Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 83
Chương 83

❊ ❊ ❊

"Nào, ở lại với tôi một chút, cùng ăn tôi luôn nhé?” Stanford đề nghị.

Anh bồi mang thực đơn đến bàn chúng tôi, và khi chuyến bay lúc tám giờ khởi hành về San Francisco mà không có chúng tôi, chúng tôi lại tiếp tục cà kê bên Stanford.

Anh ta gọi một chai rượu vang Pinot Grigio, rồi Conklin và tôi cung cấp đầy đủ thông tin mà chúng tôi có được về vụ bắt cóc Madison và sát hại Paola Ricci.

“Thú thật, chúng tôi hết cách rồi”, tôi bảo Stanford. “Chúng tôi đã bế tắc lại càng bế tắc hơn. Hình như đã đến lần thứ năm rồi thì phải, khi chúng tôi tưởng rằng sẽ lần ra được manh mối gì đó, rồi lại chẳng tìm được gì”.

Bò bít tết được mang ra thì Stanford gọi thêm một chai rượu nữa. Và lần đầu tiên trong cái ngày đài đằng đẵng đầy mệt mỏi đó, cuối cùng tôi cũng được xả hơi, vui vì được tụ tập và có dịp động não khi lắng nghe nhạc đồng quê pha lẫn nhạc hiện đại vang lên từ nhóm nhạc sống đang chơi ở phòng ngoài.

Đồng thời tôi cũng nhận biết được đôi chân dài ngoằng của Conklin kế bên chân tôi dưới bàn, chiếc áo khoác bằng da lộn màu nâu cọ vào tay tôi, và giờ là giọng điệu quen thuộc của anh, tiếng rượu trôi nhẹ vào cổ họng tôi khi màn đêm đang dần buông xuống.

Khoảng chín giờ mười lăm phút, Dave Stanford thanh toán hóa đơn, bảo với chúng tôi rằng anh ta sẽ giữ liên lạc và cung cấp thông tin cho chúng tôi sau khi kiểm tra băng ghi âm các cuộc điện thoại gọi cho nhà Ray, đồng thời sẽ thông báo ngay đến chúng tôi nếu anh ta phát hiện được gì về vụ của Ricci Tyler.

Chúng tôi lại lỡ thêm một chuyến bay về San Erancisco, và khi Conklin và tôi chào tạm biệt Stanforđ, chúng tôi chuẩn bị mọi thứ để đến và chờ ngoài cổng Hãng hàng không United Airlines trong một giờ đồng hồ tới.

Chúng tôi sắp sửa bước ra cửa thì ban nhạc tấu lên một khúc của Kenny Chesney, và cô ca sỹ bắt đầu cổ súy mọi người nhảy múa.

Đám đông náo nhiệt trong quầy bar lúc này đa phần là mấy cậu nhóc choai choai yên hùng xa lộ, cùng các nhân viên sân bay, bắt đầu bước ra khiêu vũ - điệu nhảy mọi người đứng thành hàng rồi xoay tròn trên nền nhạc Electric Slide.

Rich mỉm cười và nói “Cô có muốn ra đó đùa vui một tí không?” và tôi cười toe toét đáp lại, nói “Chắc rồi, sao lại không kia chứ?”

Rich dắt tôi ra sàn nhảy, trong một khoảnh khắc thăng hoa, đắm mình trong âm nhạc, ngã loạng choạng vào mấy người kế bên, rồi, thật hay nhỉ, bật cười khanh khách.

Đã lâu rồi tôi không cười đến đau bụng như vậy, và thật sự thấy mình thoải mái lắm.

Khi nhạc kết thúc, cô ca sỹ chuyên hát những bản ballad nhẹ nhàng, gỡ lấy micrô khỏi giá đứng, liếm môi, và hát theo anh chàng đang chơi bài “Lyin’s Eyes” bên cây đàn piano điện tử.

Từng đôi dìu nhau đi trong tiếng nhạc. Khi Rich chìa tay ra, tôi bước lại gần bên anh. Chúa ơi, Chúa ơi, cảm giác được Richie Conklin ôm trong vòng tay anh khi tiếng nhạc ngân nga cất lên thật là tuyệt dịu.

Căn phòng dường như quay cuồng một thoáng trước mắt tôi, vì vậy tôi nhắm mắt lại và vịn chặt lấy anh, khoảng cách giữa hai người ngày càng rút ngắn lại vì chẳng còn chỗ để mà di chuyển tới lui trong không gian bé nhỏ của sàn nhảy nữa. Thậm chí tôi phải nhón chân cao lên để tựa đầu vào vai Conklin - và anh ghì lấy tôi chặt hơn.

Khi tiếng nhạc vừa dứt, Rich nói “Trời, tôi thật sự không muốn ra sân bay chút nào, cô thì sao?”

Tôi nhớ là mình nói rằng trong trường hợp đó, chúng tôi sẽ dời lại ngày hôm sau vậy, sau một ngày dài làm việc đến bở hơi tai, và thêm vào đó, chúng tôi đã uống khá nhiều rượu, chúng tôi có vài lý do chính đáng cùng với công tác phí để nghỉ một đêm ở Los Angeles.

Mặc dù vậy, tôi vẫn phân vân đôi chút khi chìa ra thẻ tín dụng cho nhân viên thu ngân của khách sạn

Marriott LAX, tự nhủ là điều này chẳng có gì to tát cả. Tôi sẽ không làm gì khác ngoài việc đi về phòng mình và ngủ. Chỉ có vậy thôi.

Rich và tôi đứng đối diện nhau trong thang máy, phản chiếu một đôi trông mệt mỏi rã rời đang đứng giữa chúng tôi khi thang máy ốp gương nhẹ nhàng chạy lên tầng mười. Tôi rất ghét khi phải thừa nhận điều này, nhưng tôi rất nhớ cái cảm giác được ôm gọn trong vòng tay anh.

Khi chúng tôi bước ra ngoài, tôi nói “Chúc ngủ ngon, Rich”. Rồi tôi quay lưng lại phía anh khi luồn nhẹ chìa khóa phòng bằng thẻ vào trong cái khe, biết rằng lúc này anh cũng đang làm điều tương tự ở căn phòng đối diện hành lang.

“Hẹn gặp lại cô vào buổi sáng nhé Lindsay”.

“Chắc rồi. Ngủ ngon nhé, Richie”.

Ánh sáng xanh nhỏ xíu hiện lên, và cánh cửa phòng bật mở dưới tay tôi.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.