Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Chương 27

❊ ❊ ❊

Tim tôi rối cả lên, đập loạn xạ khi nhìn chăm chú vào người phụ nữ nằm trên sofa, một miếng bánh xăng- uýt và một tách trà được đặt kế bên cô ta trên bàn café.

Tôi thu hẹp tầm nhìn vào chiếc áo ngắn và chiếc quần tập thể dục màu đen, mái tóc dày, vàng lởm chởm được buộc nơ sau đầu và đôi chân trần của cô ta.

Thân thể tôi tái nhợt và uể oải, cảm giác như không còn chút máu trừ cảm giác ngứa râm ran nơi mấy đầu ngón tay. Có phải Joe đã bắt cá hai tay trong khi tôi ở San Francisco, chờ đợi anh gọi điện và đến thăm?

Mặt tôi ửng lên vì tức giận và tủi thẹn. Tôi không biết là nên bỏ đi hay hét lên nữa.

Sao Joe lại có thể lừa dối tôi như thế này kia chứ?

Người phụ nữ đó hẳn đã nhận thấy bóng tôi phản chiếu qua lớp kính. Cô ta bỏ cuốn tạp chí xuống, đặt tay lên mặt và thét lên.

Tôi cũng thét lên. “Cô là ai?”

“Cô là ai?”, cô ta hét lại, tóc tung ra khỏi chiếc kẹp khi cô ta gỡ dây máy iPod xuống.

‘Tôi là bạn gái của Joe”, tôi nói, cảm thấy mình trần trụi và thô thiển làm sao, ước gì mình có một vật tượng trưng hay dấu hiệu nào đó để lòe cô ấy. Bất kỳ cái gì cũng được.

Ôi Joe ơi, anh đã làm gì vậy?

‘Tôi là Milda”, cô ta nói, nhảy ra khỏi sofa, dẫn tôi vào nhà bếp. ‘Tôi làm ở đây. Tôi lau dọn nhà cửa cho ông Molinari”.

Tôi bật cười, không phải vì sự khôi hài do tình huống này mang lại, mà vì choáng váng, ngỡ ngàng.

Cô ta giật mạnh tờ séc ra khỏi túi quần và chìa ra cho tôi xem.

Nhưng tôi hầu như không chú ý gì đến cô ta nữa. Hình ảnh từ mấy ngày trước đang lơ lửng trong đầu tôi.

Và giờ sự có mặt của người phụ nữ trẻ này đã làm hỏng bét hết mọi cảm xúc trong tôi.

“Tôi làm xong sớm và chỉ nghĩ là mình sẽ ngồi nghỉ lại một chút”, vừa nói cô ta vừa rửa mớ chén dĩa đã dùng lúc nãy. “Làm ơn đừng nói lại với ông ấy nhé”.

Tôi lặng lẽ gật đầu. “Ồ không đâu, tất nhiên là không rồi”.

“Thôi tôi đi đây”, cô ta nói, với tay tắt vòi nước. “Tôi không muốn đến đón con trai mình quá trễ, nên tôi đi ngay nhé!”

Tôi gật đầu.

Tôi bước xuống phòng lớn, đẩy cửa mở vào nhà tắm.

Tôi mở tủ thuốc và xem xét tỉ mỉ các hộp, chai lọ tìm nước sơn móng, băng vệ sinh tampon và mỹ phẩm.

Chẳng có mấy thứ đó, tôi vào phòng ngủ, một căn phòng lót thảm rộng rãi có thể hướng mắt nhìn ra khoảng sân nhỏ. Tôi gạt cửa tủ quần áo của Joe, kiểm tra đáy tủ xem có giày phụ nữ không rồi vẹt tay qua giá máng quần áo. Không có chiếc váy nào, cũng không có cái áo nào. Tôi làm gì thế này?

Tôi biết Joe mà, phải không?

Tôi bước lại giường và định tháo lớp ra giường cùng áo gối, kiểm tra lớp vải lanh khi tôi thấy một bức ảnh để trên chiếc bàn ở đầu giường. Đó là tôi và Joe sáu tháng trước ở Sausalito, vòng tay anh quàng qua người tôi khi một cơn gió nhẹ thổi tung tóc tôi lòa xòa trên mặt. Cả hai chúng tôi trông rạng rỡ và ngây ngất men tình.

Tôi đưa tay vuốt lấy và ấn nhẹ vào mắt mình.

Tôi xấu hổ quá. Những tiếng nức nở bất chợt tuôn ào ra không kềm lại được. Tôi chỉ đứng đó, trong phòng của Joe và bật khóc.

Rồi tôi bỏ đi và quay về California.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.