Đến lúc này, thẩm phán Moore quay qua nói với mười hai thành viên trong ban hội thẩm gồm sáu nam, sáu nữ. “Mấy anh chị có cần nghỉ giải lao không? Ừ vậy thôi được rồi, hãy nói tiếp đi anh Parisi”.
“Cảm ơn, thưa Ngài”, Parisi nói. Ông lướt mắt về chiếc bàn của luật sư biện hộ, thấy Mickey đang thì thầm to nhỏ với thân chủ mình, quay lưng lại bên nguyên, cử chỉ thô thiển và ngạo mạn đó có ý rằng lời mở đầu của Parisi chẳng hề làm ông ta nao núng một chút nào hết.
Một bước tính toán hết sức khôn khéo. Parisi biết rằng nếu mình là Mickey, mình cũng làm như vậy thôi.
“Tôi vừa kể với quý vị rằng chiếc phà Del Norte đang cập bến thì Brinkley bắn Andrea và Tony Canello. Lúc đó mọi người rất háo hức, không khí sôi động, ồn ào hơn hẳn tiếng nổ từ hai phát súng. Nhưng có hai người hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Ông Per Conrad là kỹ sư trên chuyến phà Del Norte vào ngày hôm đó. Per là một người đàn ông của gia đình, có một vợ và bốn đứa con xinh xắn, và chỉ còn chừng hai năm nữa là đến tuổi nghỉ hưu rồi. Ông thấy Brinkley cầm súng trong tay và ông thấy thi thể của Andrea và Tony Canello nằm dài trên sàn tàu, máu tươi lênh láng.
“Ông Conrad đi tới định tước vũ khí của Brinkley nhưng bất ngờ hắn chĩa mục tiêu vào Conrad và bắn ngay vào giữa trán ông ấy.
“Ông Lester Ng là một người môi giới bảo hiểm ở Larkspur, đến San Francisco lần đó để ký kết hợp đồng với khách hàng, ông ấy, cũng như Conrad, đều là người của gia đình, một cựu phi công của Không Quân Hoa Kỳ. Và ông ấy, cũng như Conrad, cố giành lấy khẩu súng từ tay Brinkley. Ông ta bị bắn vào đầu. Khẩu súng của Brinkley là thứ cuối cùng mà ông Ng thấy trước khi nhắm mắt.
“Cả hai người đàn ông đều vì nghĩa quên mình. Họ là những anh hùng. Và họ chết cũng vì điều đó”.
“Nhưng không, Brinkley vẫn chưa dừng lại ở đó”.
Parisi bước đến bàn của ban hội thẩm, đặt tay lên thanh chắn ngang, nhìn vào từng thành viên ban hội thẩm khi ông nói.
“Brinkley đang đứng bên cạnh một người phụ nữ mà cộng đồng rất ngưỡng vọng, bác sỹ Claire Washburn, trưởng khoa xét nghiệm pháp y San Francisco. Bác sỹ Washburn rất sợ hãi, nhưng cô cũng nhanh trí bảo Brinkley rằng "Thôi đủ rồi, con trai ạ... đưa cho ta khẩu súng nào.’
“Thay vì đưa cô ấy khẩu súng, hắn ta đã ghim một viên đạn vào ngực cô ấy. Rồi đứa con trai của bác sỹ Washburn, một thiếu niên tên là Willie, nhào đến muốn cứu mẹ và cũng bị Brinkley bắn cho một phát.
“Nhưng may mắn là chiếc phà đập mạnh vào cầu tàu vào ngay lúc đó, và viên đạn cuối cùng, viên thứ sáu đã bắn trượt mục tiêu. Vì vậy, hai người dũng cảm, Claire và Willie đã sống sót, và bác sỹ Washburn sẽ là nhân chứng trong phiên xử này”.
Parisi tạm dừng, để cho nỗi kinh hoàng và căm thù sâu sắc về kẻ giết người cuồng loạn ghi dấu vào tâm trí của các thành viên ban hội thẩm trước khi ông bắt đầu nói tiếp.
“Chẳng một chút nghi ngờ rằng mọi chuyện tôi vừa kể cho quý vị nghe đều là sự thật
“Chẳng một chút nghi ngờ rằng không hề liên quan gì đến giới tính, tuổi tác, sắc tộc hay lý do gì hết, Alfled Brinkley đã bắn và giết bốn người hoàn toàn xa lạ và còn muốn mưu hại thêm hai người khác nữa.
“Ông Jack Rooney, đồng thời cũng là một nhân chứng trong phiên xử này, đã quay được cảnh bắn giết loạn xạ đó, mà chúng tôi sẽ trình chiếu ngay sau đây. Và Brinkley đã thừa nhận hành vi tàn bạo đó của mình, chúng tôi cũng sẽ cho chiếu đoạn băng thú tội của anh ta luôn.
“Không có xét nghiệm AND trong trường hợp này.
“Không có bằng chứng về máu bắn tung tóe, không có xét nghiệm dấu vân tay hay bất kỳ loại chứng cứ pháp lý nào mà quý vị thấy mỗi đêm trên TV trong chương trình Phòng chống tội phạm. Đó bởi vì nó không phải là chương trình ‘Ai đã gây ra chuyện này.’
“Tất cả chúng ta đều biết ai đã gây ra chuyện này. Người đó đang đứng ngay kia”.
Parisi chỉ vào người đàn ông mặc bộ đồ màu xanh. Đầu Brinkley đổ gục xuống vai hắn làm cổ hắn như bị rút lại. Đôi mắt đục mờ vô cảm nhìn chăm chăm vô định về phía trước. Trông hắn đờ đẫn, ngây ngây dại dại như một kẻ điên khiến Parisi tự hỏi không biết Brinkley nghe và hiểu được bao nhiêu phần trăm lời ông vừa nói.
“Luật sư biện hộ sẽ cố thuyết phục quý vị rằng Brinkley bị bệnh tâm thần, vì vậy hắn không phải chịu trách nhiệm cho những hành động tội ác mà hắn đã gây ra”, Parisi nói, bước về bục đứng dành cho mình. “Các chuyên gia y tế của bên bào chữa có lẽ có can đảm đứng giữa tòa và nói với quý vị rằng bị cáo cần ‘được điều trị’, chứ không phải bị trừng trị.
“Không vấn đề gì. Chúng ta có những bác sỹ giỏi điều trị cho tất cả tử tù.
“Luật pháp không miễn trừ bất kỳ ai có hành động điên rồ. Và điều đó không có nghĩa anh không hiểu giết người là sai trái và phạm pháp.
“Kính thưa quý vị, Alfled Brinkley đã mang một khẩu súng hang nặng lên phà. Hắn ta có chủ ý nhắm mục tiêu vào các nạn nhân và kết thúc điều đó bằng những cái chết thảm thương. Hắn tước đi mạng sống của bốn người vô tội. Rồi hắn trốn chạy khỏi hiện trường vụ án mạng.
“Bởi vì Alfred Brinkley biết rằng những gì hắn làm là hoàn toàn sai.
“Bên nguyên sẽ chứng minh cho quý vị thấy rằng Brinkley đã hoàn toàn tỉnh táo và có khả năng điều khiển hành vi năng lực khi thừa nhận mình đã giết chết bốn người và định mưu hại thêm hai người khác nữa. Và chúng tôi đề nghị quý tòa định hắn tội danh mưu sát thành lập.
“Chúng tôi xin cảm ơn sự quan tâm lắng nghe của quý vị. Tôi xin lỗi vì đã làm quý vị khóc, nhưng vụ giết người này thật sự là một bi kịch tang thương”.