Conklin và tôi ngồi đối diện nhau trong phòng làm việc của đội trọng án. Bên cạnh điện thoại của tôi là một chồng thư tín chưa được hoàn lại từ những người mách nước khác nhau tường thuật lại việc họ thấy Madison Tyler ở khắp mọi nơi - từ quảng trường Ghirardelli cho đến Osaka, Nhật Bản.
Bản báo cáo khám nghiệm tử thi của Paola Ricci từ bác sỹ Germaniuk mở ra trước mặt tôi. Dòng cuối cùng - nguyên nhân dẫn đến cái chết: bị súng bắn vào đầu. Nhận định cái chết: bị giết.
Bác sỹ G có gởi kèm bản ghi chú trong báo cáo của ông ấy. Tôi đọc to lên cho Conklin nghe.
Trung sĩ Boxer,
Quần áo của nạn nhân đã được đưa tới phòng xét nghiệm. Tôi có làm một xét nghiệm để xem cô ấy có bị cưỡng hiếp hay không, để bảo đảm rằng mọi thứ đều được kiểm tra tường tận, nhưng không trông mong gì có được một kết quả chắc chắn bởi thi thể đã bị vùi dưới nước. Viên đạn xuyên thấu qua đầu. Không khảo sát được là loại đạn gì.
Kính thư, HG
“Cô gái đã chết. Chúng ta cùng đường”, Conklin nói, đưa tay lên vuốt tóc. “Những kẻ bắt cóc không ngại xuống tay kết liễu bất kỳ ai ngáng đường chúng. Và đó là tất cả những gì mà chúng ta biết”.
“Vậy chúng ta đã bỏ sót điều gì? Chúng ta chỉ có được sự chứng kiến nửa vời của nhân chứng, người cung cấp cho chúng ta lời miêu tả nhân dạng khó xác định được của mấy gã sát nhân và chiếc xe của bọn chúng. Chúng ta không biết biển số xe, không có chứng cứ tự nhiên tại hiện trường - không có mẫu thuốc lá còn sót lại, không miếng bã kẹo singum, không một vỏ đạn, không một dấu chân hay dấu vỏ xe. Và cũng không một dòng nào về chuyện đòi tiền chuộc cả”.
Conklin dựa lưng vào ghế, ngước nhìn lên nói chuyện với trần nhà “Mấy kẻ bắt cóc này thích động thủ tay chân chứ không phải như mấy tên lạm dụng tình dục. Bắn Paola chỉ trong tích tắc sau khi bắt giữ cô ấy? Chuyện đó là thứ quái quỷ gì thế?”
“Giống như tên đó bị thôi thúc vậy. Phải ra tay ngay. Như là nhiệm vụ được giao phải hoàn thành cho sớm. Hoặc là Paola chỉ làm nặng gánh, cản trở thêm thôi nên bọn chúng đã ra tay loại trừ cô. Hay cô ấy đã chống trả quyết liệt khiến bọn chúng lo ngại”, tôi nói. “Nhưng anh biết không Richie, anh nói đúng đó. Hoàn toàn đúng”.
Chiếc ghế kêu cọt kẹt khi anh trả nó về đúng vị trí cũ.
“Chúng ta phải quay lại điều tra từ đầu thôi. Phải tìm được lời giải đáp từ nút thắt Paola Ricci”, tôi nói, đưa lòng bàn tay in xuống bản báo cáo xét nghiệm tử thi. “Ngay cả khi đã chết, cô ấy cũng có thể dẫn chúng ta tới chỗ của Madison”.
Conklin gọi cho Lãnh sự quán Italia thì Brenda xoay ghế về phía tôi. Cô ấy dùng tay che ống nói điện thoại lại.
“Lindsay này, có một người gọi cho cô, đang đợi ở đường dây số bốn, không xưng danh tánh. Giọng nghe... có vẻ đáng sợ lắm. Tôi đã nhờ bộ phận kỹ thuật tra cứu nơi gọi đến để tìm ra manh mối rồi”.
Tôi gật đầu, nhịp tim như trống trận đánh rộn rã liên hồi. Tôi nhấn vào nút trên bàn phím điện thoại.
“Tôi là trung sĩ Boxer đây”.
“Tao chỉ nói một lần duy nhất”, giọng nói bị làm biến dạng bằng kỹ thuật số nghe như tiếng con ếch nói qua bóng nước. Tôi ra hiệu cho Conklin nhấc điện thoại lên nghe cùng tôi.
“Là ai đó?” tôi hỏi.
“Ai cũng được”, giọng nói cất lên. “Madison Tyler vẫn an toàn”.
“Sao anh biết?”
Một giọng nói khác chen vào điện thoại, hơi thở gấp gáp, giọng trẻ hơn và đứt quãng. “Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
“Madison phải không?” Tôi gọi to trong điện thoại.
Giọng ếch ộp lại cất lên.
“Nói cho bố mẹ của đứa bé biết là họ đã sai lầm nghiêm trọng khi gọi cho cảnh sát. Kêu mấy tên cớm đó biến đi”, người gọi nói “nếu không chúng tao sẽ xử Madison đó. Chắc chắn đó. Nếu các người lùi bước, con bé sẽ sống sót và bình an vô sự, bằng không, gia đình Tyler sẽ không bao giờ gặp lại con gái mình nữa đâu”.
Rồi điện thoại bị ngắt đột ngột.
“A lô? A lô?”
Tôi lắc lắc ống nghe cho đến khi điện thoại kêu rè rè rồi tôi dập máy xuống.
“Brenda, gọi ngay cho Tổng đài Trung tâm đi”.
“Đó là gì thế? ‘Họ đã sai lầm nghiêm trọng khi gọi cho cảnh sát'” Conklin hét lên. “Lindsay này, tiếng đứa bé đó có giống như Madison không?”
“Chúa ơi, tôi không thể xác định được. Tôi không biết".
“Cái quái gì thế này?” Conklin nói, ném mạnh quyển sổ điện thoại vào tường.
Tôi cảm thấy choáng váng, muốn buồn nôn.
Có phải thật sự Madison an toàn không? Điều đó có nghĩa gì khi đáng lẽ ra bố mẹ cô bé không nên gọi cho cảnh sát? Có bất kỳ yêu cầu nộp tiền chuộc hay một cú điện thoại nào mà chúng ta không biết không?
Mọi người trong phòng làm việc của đội trọng án đều nhìn vào tôi, và Jacobi đứng ngay sau lưng, chính xác là thở dồn dập xuống gáy tôi thì Tổng đài Trung tâm điện lại thông báo kết quả điều tra cuộc gọi.
Gã đó dùng chiếc điện thoại di động không có đăng ký tên, và không thể lần ra được nơi mà hắn lẩn trốn khi gọi điện tới sở cảnh sát.
“Giọng nói bị làm cho biến dạng”, tôi báo với Jacobi. “Tôi sẽ gởi đoạn băng ghi âm đến phòng phân tích”.
“Trước khi làm điều đó, hãy cho nhà Tyler nghe nó cái đã. Có lẽ họ có thể nhận dạng chính xác giọng nói của đứa con mình”.
“Có thể vẫn là một tên bệnh hoạn đang tung ra những đòn dọa dẫm cuối cùng”, Conklin nói khi Jacobi đã rời đi.
“Tôi cũng hy vọng là thế. Bởi vì chúng ta không phải là ‘những cảnh sát hèn nhát chịu rút lui.’ Không bao giờ có chuyện đó đâu”.
Tôi không thể thốt ra những gì mình đang suy nghĩ.
Rằng chúng ta vừa mới nghe những lời nói cuối cùng của Madison Tyler.