Thang máy trong nhà của Klassen có dạng như một chiếc hộp bằng gỗ thông có nhiều đầu mấu, kích thước chỉ khoảng gấp đôi chiều ngang của cái quan tài. Conklin, Klassen và tôi bước vào bên trong, tôi ngước mắt nhìn lên nơi thường đặt bảng nút số, chỉ thấy có mỗi số “một” và “bốn” - không có nút dừng cho tầng hai và ba.
Thang máy mở ra khi lên đến tầng trên cùng, một không gian khoảng chừng mười hai nhân mười lăm mét với đồ đạc, đèn, những tấm thảm được cuốn lên, mấy tấm màn phông xếp thành chồng dựa vào tường. Một cụm máy tính công nghệ cao được đặt tại góc phòng.
Đó là một không gian mở, nhưng dù sao tôi cũng đưa mắt quan sát thật kỹ để xem có dấu hiệu nào về một đứa trẻ trong này không.
“Ngày nay nó đều được làm bằng kỹ thuật số hết đấy”, Klassen nói. Hắn ta ngồi dạng chân trên một cái ghế đẩu trước một chiếc máy vi tính màn hình phẳng. “Anh chạy chương trình, tải xuống và biên tập lại, tất cả đều được hoàn thành trong phòng thôi”.
Hắn bật một cái công tắc lên, di chuột và nhấp vào một biểu tượng được đặt tên là Điệu Mambo dưới ánh trăng.
“Đây là một đoạn khó mà tôi quay vào thứ bảy”, Klassen nói với chúng tôi. “Nó là chứng cứ ngoại phạm có kèm ngày giờ nữa đó - không hẳn là tôi cần nó như vậy. Tôi bắt đầu quay vào lúc bảy giờ và chúng tôi đã làm việc cả ngày hôm đó”.
Nhạc Latin trỗi lên qua mấy chiếc loa máy tính, rồi hình, ảnh xuất hiện trên màn hình. Một cô gái trẻ có mái tóc đen hình như cũng mặc đồ màu đen, ánh sáng đèn cầy le lói quanh chiếc giường ngủ mà trước mặt tôi hiện tại đã được tháo ra.
Máy quay lướt khắp phòng rồi dừng lại chiếc giường - nơi Klassen hí hửng vuốt ve người hắn và rên rĩ, xuýt xoa “ái chà chà” khi cô gái đó biểu diễn một màn múa thoát y hết sức khêu gợi và quyến rũ.
“Ối xời”, tôi lầm bầm.
Conklin bước vào giữa tôi và màn hình máy tính.
“Tôi sẽ lấy một bản copy của đoạn băng đó”, anh ta nói.
“Rất sẵn lòng”, Klassen trượt một đĩa CD ra khỏi ngăn kéo, đặt nó vào một hộp đĩa nhựa đỏ rồi đưa nó cho Conklin.
“Anh có bất kỳ hình hay phim khiêu dâm trẻ em trong cái máy tính này không?”
“Không có chuyện đó đâu. Tôi không khoái phim trẻ em”, Klassen cáu tiết. “Ngoài vụ vi phạm mà tôi phải đóng phạt ra, mấy thứ khác không phải là gu của tôi”.
“Ừ, tốt đó”, Conklin thốt lên mà không phải suy nghĩ lâu. “Giờ thì tôi muốn kiểm tra sơ bộ mấy thư mục của chiếc máy này trong khi trung sĩ dạo quanh nhà anh”.
“Nơi này trông gọn gàng đó Klassen ạ. Tôi thích cách anh bày trí cho nhà mình”, tôi nói.
“Nếu tôi nói không cho phép thì sao?”
“Thì chúng tôi sẽ mời anh về đồn để thẩm vấn trong khi chúng tôi xin lệnh khám nhà”, Conklin bảo hắn. “Rồi chúng tôi sẽ tịch thu máy tính của anh và cho chó lùng sục khắp nhà anh”.
“Thôi mà, cầu thang ở đằng kia”.
Tôi rời đi, để Conklin và Klassen lại khu vực kết nối máy tính tiếp tục công việc, rồi thả bộ xuống cầu thang, chui vào khắp các phòng, mở cửa, kiểm tra các tủ quần áo, nhìn và lắng nghe, lòng dấy lên tia hy vọng rằng mình sẽ tìm thấy một đứa bé gái.
Ông Wu đang thay ra giường, áo gối và chăn cho phòng ngủ ở tầng hai thì tôi trình huy hiệu và đưa ra tấm ảnh của Madison Tyler.
“Ông có bao giờ thấy cô bé này chưa?” tôi hỏi.
Ông ta lắc đầu liên tục - không. “Chẳng có đứa trẻ nào ở đây hết. Ông Klassen không thích con nít. Không có đứa nào ở đây đâu”.
Mười phút sau, khi tôi đang hít căng lồng ngực luồng không khí mát lạnh và sảng khoái trước thềm nhà thì Conklin bước ra, đóng cánh cửa gỗ sồi nặng nề lại sau lưng mình.
“Chà, cũng vui đấy chứ nhỉ”, tôi nói.
“Chứng cớ ngoại phạm của hắn sẽ được thẩm định lại”, Conklin nói, gấp bản danh sách tên và số điện thoại vào trong sổ tay anh ấy.
“Ừ, tôi biết vậy mà. Rich này, anh có nghĩ gã đó thẳng thắn không?”
“Tôi nghĩ hắn sẽ nổi hứng với bất cứ một vật thể nào biết đi”.
Klassen bước ra ngoài chỗ để xe khi Conklin và tôi bước vào chiếc xe của đội. Hắn giơ một tay lên, cười nhe răng và nói “Tạm biệt nhé”.
Hắn huýt sáo một mình, dùng vải chùi bên hông chiếc xe Jaguar bạc khi chiếc Ford khiêm tốn của chúng tôi lao vút đi từ trong lề đường.