Tôi nghe tiếng Cindy ở lối ra vào và nhanh chóng đi khỏi hiện trường vụ án để có thể đưa tay ra quàng lấy cô ấy ngoài hành lang.
“Tớ không sao, tớ không sao”, tiếng cô thì thầm. “Tớ mới vừa nhận được tin nhắn của cậu”.
“Cậu có quen biết với nạn nhân không?”
“Tớ không nghĩ mình biết bà ấy. Tên cũng không. Để tớ nhìn bà ấy nào”.
Hiện trường vụ án rất hạn chế người ra vào và Cindy biết rõ điều đó, nhưng nó là một cuộc chiến mà tôi đã đánh và thua Cindy từ trước đây rồi. Giờ thì mắt cô lại ánh lên tia nhìn đó. Bướng bỉnh. Cứng đầu cứng cổ. Và rất khôn ngoan.
“Đứng qua một bên và không được đụng vào thứ gì hết đấy”.
“Tớ biết mà. Tớ không làm thế đâu”.
“Nếu có bất kỳ ai phản đối, cậu phải rời đi ngay. Và tớ muốn cậu hứa sẽ không viết bất kỳ điều gì về nguyên nhân dẫn đến cái chết của nạn nhân, được chứ?”
“Tớ thề, được chưa?” cô ấy nói, như có ý cãi lại.
Tôi chỉ vào một góc trống trong căn phòng và Cindy bước đến đó. Mặt cô ấy tái nhợt đi trước cảnh tượng người đàn bà nằm chết sóng soài trên nền nhà, nhưng như những người khác đang có mặt trong căn hộ 5J, cô ấy không hỏi han gì cả.
“Đó là Cindy đó hả?” Conklin hỏi tôi, hất cằm về hướng Cindy đang đứng ở góc phòng.
“Ừ, cô ấy đáng tin cậy đó”.
“Nếu cô nói vậy thì tôi nghe vậy”.
Tôi giới thiệu Rich với Cindy khi thi thể của Irene Wolkowski được quấn lại trong mấy tấm vải trắng rồi cho vào một cái túi có kéo khóa. Chúng tôi bàn luận, đưa ra các giả thiết về vụ án khi một cơn gió lạnh thổi xộc vào nhà.
Tôi nói với Conklin “Cứ cho là kẻ sát nhân là một người nào đó mà bà ấy biết đi. Một người đàn ông sống trong chung cư này. Hắn nhấn chuông cửa rồi nói ‘Chào Irene. Đàn tiếp đi nhé. Tiếng đàn nghe tuyệt thật.”’
“Được thôi. Hay có lẽ đó là chồng bà ta thì sao”, Conklin nói. “Về nhà sớm, giết bà ấy rồi trốn đi. Cũng có thể là một người bạn. Tình nhân. Hoặc là một người lạ”,
“Một người lạ ư? Tôi không nghĩ như thế”, Cindy nói. “Tớ không bao giờ cho người lạ bước vào nhà mình. Nếu là anh, anh có cho không?”
“Được rồi, tôi hiểu rồi”, Conklin nói. “Nhưng dù sao đi nữa, bà ấy cũng đang ngồi đánh đàn. Tiếng nhạc át cả tiếng cửa mở, và tấm thảm dày, chất lượng cao này làm giảm tối đa tiếng bước chân người”.
“Đúng rồi”, tôi đồng tình.
“Đó là túi xách tay của bà ấy hả?” Cindy hỏi.
Một chiếc túi nữ bằng da đen bóng nằm im trên chiếc ghế bọc nhung mềm mại. Tôi mở nó, lấy ra cái ví, đưa cho Conklin xem một nắm tiền tờ hai mươi đô la và một xấp dày thẻ tín dụng.
“Vậy xem như loại đi giả thiết đây là một vụ cướp”, tôi nói.
“Tớ có mặt ở đó khi người ta tìm thấy xác của một con chó nằm chết trong vũng máu”, Cindy nói, tóm tắt lại câu chuyện.
Rich lắc đầu, mái tóc xõa lòa xòa trước mắt. “Dấu hiệu của kẻ tâm thần giết người không gớm tay đang leo thang tới... mức này sao? Tớ nói về mức độ tàn ác của hung thủ. Vậy nói theo cách khác chúng ta thấy có dấu hiệu đập phá tan nát cây đàn dương cầm. Nhưng tại sao lại có mùi ga nồng nặc ở đây?”
“Một là hắn muốn đánh động người khác về cái chết này”, Tôi nói, “hai là hắn muốn chắc chắn rằng bà ấy không có khả năng sống sót”, Tôi nhìn qua Cindy. “Không viết bất kỳ điều gì về chuyện này trên báo Bản tin hàng ngày đấy nhé”.