“Ông bà Renfrew có một căn hộ dưới này nè”, Jordan nói khi dẫn chúng tôi dạo quanh phòng hành chính. Cô ấy chỉ về phía cánh cửa sơn xanh được khóa chặt lại bằng một ổ khóa lớn nằm cuối hành lang.
“Sao khóa nó lại vậy?” tôi hỏi.
“Họ chỉ khóa lại khi cả hai đi công tác thôi”, Jordan nói. “Mà điều đó cũng tốt. Để tôi khỏi phải lo ngại mấy cô gái tò mò nhòm ngó lung tung những chỗ không thuộc phạm vi công việc của họ”.
Có tiếng bước chân rầm rập dậy lên ở tầng trên.
“Phòng sinh hoạt chung ở đằng đó”, Jordan nói, rồi tiếp tục dẫn chúng tôi đi. “Phòng hội họp nằm bên phải anh chị, còn phòng ngủ tập thể thì ở trên lầu”, cô ấy nói, nhìn lên cầu thang gác bằng gỗ.
“Mấy cô gái sống ở trung tâm cho đến khi chúng tôi sắp xếp cho họ vào làm việc trong các gia đình. Tôi cũng sống trên đó”.
“Có bao nhiêu cô gái ở đây?” tôi hỏi.
“Bốn người. Sau khi Laura đi công tác về, chắc là sẽ có thêm bốn người nữa”.
Conklin và tôi dành phần còn lại của buổi sáng để phỏng vấn mấy cô gái khi họ bước xuống lầu, từng người một, trong phòng hội họp. Tất cả họ tuổi từ mười tám đến hai mươi hai, người Châu Âu, tiếng Anh từ khá giỏi đến thông thạo.
Không ai trong số đó có manh mối, nghi ngờ hay là ý nghĩ xấu về gia đình Renfrew hay là Paola Ricci cả.
“Khi Paola còn ở đây, hàng đêm cô ấy đều quỳ xuống cầu nguyện”, cô gái tên là Luisa quả quyết. “Cô ấy còn trong trắng đó!”
Trở lại bàn làm việc của Jordan, người quản lý của ông bà Renfrew giơ hai tay lên, rụt vai lại tỏ vẻ không biết khi chúng tôi hỏi liệu cô ta có nghĩ đến ai đã ra tay bắt cóc Paola và Madison hay không. Khi cô ta trả lời điện thoại, Conklin hỏi tôi “Có muốn tôi phá cánh cửa bị khóa đó không?”
“Anh muốn bị đổi qua làm bên công ty ‘Môi trường đô thị’ hả?”
“Có thể việc này đáng làm đó chứ”.
“Anh đang mơ à?” tôi nói. “Ngay cả khi chúng ta làm được như thế, Madison Tyler cũng không có ở trong đó. Người quản gia sẽ phát hiện ra ngay”.
Chúng tôi rời khỏi căn nhà đó, bước xuống bậc thềm thì Mary Jordan gọi vọng ra và chạy theo sau lưng, chộp lấy cánh tay Conklin.
“Tôi đã suy nghĩ, cân nhắc rất nhiều. Điều này có thể chỉ là chuyện phiếm hoặc là hoàn toàn sai, và tôi không muốn gây rắc rối cho bất kỳ ai hết”, cô ấy nói.
“Cô không cần phải quá lo về chuyện đó đâu, Mary à”, Conklin nói. “Bất cứ điều gì mà cô biết, cô nên nói với chúng tôi”.
“Tôi chỉ mới bắt đầu làm việc cho ông bà Renfrew đây thôi”, Jordan nói, phóng mắt về phía cửa nhà như có ý dè chừng rồi quay lại nhìn Conklin.
“Có một cô gái kể chuyện này cho tôi và bắt tôi phải thề. Cô ấy nói có một người hoàn thành khóa đào tạo của trung tâm đã bỏ ông bà chủ ra đi mà chẳng nói chẳng rằng. Tôi không nói về cách cư xử thiếu lịch sự đó - dù sao thì ông bà Renfrew cũng đã giữ hộ chiếu của cô ấy. Cô ấy không thể kiếm việc mà không có hộ chiếu”.
“Việc cô gái bị mất tích có được báo với cảnh sát không?”
“Tôi nghĩ là có. Tất cả những gì tôi biết chỉ là do kể lại thôi. Và tôi cũng được kể lại rằng Helga Schmidt bị mất tích mà không ai tìm thấy hoặc nghe tin tức gì về cô ấy hết.