Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74
Chương 74

❊ ❊ ❊

Jack Rooney bước đi chậm chạp giữa hai hàng ghế, ghì chặt vào cây gậy có ba chân đỡ, dồn trọng lượng cơ thể vào chân trái rồi đánh hông phải ra, lập đi lập lại dáng đi hãy còn lúng túng cho tới khi tiến đến chỗ ngồi của nhân chứng.

Rooney được một chấp hành viên tòa án đưa tay đỡ dưới khuỷu tay mình rồi giúp ông ngồi xuống ghế. Yuki nghĩ rằng nhân chứng này chắc chắn là một thử thách đối với Mickey.

Có phải vậy không nhỉ?

“Cảm ơn ông đã không quản ngại khó khăn để đến đây, thưa ông Rooney”, Yuki nói khi cuối cùng ông lão cũng ngồi xuống được. Rooney mặc một chiếc áo len đỏ chồng lên một chiếc áo sơ mi trắng, thắt nơ đỏ. Ông đeo mắt kính vuông lớn trên cái mũi đầy mụn đỏ, mái tóc bạc lốm đốm bóng mượt như một cậu bé trong ngày đầu tiên đi học.

“Rất sẵn lòng”. Rooney tươi cười trả lời.

“Ông Rooney, có phải ông đã có mặt trên chuyến phà Del Norte vào ngày 1 tháng 11 không?”

“Đúng vậy. Tôi đi cùng vợ tôi, Betty và hai người bạn của chúng tôi là Leslie và Joe Waters. Cả hai gia đình chúng tôi sống gần Albany, cô biết đấy. Đó là chuyến tham quan đầu tiên của chúng tôi đến San Francisco”.

“Và có điều gì bất thường xảy ra trên chuyến phà đó không?”

“Ồ, có chứ. Cái gã đứng đằng kia đã giết rất nhiều người”, ông nói, chỉ thẳng vào Brinkley. “Tôi sợ quá, suýt chút nữa là vãi cả ra quần”.

Yuki cho phép mình mỉm cười khi những tràng cười vỡ ra như dậy sóng khắp khán phòng. Cô nói “Xin thư ký tòa vui lòng ghi lại rằng nhân chứng đã nhận dạng đúng bị cáo, Alfred Brinkley. Thưa ông Rooney, có phải ông đã quay một đoạn băng ghi lại cảnh hắn xả súng không?"

“À, đáng lẽ ra nó là một đoạn băng ngắn về cuộc thưởng ngoạn cảnh đẹp từ trên tàu - cầu Kim Môn và đảo Alcatraz, vân vân - nhưng rốt cuộc nó lại trở thành đoạn băng quay cảnh giết chóc. Một chiếc máy thật đẹp mà cháu nội đã tặng tôi”, ông nói, rồi tách ngón cái và ngón trỏ ra cách nhau chừng vài xăng-ti- mét như để chỉ kích cỡ của chiếc máy quay.

“Nó chỉ to bằng khoảng kích cỡ của một thanh sôcôla Snickers, nhưng nó có thể chụp hình và quay phim. Tôi chỉ chụp hình thôi, còn cháu tôi thì tải hình vào máy vi tính. À, tôi đã bán đoạn băng đó cho đài truyền hình rồi, cũng đủ chi phí trả cho chuyến đi đến San Francisco chết tiệt đó”.

“Thưa quý tòa”, Mickey Sherman nói một cách uể oải.

Thẩm phán Moore nhoài người tới dựa vào bàn và nói “Ông Rooney, xin vui lòng trả lời câu hỏi ‘có’ hay ‘không’ trừ khi được nhờ giải thích cặn kẽ, được chứ?”

“Dĩ nhiên rồi, thưa Ngài. Tôi xin lỗi. Tôi chưa bao giờ ra tòa làm chứng như thế này".

“Không sao”.

Yuki đan tay vào nhau đặt ra trước mặt, rồi hỏi tiếp “Ông đã đưa tôi một bản copy của đoạn băng rồi, phải không thưa ông?”

"Vâng, đúng vậy”.

“Thưa tòa, xin cho phép chúng tôi chiếu lại đoạn băng đó và đưa nó vào chứng cứ của vụ án”.

“Cứ tự nhiên, cô Castellano”.

David Hale trượt nhẹ một cái đĩa vào trong máy tính, và khi mọi người hướng mắt về hai chiếc TV lớn đặt trong khán phòng, đoạn phim nghiệp dư bắt đầu chạy.

Hai đoạn đầu là cảnh quay một buổi chiều tuyệt đẹp trên vịnh - những tòa nhà cao chọc trời như những cột mốc của San Francisco, con mắt máy quay dừng lại thật lâu trên khuôn mặt cười tươi rói của Jack Rooney và vợ ông ấy, rồi tình cờ chộp được cảnh Alfred Brinkley ngồi phía sau họ, nhìn chằm chằm vào làn nước trắng xóa, giật giật những sợi lông trên cánh tay mình.

Đoạn kế tiếp là cảnh tượng máu me kinh hoàng.

Yuki quan sát nét mặt của các thành viên ban hội thẩm khi tiếng súng và những tiếng thét hãi hùng vọng lên khắp khán phòng.

Hình ảnh trên hai màn hình TV nghiêng sang một bên, chộp được vẻ hoảng hốt, bấn loạn trên gương mặt của đứa bé trai trong cái khoảnh khắc nó bị bắn, giữ lại khuôn mặt bé nhỏ trước khi ngã ngang xuống người mẹ nó.

Yuki xem đoạn băng này không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng lần nào những phát súng đó cũng như mấy cú đấm thúc mạnh vào lòng cô vậy.

Red Dog đã sai rồi. Các thành viên ban hội thẩm không hề thấy chán khi họ xem cảnh tượng giết chóc dã man này, bởi vì xem đoạn băng của Rooney trong khán phòng khác hẳn với khi xem nó ở nhà mình.

Lúc này kẻ sát nhân chỉ ngồi cách có vài mét.

Một vài thành viên ban hội thẩm lấy tay che miệng hoặc ngoảnh mặt quay đi hướng khác, và sau khi đoạn băng kết thúc, mỗi người trong số họ đều giận dữ nhìn Alfred Brinkley như muốn ăn tươi nuốt sống.

Brinkley không nhìn lại. Hắn ngồi bất động trên ghế, nhìn chính mình hạ sát bừa bãi những con người vô tội đó.

“Tôi không có gì để hỏi”, Mickey Sherman lên tiếng, quay qua thì thầm vào tai Alfred Brinkley khi thẩm phán nói “Cám ơn ông Rooney. Ông có thể bước xuống được rồi”.

Yuki đợi cho Rooney đánh cặp hông ra lối đi giữa hai hàng ghế, rồi cô nói “Bên nguyên cho gọi bác sỹ Claire Washburn”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.