói nào nhưng Brinkley không trả lời nữa. Hắn gục mặt xuống, chiếc cằm đụng sát vào ngực, lẩm bẩm “Tôi  muốn cô nhốt tôi lại. Cô sẽ làm chứ? Tôi thật sự rất cần nghỉ ngơi”.

“Tôi chắc là chúng tôi có thể tìm cho ông một phòng giam còn trống trên tầng 10”, tôi nói.

Tôi gõ gõ vào cánh cửa, và trung sĩ Steve Hall bước vào phòng thẩm vấn. Anh đứng phía sau tên tù.

“Brinkley”, tôi nói khi tất cả chúng tôi cùng đứng lên, “Ông bị bắt với tội danh, sát hại bốn người, tấn công một người, và khoảng mười bốn tội danh khác. Hãy chắc rằng ông sẽ thuê một luật sư giỏi đi nhé”.

“Cám ơn cô, Brinkley nói, lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cô là một người đáng được kính trọng. Tôi thật sự cảm kích vì tất cả những việc cô đã làm”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.